Anh Đưa Cho Tôi Một Điếu Lan Châu

Chương 3



 

Trong màn đêm u tối, tôi chẳng thể nhìn thấu nét mặt anh, chỉ lập lòe mỗi đốm sáng nơi đầu điếu t.h.u.ố.c.

 

"Mày về đi." Anh họ gắt lên: "Mẹ mày đang sốt ruột đến phát điên lên rồi kìa."

 

Cúp điện thoại xong, tôi cứ đứng đực ra đấy, từng đợt gió thốc ngược từ phía Núi Chiết Đa ùa tới, lùa lạnh buốt cả sống lưng.

 

Chu Dã dụi tắt điếu t.h.u.ố.c đang hút dở.

 

"Người nhà giục về à?"

 

"Vâng."

 

Anh không nói gì, quay người mở bung cửa ghế phụ, lục lọi trong hộc để đồ lấy ra một chiếc túi nilon.

 

Bên trong là một xấp tiền.

 

Những tờ tiền nhăn nhúm, phần lớn là bạc lẻ mệnh giá năm đồng, mười đồng, được cuộn thành từng nếp buộc bằng sợi chun nịt.

 

"Ba ngàn tư." Anh nhét vội vào tay tôi: "Cũng đủ để về lại Bạch Ngân rồi."

 

Tôi không nói nên lời.

 

Anh lại tự châm cho mình một điếu t.h.u.ố.c.

 

"Chu Dã." Tôi gọi tên anh.

 

Anh ngoái lại nhìn tôi.

 

Tôi nắm c.h.ặ.t xấp tiền nhàu nát trên tay, lòng bàn tay ướt sũng mồ hôi.

 

"Anh…" Cổ họng tôi như bị ai đó bóp nghẹt: "Anh có còn cần em nữa không?"

 

Động tác hút t.h.u.ố.c của anh khựng lại một tấc.

 

Chỉ đúng một tích tắc ngắn ngủi.

 

Rồi anh kẹp điếu t.h.u.ố.c xuống, nhả ra một ngụm khói trắng mờ ảo.

 

"Đã bao giờ anh nói là không cần em đâu."

 

8

 

Tối đó, chúng tôi nán lại Khang Định nghỉ ngơi qua đêm.

 

Lần đầu tiên, tôi kể cho anh nghe những câu chuyện vụn vặt về gia đình mình.

 

Kể về việc tôi chẳng hề mặn mà muốn chôn vùi cả đời tuổi trẻ nơi cái trấn nhỏ bé nghèo nàn mà đến một trạm dừng tàu hỏa cũng chẳng có, kể về chuyện rõ ràng bản thân đã đỗ đại học nhưng lại chẳng đủ dũng khí để cất bước chân lên thành phố, kể về thực tế rành rành rằng chính tôi cũng chẳng thấu hiểu con tim mình đang khao khát điều chi.

 

Anh yên lặng lắng nghe, chẳng buồn chen ngang lời nào.

 

Đợi đến lúc tôi nói xong, trong buồng lái chỉ còn lại một khoảng không thinh lặng.

 

Hồi lâu sau, anh mới cất giọng: "Năm anh hai mươi tuổi, anh từng quen biết một người."

 

Nhưng anh không kể người đó là ai, cũng chẳng buồn nhắc kết cục đoạn tình duyên ấy ra sao.

 

Anh chỉ ngập ngừng đôi chút, rồi lại thủ thỉ:

 

"Chúng anh từng hẹn sẽ cùng nhau lái xe, cùng nhau tích cóp, đợi góp đủ vốn thì sẽ chuyển về Vân Nam kinh doanh homestay."

 

Ngoài cửa sổ, dòng nước sông Chiết Đa vẫn đổ xô ào ào giữa màn đêm tĩnh mịch.

 

"Nhưng về sau lại lỡ dở."

 

Giọng anh bình thản lạ lùng, tựa như đang kể chuyện phiếm của thiên hạ vậy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Anh lái xe một mình suốt mười năm."

 

Tôi quay ngoắt sang nhìn anh. Bảng điều khiển tối mịt, không thể nhìn rõ nét mặt của anh.

 

"Chu Dã."

 

"Ừ."

 

"Anh có oán hận người ta không?"

 

Anh chìm vào khoảng không vô lặng hồi lâu.

 

"Không oán." Anh nhạt giọng đáp: "Đã từng. Nhưng nay thì không nữa rồi."

 

"Vì sao?"

 

Anh gục đầu xuống, ấn bẹp điếu t.h.u.ố.c đang cháy dở dang trên đầu ngón tay cho tắt ngấm.

 

"Năm đó trong bệnh viện, bố cậu ấy đã quỵ gối cầu xin anh." Anh thủ thỉ: "Lúc ấy anh bèn nghĩ, nếu như cậu ấy vẫn còn trên thế gian này, ắt hẳn cũng chẳng mong muốn nhìn anh phải sống vật vờ như cái bóng suốt mười năm trời như vậy."

 

Tiếng nước đập ầm ầm vào đá.

 

Bất giác, trong đầu tôi lại hiện lên hình bóng anh vất vưởng bên cạnh cửa xe giữa ban mai mờ sương, tấm lưng vẫn thẳng tắp chẳng mảy may thay đổi tựa cây cột điện.

 

Anh bảo anh chẳng còn oán hận nữa rồi.

 

Vậy mà anh vẫn lầm lũi ôm lấy vô lăng suốt mười năm đằng đẵng.

 

9

 

Tôi không quay về Bạch Ngân.

 

Tôi đ.á.n.h liều gọi điện về nhà.

 

Mẹ tôi ở đầu dây bên kia khóc bù lu bù loa hồi lâu, cuối cùng bà mếu máo dằn hắt: "Mày muốn đi đâu thì đi đi, tao cũng hết cách cai quản mày rồi!"

 

Tôi nào có phải là kẻ bất hiếu.

 

Chỉ là tôi cũng cạn lời chẳng biết phải tường tận với mọi người ra sao.

 

Chẳng phải tôi chối bỏ tổ ấm, tôi chỉ nơm nớp lo sợ một khi gót chân này quay đầu, tôi sẽ mãi mãi mắc kẹt lại đó không lối thoát.

 

Chu Dã không hề lựa lời khuyên can tôi, cũng chẳng nhẫn tâm xua đuổi tôi đi.

 

Anh chỉ lẳng lặng vặn chìa khóa nổ máy xe, cất giọng hỏi khẽ: "Trạm kế tiếp muốn đi đâu nào?"

 

Đó là tháng thứ tư chúng tôi sớm tối có nhau.

 

Chẳng lời tỏ tình, cũng chẳng có buổi lễ hẹn thề, hoàn toàn chẳng có khoảnh khắc nào tuyên bố rõ ràng rằng "Chúng ta đang yêu nhau đấy nhé".

 

Chỉ là trong một buổi sớm mai thức giấc nọ, tôi bất giác giật mình nhận ra chiếc gối của bản thân không biết tự thuở nào đã dịch sát rạt lại phía anh.

 

Hai chiếc gối đặt kề cận nhau, khít rịt chẳng chừa lại nửa phân kẽ hở.

 

Tôi đắm đuối nhìn chúng hồi lâu.

 

Anh vừa xách phần sữa đậu nành nóng hổi mới mua đẩy cửa bước vào, thấy tôi vẫn ngây ngốc ngồi đó liền hỏi: "Thẩn thờ gì đấy?"

 

Tôi thắc mắc: "Chu Dã, gối của em sao lại bay sang phía anh rồi?"

 

Động tác của anh thoáng khựng lại một nhịp.

 

Sau đó lại tiếp tục lúi húi mở bọc ni-lông đựng sữa đậu nành, mắt cũng chẳng thèm ngước nhìn tôi lấy một cái.

 

"Không biết nữa." Anh bâng quơ đáp: "Chắc là nó mọc chân tự lon ton chạy qua chăng."