Xuyên Về Thập Niên 70, Thành Nữ Pháo Hôi Làm Giàu Nuôi Cả Gia Đình

Chương 93



“Thím, bây giờ cháu vẫn chưa muốn lấy chồng.”

Tần Trúc Tây không ngờ thím Lộ lại có thể nói thẳng thắn như vậy nhưng cũng tốt, có thể từ chối cho dứt khoát.

“Sao thế, Tiểu Tây, không phải thím nói cháu, mười tám tuổi thật sự không còn nhỏ nữa, là độ tuổi vừa đẹp để lấy chồng.”

Thím Lộ khuyên nhủ nói.

Không gả cho con trai bà ta thì cũng phải gả cho người khác, sao có thể lấy lý do này để từ chối bà ta.

Tần Trúc Tây thở dài, ai cũng đến nói với cô rằng mười tám tuổi không còn nhỏ nữa, đây có phải là vòng kim cô của Tôn Ngộ Không không? Nghe vào thấy phiền lòng thật.

“Cháu biết nhưng cháu thật sự không có ý đó, cháu chỉ muốn sống tốt với em trai, bồi bổ cơ thể cho em ấy, còn chuyện lấy chồng thì tùy duyên, không chỉ phải hợp tuổi mà còn phải hợp mắt, bản thân cháu cũng phải thích.”

“Không phải có ý nói anh Trình không tốt nhưng chuyện kết hôn này, cháu nghĩ nhiều hơn, muốn tìm một người mà cả hai đều thích, nếu không kết hôn cũng chẳng có ý nghĩa gì.”

TBC

Cô nói thật lòng.

Nhưng lý do này lại khiến thím Lộ càng không hài lòng.

“Tình cảm là thứ phải vun đắp, làm gì có nhiều tình yêu như vậy, cuộc sống đều như vậy, các cô gái nhỏ các cháu thật ngây thơ. Thím cũng từng trẻ, cũng từng nghĩ như cháu nhưng sau này thím lấy chú Trình của cháu, không phải cũng sống rất tốt sao?”

Thím tốt không có nghĩa là cháu cũng tốt!

Thím Lộ lải nhải nói rất nhiều, Tần Trúc Tây vẫn không lay chuyển, đều là xin lỗi rồi từ chối.

Tình cảm thật sự không thể miễn cưỡng, ở thế kỷ mới cô đã có thái độ như vậy, cho nên đã độc thân hơn hai mươi năm, bây giờ đột nhiên xuyên không, đương nhiên cũng sẽ không thay đổi quan điểm chọn chồng của mình.

“Thật sự không cân nhắc đến Vĩnh Huy nhà thím sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Cuối cùng, thím Lộ vẫn không cam lòng hỏi.

Tần Trúc Tây lắc đầu, thật sự không cân nhắc, không thể nào, trước tiên là khuôn mặt của Trình Vĩnh Huy đã khiến cô loại bỏ rồi, không phải cô nông cạn, cô đúng là một người coi trọng ngoại hình, người yêu có thể thấp nhưng không thể xấu, có thể nghèo nhưng không thể xấu.

Ngoại hình chỉ xếp sau nhân phẩm, dù sao ngoại hình không được thì nói gì cũng không được.

“Được rồi.”

Thím Lộ thở dài, lắc đầu bỏ đi, cô gái tốt luôn không coi trọng con trai bà ta, không biết con trai bà ta phải ế đến bao giờ.

Cuối cùng cũng đi rồi, Tần Trúc Tây thở phào nhẹ nhõm, đã đang cân nhắc có nên nói với đội trưởng đổi đội không, dù sao cũng đã từ chối con trai thím Lộ, hai người còn làm việc cùng nhau, khá ngại ngùng.

“Chậc, em cũng khá được đấy.”

Đột nhiên một tiếng chậc, làm Tần Trúc Tây giật mình nhảy dựng lên, trực tiếp dán vào cây.

“Anh xuất hiện bất ngờ thế, muốn dọa c.h.ế.t ai vậy!”

Tần Trúc Tây nhìn rõ người đến, tính tình bùng nổ, muốn đưa người này đi du ngoạn tây thiên một ngày.

“Tôi đứng đây đã một phút tám giây rồi.”

Hứa Đình Tri liếc nhìn đồng hồ, nhàn nhạt nói.

“Sao thế, đồng hồ của anh đã chính xác đến mức thành đồng hồ bấm giờ rồi sao?”

Tần Trúc Tây giật giật khóe miệng, mỉm cười c.h.ế.t chóc·jpg, cô muốn đập vỡ đầu chó của Hứa Đình Tri, không chỉ dọa cô mà còn nói móc cô.

“Được rồi, tôi đoán vậy.”

Hứa Đình Tri đưa tay ra, trên cổ tay thon dài rắn chắc đeo một chiếc đồng hồ màu đen, kiểu dáng rất đơn giản nhưng đeo trên người anh lại rất hợp khí chất, giống như đồ trang trí của một ông trùm vest vậy.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com