Xuyên Về Thập Niên 70, Thành Nữ Pháo Hôi Làm Giàu Nuôi Cả Gia Đình

Chương 92



“Chị lớn tuổi? Chị mười tám tuổi! Sau này chị còn nhiều năm mười tám tuổi nữa! Em còn lo chuyện chung thân đại sự của chị nữa thì chị sẽ tìm vợ cho em trước, tìm cho em một cô gái hai mươi tuổi, ôi, còn phải xấu đến mức không gả được cho ai nữa, xem em còn làm phiền chị không!”

“Đừng mà, chị, chị mười tám tuổi thật sự không còn nhỏ nữa rồi, trong đội những cô gái mười tám tuổi cơ bản đều đã lấy chồng, nếu chị không thích Trình Vĩnh Huy đó thì tìm người khác cũng được, em đều ủng hộ chị nhưng chị đừng vì em mà chậm trễ bản thân.”

Tần Trúc Nam vừa chạy vừa giải thích, rõ ràng là những lời khiến người khác cảm động nhưng Tần Trúc Tây không những không cảm động mà còn muốn tặng cho cậu hai cái chổi lông gà.

“Bớt tự cho mình là đúng đi, ai vì em mà chậm trễ bản thân chứ, chị là chưa tìm được người mình thích, lần sau nếu em còn dám làm mai mối lung tung, mai mối chị với ai thì xem chị có đánh em không! Lột sạch em ra rồi đánh vào mông! Xem em có mất mặt không!”

Tần Trúc Tây đuổi theo hai bước, uy hiếp.

Nói thật, lời đe dọa này rất hiệu quả, mười lăm tuổi đã là thiếu niên lớn rồi, con trai ở độ tuổi này rất sĩ diện, Tần Trúc Nam cũng không ngoại lệ. Đã lớn thế này rồi mà bị chị gái lột sạch đánh vào m.ô.n.g thì sau này thật sự không còn mặt mũi nào để ra khỏi cửa nữa.

“Chị, em sai rồi, em thật sự sai rồi! Lần sau em không dám nữa!”

Sau một hồi gà bay chó sủa, Tần gia rốt cuộc cũng yên tĩnh trở lại.

Buổi chiều, Tần Trúc Tây vẫn ra đồng như thường lệ, cô còn chưa đến nơi thì đã thấy thím Lộ đứng ở một bên, có vẻ như đang đợi ai đó. Cô có linh cảm, bà ta đang đợi cô!

Tần Trúc Tây muốn đi vòng qua nhưng lại không thể, chỉ có một con đường này, hơn nữa lát nữa hai người còn làm việc cạnh nhau.

“Haiz.”

Cô thở dài đi tới, rốt cuộc là vì sao, tiền còn chưa kiếm được thì đã phải bắt đầu giải quyết vấn đề tình cảm, mệt mỏi, nguyên chủ cũng không biểu hiện ra là muốn lấy chồng. Nguyên chủ tuy đã mười tám tuổi nhưng hoàn toàn không nghĩ đến chuyện lấy chồng, chỉ muốn cùng em trai nương tựa vào nhau mà sống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

“Này, Tiểu Tây, cháu đến rồi.”

Thím Lộ thấy cô, mắt sáng lên, quả nhiên là đang đợi cô.

“Chào buổi chiều thím Lộ.”

Tần Trúc Tây cố nở nụ cười chào bà ta.

“Con bé này, trưa nay thím bảo Vĩnh Huy mang bánh đến cho cháu, sao cháu không nhận? Khách sáo với thím làm gì, thím cũng thấy cháu hợp mắt.”

Thím Lộ nắm tay Tần Trúc Tây, trách móc nói.

“Cháu thấy thím cũng vừa mắt cháu nhưng cháu thật sự không thể nhận đồ của thím.”

Tần Trúc Tây bất đắc dĩ lắc đầu.

“Con bé này, thím không biết phải nói cháu thế nào nữa. Thôi, thím cũng không vòng vo với cháu nữa, mấy ngày nay ở chung, cháu cũng thấy rồi, thím là người nhiệt tình lại không vòng vo, thím nói thật với cháu.”

“Thím muốn hỏi cưới cho con trai thím là Vĩnh Huy, cháu thấy thế nào? Nhà cháu cũng không có người lớn chủ trì, thím cứ nói thẳng với cháu, cháu cũng đừng ngại, con gái lớn rồi thì phải lấy chồng.”

“Nhưng cháu yên tâm, nhà chúng ta ở gần, cháu muốn một ngày về nhà ba bữa để thăm em trai cũng không thành vấn đề, thím rất ủng hộ cháu, thím thích những cô gái thương yêu gia đình như cháu!”

TBC

Thím Lộ dứt khoát nói, vào thẳng vấn đề.

Bà ta vốn định nhờ thím Kim đi hỏi cưới nhưng lời nói của con trai vào buổi trưa đã khiến bà ta do dự, lỡ như Tần Trúc Tây thật sự không đồng ý, nhờ người đi nói, mọi người lại ngại ngùng. Còn không bằng bà ta thăm dò ý kiến, nếu đồng ý thì sẽ đi hỏi cưới, nếu không đồng ý thì đành phải tính tiếp.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com