Đó là lần đầu tiên tôi đặt chân lên vùng cao nguyên.
Đi từ Bạch Ngân đến Lan Châu, từ Lan Châu đến Tây Ninh, rồi lại từ Tây Ninh lội đèo vượt núi Đạt Phản.
Con đường mòn rẽ lối ngày càng chật hẹp, mà bầu trời thì ngày một sát lại gần hơn.
Chu Dã rất ít nói.
Suốt một ngày dài, ngoại trừ ba câu "ăn cơm", "đi ngủ" và "xuống xe giải quyết nỗi buồn", gần như anh chẳng hé răng lấy một chữ thừa thãi.
Chúng tôi ngủ ngay trong buồng lái.
Anh nhường cho tôi chiếc đệm tựa lưng duy nhất để làm gối, còn bản thân thì cuộn tròn trên ghế lái.
Nửa đêm ngày thứ ba, tôi tỉnh giấc một lần.
Xe dừng trên một con đèo vô danh nào đó, ngoài cửa sổ chỉ rợp một màu đen kịt của bóng núi, chẳng trăng cũng chẳng đèn.
Chu Dã vẫn chưa ngủ, ánh sáng le lói hắt ra từ bảng điều khiển phác họa nên một phần đường nét góc nghiêng của anh.
Anh đang đưa mắt nhìn ra ngoài.
Nét mặt của anh lúc ấy làm tôi khắc ghi ròng rã suốt bao năm trời.
Đó chẳng phải là mệt mỏi, cũng chẳng phải là ngái ngủ, mà tựa như anh đang ngóng đợi một thứ gì đó, đợi đằng đẵng rất lâu, mà cũng chẳng mảy may biết liệu có đợi được hay không.
Tôi chẳng dám hé nửa lời.
Đành nhắm nghiền mắt vờ như vẫn đang say giấc.
Thật lâu sau đó, tôi nghe thấy anh khẽ buông một tiếng thở dài.
5
Cao tốc Độc Cù, Nghĩa trang Liệt sĩ Kiều Nhĩ Mã.
Anh tấp xe lại, đứng lặng hồi lâu ngay trước cổng.
Tôi không hỏi, anh cũng chẳng nói.
Sau này tôi có tìm hiểu thử, hồi thi công tuyến đường này, đã có một trăm sáu mươi tám người một đi không trở lại.
Ráng chiều hôm đó, chúng tôi đến Na Lạp Đề.
Đồng cỏ vừa độ chuyển xanh, những người du mục lùa đàn cừu xuống núi, cuốn theo tiếng chuông reo leng keng vang dội giữa bụi mù.
Chu Dã đỗ xe bên vệ đường, châm lấy một điếu t.h.u.ố.c.
Bất chợt, anh cất lời: "Trở về trước, anh từng hẹn với một người sẽ cùng nhau dong ruổi trên cung đường này."
Tôi không vội tiếp lời.
"Cuối cùng lại lỡ hẹn." Anh nói.
Cơn gió tạt qua, mang theo hương vị ngái nồng của thảo nguyên mênh m.ô.n.g.
Mùi cỏ tanh ngái, mùi phân cừu sực nức, hòa quyện cùng cái buốt giá từ ngọn núi tuyết xa xăm.
Anh di điếu t.h.u.ố.c cho tắt lịm, rồi ném gọn vào vỏ bao t.h.u.ố.c lá rỗng mang theo bên mình.
"Đã mười năm rồi." Anh trầm ngâm.
Tôi ngẩn ngơ nhìn góc nghiêng của anh. Cây cột điện ấy, vẫn thẳng tắp bất khuất như vậy.
"Nhưng bây giờ anh đã đến rồi đây thôi." Tôi nhẹ nhàng bảo.
Anh ngoảnh mặt nhìn tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhìn đăm đăm hồi lâu.
Rồi anh khẽ mỉm cười.
Đó cũng là lần đầu tiên tôi thấy anh cười.
6
Tôi không nhớ mọi thứ bắt đầu thay đổi từ bao giờ.
Có lẽ là vào cái đêm ở Hẻm núi lớn Khố Xa.
Chúng tôi ngủ lại trên bãi bồi ven sông ngay ngoài rìa hẻm núi, không đèn, không trăng, chỉ leo lét chút ánh sáng bập bùng từ khu mỏ đá xa xăm dội lại.
Chu Dã dạy tôi cách nhận diện các chòm sao.
"Kia kìa, chòm Bắc Đẩu. Dóng thẳng từ miệng gáo ra ngoài gấp năm lần khoảng cách..."
"Hướng nào là bên ngoài?"
Anh khựng lại hai giây, rồi nắm lấy cổ tay tôi, nâng cánh tay tôi lên, chỉ thẳng về hướng Bắc.
Lòng bàn tay anh hầm hập nóng, đầu ngón tay in hằn những vết chai mỏng vì quanh năm suốt tháng cầm vô lăng.
"Bên kia kìa." Giọng anh trầm ấm.
Tôi đã chẳng còn nhớ đến việc ngắm sao nữa.
Từ đó trở đi, tôi bắt đầu để tâm đến vài thứ.
Chẳng hạn như việc anh chỉ đ.á.n.h diêm để châm t.h.u.ố.c chứ tuyệt nhiên không bao giờ dùng bật lửa.
Chẳng hạn như việc anh chẳng bao giờ tiện tay vứt tàn t.h.u.ố.c bừa bãi, lúc nào cũng giữ cẩn thận đợi đến khi thấy thùng rác mới chịu vứt đi.
Chẳng hạn như việc anh ngủ rất nông, cứ hễ nửa đêm tôi trở mình là y như rằng anh sẽ thức giấc.
Và chẳng hạn như mỗi khi anh lén nhìn tôi, tôi đều phải giả vờ như mình không hề hay biết.
Tuổi mười chín, lần đầu tiên tôi nếm trải thứ cảm giác thế nào là thích một người.
Tựa như cái lúc bụng đang đói cồn cào mà lại uống một ngụm nước nóng bỏng rát.
Vừa nóng ran, vừa trướng bụng, nhưng lại chẳng nỡ buông tay.
7
Tôi chẳng thốt thành lời.
Và Chu Dã cũng vậy.
Chúng tôi cứ thế lái chiếc Foton cũ kỹ kia cày bừa khắp chốn, từ Tân Cương lội sang Thanh Hải, rồi lại từ Thanh Hải rảo bước đến tận Tứ Xuyên.
Lốp xe đã phải thay đến ba lần, cầu sau hỏng phải đem đi sửa hai lần, ngay cả tấm kính chắn gió cũng bị đá vụn văng vào nứt thành một đường dài.
Anh cũng chẳng buồn thay, nói rằng xe vẫn chạy ngon ơ.
Cuối tháng Chín, chúng tôi đến Khang Định.
Tối mịt ngày hôm ấy, anh họ bất ngờ gọi điện đến.
Mẹ tìm tôi.
Đã một tháng kể từ ngày tựu trường, nhà trường vừa thông báo về nhà rằng tôi vẫn chưa một lần đến điểm danh nhận lớp.
Từ đầu dây bên kia, giọng anh họ dồn dập: "Rốt cuộc là mày đang ở cái xó nào vậy hả?"
Tôi nắm c.h.ặ.t lấy chiếc điện thoại, hồi lâu chẳng buồn hé răng.
Chu Dã vẫn tựa người bên hông xe kiên nhẫn chờ tôi.