Tôi ăn ngủ trên xe của anh ròng rã suốt hai năm trời.
Suốt hai năm ấy, chúng tôi đã bươn chải khắp mọi nẻo đường vùng Tây Bắc.
Bãi sa mạc Gobi ở Thanh Hải, những thảo nguyên mênh mang trải dài ở Tân Cương, cho đến những dải núi quanh năm tuyết phủ trắng xóa tại Tây Tạng.
Anh cầm lái, tôi dò đường, hễ mệt mỏi rã rời thì tựa đầu chợp mắt, chừng nào tỉnh giấc lại mở đài radio lên nghe.
Những tần số vô tuyến đó liên tục phát đủ mọi loại ngữ âm Nam Bắc râm ran, báo cáo tình hình thời tiết, chia sẻ tình trạng giao thông, cho đến việc cảnh báo một tuyến quốc lộ nào đó đang thi công dở dang cần phải đi đường vòng.
Chúng tôi rất hiếm khi lời qua tiếng lại.
Có chăng duy nhất một lần, cũng do anh chê bai chẳng thèm đoái hoài gì đến đồng tiền còm do tay tôi làm ra.
Hồi đấy tôi có ngỏ ý nhận làm thuê một chân bốc vác hàng cho nhà ăn tại trạm dừng chân, quần quật cả đêm kiếm được tận tám mươi đồng.
Tôi cày cật lực suốt bốn ngày, bỏ túi được ba trăm hai mươi đồng.
Tôi hớn hở dúi xấp tiền xuống bên dưới khe kính chắn gió.
Anh ngó thấy bèn hỏi: "Cái gì đây?"
"Tiền xăng xe."
Anh móc xấp tiền ra, nhét ngược trở lại vào túi xách của tôi.
"Không cần."
"Sao lại không cần chứ?" Cơn phẫn nộ trong tôi tức thì bốc hỏa: "Em cũng phải ăn phải uống, tại sao em lại phải ngồi không trên xe của anh chứ?"
Anh không nói gì.
Tôi càng thêm phần giận dỗi: "Chu Dã, em chẳng phải là con ch.ó hoang mà anh nhặt ngoài bãi rác..."
"Em không phải là ch.ó hoang." Anh cắt ngang lời tôi.
Anh nhìn tôi chằm chằm, giọng nói chùng xuống.
"Là tự em tình nguyện xách đồ đi theo anh cơ mà."
Ba trăm hai mươi đồng ấy, rốt cuộc thì anh vẫn chẳng thèm nhận.
Tuy nhiên trong buổi đêm tĩnh lặng ngày hôm đó, anh đã đ.á.n.h lái cho đỗ xe lại ven bờ Hồ Thanh Hải, dắt tay đưa tôi đi chiêm ngưỡng bầu trời sao rực rỡ lấp lánh nhất trong đời.
Dải ngân hà vắt ngang qua đỉnh đầu, hệt như ai đó vừa vô tình đ.á.n.h đổ cả một khay kim cương vụn óng ánh rải rác khắp bầu trời.
Anh đưa tay chỉ cho tôi ngắm ngôi sao sáng ngời nhất rực rỡ giữa nền trời.
"Sao Chức Nữ." Anh nói: "Mùa hè chính là khoảng thời gian tuyệt diệu nhất để ngắm dải ngân hà đó."
Tôi ngẩn ngơ ngắm nghía rất lâu.
Sau đó tò mò hỏi: "Vậy còn sao Ngưu Lang nằm ở góc nào?"
Anh không đáp lời, chỉ nhẹ nhàng vươn tay, chỉ tay về phía bên kia bờ ngân hà v.út lấp.
Cùng cách nhau hàng ngàn vạn năm ánh sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mỗi năm chúng chỉ được tái ngộ duy nhất một lần vào dịp mùng Bảy tháng Bảy.
Tôi bỗng cảm thấy lòng mình chua xót lạ lùng.
Nhưng anh lại thủ thỉ: "Dù xa cách vời vợi, nhưng ít ra mỗi năm vẫn còn có dịp tương phùng. Thế đã là may mắn lắm rồi."
Gió mang theo hơi nước từ mặt hồ tạt vào người, phảng phất chút mùi ngai ngái của cỏ dại ven hồ.
Tôi quay đầu đăm đăm nhìn anh.
Anh vẫn đang đắm chìm trong dải ngân hà.
Dưới ánh sao mờ ảo, đường nét góc nghiêng của anh như được phủ lên một lớp viền bạc mỏng tang.
Ngay trong khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra rằng, dù cho kiếp này có phải cách trở dải ngân hà mới được trùng phùng cùng anh, thì dường như mọi sự cũng chẳng có gì là không thể.
11
Chúng tôi chia tay là vì bố anh.
Đầu mùa đông năm ấy, anh nhận được điện thoại từ quê nhà.
Bố anh bị xuất huyết não, đã được đưa vào phòng ICU.
Chúng tôi tức tốc lái xe chạy về trong đêm.
Đoạn đường hai ngàn ba trăm cây số, anh gần như chẳng hề chợp mắt lấy một giây.
Tôi có thay anh lái một đoạn, nhưng chân côn của chiếc xe nát đó cứng quá, tôi đạp không vững nên lúc sang số cứ bị hụt mãi.
Anh tựa người vào ghế phụ, nhắm nghiền mắt nhưng vẫn trằn trọc mãi không ngủ được.
"Đạp kịch sàn đi." Giọng anh khàn đặc: "Rồi nhả từ từ thôi."
Tôi làm theo lời anh. Bánh răng khớp vào nhau, thân xe dần chạy êm lại.
Anh vẫn không mở mắt, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên.
"Biết lái rồi đấy."
Đó là lần đầu tiên anh cười trong suốt ba ngày ròng rã.
Nhưng nụ cười ấy sao mà ngắn ngủi quá.
Sang ngày thứ hai kể từ lúc về đến nhà, bố anh qua đời.
Đêm lo liệu xong xuôi tang sự, anh ngồi trên hàng ghế nhựa ngoài hành lang bệnh viện, bất động rất lâu.
Tôi đứng ngay cạnh bên, lúng túng chẳng biết nên nói lời gì.
Rốt cuộc vẫn là anh lên tiếng trước.
"Em đi đi."
Tôi cứ ngỡ mình đã nghe nhầm.
Anh ngẩng đầu lên, viền mắt đỏ hoe, nhưng tuyệt nhiên không có giọt nước mắt nào.