Anh Đưa Cho Tôi Một Điếu Lan Châu

Chương 5



 

"Theo anh, sẽ chẳng có lối thoát nào đâu." Anh nói: "Em nên đi học, đi làm, đi sống một cuộc đời bình thường đi."

 

"Thế nào mới là một cuộc đời bình thường?"

 

Anh không đáp lời.

 

Ngọn đèn sợi đốt ngoài hành lang phát ra tiếng vo ve, ép bóng anh gục xuống ngắn củn.

 

"Chu Dã." Tôi lên tiếng: "Không phải vì em hết chỗ để đi nên mới bám theo anh."

 

Anh nín lặng.

 

"Em đi theo anh, là vì tự bản thân em muốn thế."

 

Anh ngước mắt lên, dán c.h.ặ.t ánh nhìn vào tôi.

 

Nhìn đăm đăm rất lâu, rất lâu.

 

Rồi anh nói: "Anh biết."

 

Anh ngừng lại một lát.

 

"Nhưng anh chẳng có gì để mang cho em cả."

 

Đêm đó chúng tôi không nói thêm với nhau câu nào nữa.

 

Sáng sớm hôm sau, anh lái xe đưa tôi ra bến xe gần nhất.

 

Trước lúc vào bến, anh đưa cho tôi một chiếc phong bì.

 

Bên trong là ba ngàn tệ, cùng một tờ giấy ghi chú tên và số điện thoại của anh.

 

"Lúc nào gặp khó khăn thì gọi cho anh." Anh dặn dò.

 

Tôi nắm c.h.ặ.t chiếc phong bì đến nhàu nát.

 

"Nếu em không gọi thì sao?"

 

Anh nhìn tôi.

 

"Thế cũng tốt." Anh đáp.

 

12

 

Tôi trở về Bạch Ngân.

 

Năm sau tôi ôn thi lại, đậu vào một trường Sư phạm trong tỉnh.

 

Tốt nghiệp xong, tôi ở lại Lan Châu và trở thành một giáo viên Địa lý.

 

Cứ mỗi độ nghỉ hè hàng năm, tôi lại tự mình lái xe đi lại những cung đường năm xưa từng rong ruổi.

 

Núi Đạt Phản. Na Lạp Đề. Hẻm núi lớn Khố Xa. Bãi cỏ mướt ven hồ Thanh Hải nơi chúng tôi từng cùng nhau ngắm sao đêm.

 

Chỉ là anh đã không còn ngồi ở ghế phụ nữa.

 

Và tôi cũng chưa từng gọi vào số điện thoại ấy thêm một lần nào.

 

Có những đêm trằn trọc mất ngủ, tôi lại tự hỏi giờ này anh đang ở phương nào.

 

Liệu anh còn lái xe tải hay không? Chiếc xe Foton rách nát kia đã được thay mới chưa? Có ai ngồi cạnh xem đường, nhắc nhở anh trạm dừng chân phía trước còn cách bao xa không?

 

Tôi nghĩ, có lẽ anh đã quên mất tôi từ lâu rồi.

 

Tờ giấy kia cũng chẳng biết đã kẹp vào cuốn sách nào rồi đ.á.n.h mất tự thuở nào.

 

Dãy số điện thoại ấy tôi chỉ nhìn qua đúng một lần, chẳng hề cố tình học thuộc, ấy vậy mà thế nào cũng không thể xóa nhòa khỏi ký ức.

 

Nhưng tôi không gọi.

 

Anh nói đúng.

 

Thứ anh cần, tôi không cho được. Còn thứ tôi muốn, anh cũng chẳng thể trao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Cách nhau cả một dải ngân hà, mỗi năm được gặp nhau một lần, thế là đủ rồi.

 

Năm thứ mười, kỳ nghỉ đông tôi về Bạch Ngân ăn Tết.

 

Đi ngang qua tiệm sửa xe của anh họ, tấm biển hiệu treo trước cửa đã được thay mới, đám thợ thuyền trong tiệm tôi cũng chẳng nhận ra một ai.

 

Anh họ nay đã mập lên không ít, mái tóc cũng điểm xuyết vài sợi bạc.

 

Lúc hàn huyên dăm ba câu chuyện phiếm, anh ấy chợt nhắc: "Mấy năm trước có người tới nghe ngóng tin tức của mày đấy."

 

Nhịp tim tôi phút chốc lỡ mất một nhịp.

 

"Khi nào vậy anh?"

 

"Chắc cỡ ba bốn năm trước." Anh họ gãi gãi đầu: "Lái chiếc Foton cũ mèm, kính chắn gió còn nứt một đường. Hỏi anh đứa nhỏ đến phụ việc mùa hè năm ấy giờ đi đâu mất rồi."

 

Anh không gọi thẳng tên tôi. Nhưng anh họ vừa nghe là đã biết đang hỏi ai.

 

"Thế anh trả lời ra sao?"

 

"Anh bảo mày đang dạy học trên Lan Châu." Anh họ liếc nhìn tôi: "Anh xúi ổng lên tìm mày đấy, ổng không đi à?"

 

Tôi không trả lời.

 

Chu Dã không hề biết.

 

Anh không biết rằng tôi vẫn luôn chờ đợi cuộc điện thoại ấy.

 

Thậm chí đến chính bản thân tôi cũng chẳng ý thức được rằng mình đang mòn mỏi ngóng trông.

 

Mãi cho đến khoảnh khắc ấy, khi đứng trước cửa tiệm sửa xe, đờ đẫn nhìn những chiếc xe tải chở hàng nối đuôi nhau lướt qua trên quốc lộ, tôi mới chợt bừng tỉnh nhận ra—

 

Rằng dãy số quen thuộc ấy, tôi chưa một lần nhấn nút xóa đi.

 

13

 

Và lần gặp lại kế tiếp chính là lúc này đây.

 

Cao tốc Liên Hoắc, tại trạm dừng chân lúc ba giờ sáng.

 

Anh gầy đi rồi.

 

Chiếc áo phông đen năm xưa nay đã thay bằng chiếc áo màu xám.

 

Thế nhưng đường quai hàm kia vẫn sắc sảo như trước, thói quen châm t.h.u.ố.c vẫn chỉ dùng mỗi que diêm.

 

Cả chiếc xe Foton cà tàng ấy nữa, vết nứt trên kính chắn gió vẫn vẹn nguyên nằm đó.

 

Anh buông lời hỏi: "Vậy năm xưa lúc theo đuổi anh, sao em không cai đi?"

 

Tôi không đáp lại.

 

Anh cũng chẳng buồn gặng hỏi thêm.

 

Khi làn khói đã tan biến, anh dụi tắt điếu t.h.u.ố.c, rồi theo thói quen nhét gọn vào bao t.h.u.ố.c rỗng.

 

Bầu không khí im lặng giữa chúng tôi như bị kéo dài ra đến vô tận.

 

Từng chiếc xe tải lớn lầm lũi rẽ vào trạm dừng chân, tiếng động cơ nổ ầm ầm làm rung chuyển cả mặt nền xi măng dưới chân.

 

Rốt cuộc anh cất tiếng: "Anh sắp đi Hoắc Nhĩ Quả Tư."

 

"Vâng."

 

"Hàng không nhiều, nhưng người phụ xe lại đột ngột bỏ trốn mất."

 

Tôi ngoái nhìn anh.

 

Anh cũng đang nhìn tôi.

 

"Tiền lương thì anh không kham nổi." Anh nói: "Chỉ bao ăn ở thôi."