Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thôn Bá Thợ Săn Khiêng Về Nhà

Chương 17



Chương 17: Không thể ngoan ngoãn chút được sao

"Tống ca!"

Thạch Bạch Ngư ra ngoài tìm một vòng không thấy người đâu, cứ ngỡ Tống Ký vì d.ụ.c cầu bất mãn mà giận dỗi bỏ nhà ra đi, đang định chạy ra ngoài tìm thì đột nhiên nghe thấy tiếng sột soạt truyền lại từ phía cửa sau gian bếp.

Cậu biết muốn xuống hầm ngầm phải đi qua cửa sau, chẳng lẽ anh xuống hầm rồi? Nghĩ vậy, Thạch Bạch Ngư liền tìm tới.

Nào ngờ vừa đẩy cửa sau ra, cậu đã thấy Tống Ký cởi trần, quần áo túm tụm quanh thắt lưng, hai tay thô bạo vốc những vụn băng tuyết xoa lên người.

Thạch Bạch Ngư sững sờ. Trời lạnh thế này mà ở trần đã đành, còn dùng băng tuyết xoa thân, Tống Ký này là Chúc Dung tái thế hay sao mà hỏa khí trong người lại lớn đến vậy?! Cho dù có bị nghẹn đến mức khó chịu thì tự lực cánh sinh giải tỏa là được, đâu đến mức phải thiêu đốt thành thế này?

Có điều... đường nét cơ bắp trên người Tống Ký thật sự quá đẹp, nhất là vùng eo bụng, trông cực kỳ mạnh mẽ. Thạch Bạch Ngư không tiền đồ mà nuốt nước miếng một cái, chân lại hơi mềm đi.

Muốn, muốn sờ thử quá...

Nghĩ là làm, Thạch Bạch Ngư nhịn không được vươn tay ra. Nhưng đồng thời cũng thấy hơi hổ thẹn, cảm giác mình cực kỳ giống mấy tên đăng đồ t.ử háo sắc. Chẳng còn cách nào khác, cơ bắp trên người Tống Ký trông quá dễ sờ, quá khiêu khích người ta phạm tội mà.

Thế nhưng, đầu ngón tay Thạch Bạch Ngư vừa chạm vào hõm eo của Tống Ký thì đã bị đối phương xoay tay tóm c.h.ặ.t lấy.

"Em ra đây làm gì?" Giọng Tống Ký lạnh lùng: "Vào nhà đi!"

Thạch Bạch Ngư bị quát cho ngẩn người: "Anh quả nhiên vì không ngủ được với em mà tức giận rồi!" Cậu cong ngón tay gãi gãi vào lòng bàn tay Tống Ký: "Được rồi được rồi, đều là đàn ông cả em hiểu tâm trạng tên đã lắp vào cung mà phải gồng mình rút lại của anh mà. Em có phải không cho anh ngủ đâu, chẳng qua là lúc đó trông anh hung dữ quá, em... em bị dọa sợ thôi mà~"

"Đều là đàn ông?" Tống Ký nghe vậy khựng lại, liếc nhìn Thạch Bạch Ngư từ trên xuống dưới một lượt.

"Khụ!" Thạch Bạch Ngư không phục: "Ngoài việc có thêm một cái nốt ruồi thai, thì cái gì anh có em cũng có, cái gì anh không có em... dựa vào đâu mà em không được tính là đàn ông?"

Tống Ký: "..." Anh day day thái dương, quyết định tốt nhất là không nên tiếp tục tranh cãi về vấn đề này.

"Tôi hung dữ lắm sao?" Tống Ký nắm lấy trọng điểm trong lời cậu.

Thạch Bạch Ngư gật đầu: "Cảm giác như anh hận không thể lột da em ra ấy."

Tống Ký: "..."

"Nhưng giờ không sợ nữa rồi." Ánh mắt Thạch Bạch Ngư lưu luyến trên phần thân trên trần trụi của Tống Ký: "Dáng người Tống ca nhìn cái là biết rất mạnh mẽ rồi, hung dữ một chút càng kích thích. C.h.ế.t dưới thân mãnh nam, làm ma cũng phong lưu!"

Tống Ký: "..."

Thạch Bạch Ngư còn chưa kịp phản ứng thì tầm mắt đã đảo lộn, lại bị Tống Ký vác lên vai.

"Chúng ta định về phòng tiếp tục hả anh?" Thạch Bạch Ngư hăm hở hỏi.

Tống Ký đã hoàn toàn cạn lời: "Em không đói à?"

"Đói." Thạch Bạch Ngư cực kỳ thành thật, cái bụng còn thành thật hơn, phát ra tiếng kêu rất đúng lúc.

Tống Ký thở dài, vỗ một cái vào m.ô.n.g Thạch Bạch Ngư: "Ăn cơm."

Cái thứ nhỏ bé này cả người trên dưới chỉ có chỗ m.ô.n.g là có chút thịt, vẫn phải nuôi thêm mới được. Nhưng cái thói mồm mép không có chốt cửa này thật sự là đáng ăn đòn, động phòng thì chưa được, nhưng có thể giáo huấn nho nhỏ một chút.

Thạch Bạch Ngư bất thình lình bị vỗ một cái thì rùng mình, vọt người về phía trước như pháo thăng thiên, suýt chút nữa thì cắm đầu xuống đất, may nhờ lực tay Tống Ký tốt mới giữ cậu lại kịp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Em vùng vẫy cái gì?" Tống Ký bất lực: "Không thể ngoan ngoãn chút được sao?"

"Cái này có trách em được đâu, anh không vỗ em thì em cũng chẳng nhảy dựng lên!" Thạch Bạch Ngư cũng bị dọa cho hú vía, nhưng miệng thì không chịu nhường nhịn.

Tống Ký chẳng thèm để ý đến cậu, cứ thế vác người về bếp đặt ngồi xuống cái bàn nhỏ, rồi đi bưng thức ăn đang ủ ấm trong nồi ra. Tầm này hai người cũng chẳng ra gian chính nữa, cứ ngồi cạnh bàn nhỏ trong bếp mà ăn. Ánh lửa từ lò đun nước hắt ra sáng rực, còn sáng hơn cả thắp đèn dầu ngoài kia.

"Lúc tôi không có nhà mấy ngày qua có chuyện gì xảy ra không?" Tống Ký gắp một đũa lớn thịt muối xào tỏi mầm vào bát Thạch Bạch Ngư, thuận miệng hỏi một câu.

Động tác ăn cơm của Thạch Bạch Ngư khựng lại, chột dạ lén ngước mắt nhìn Tống Ký thì bị anh bắt quả tang ngay lập tức.

"Hửm?" Tống Ký lại gắp thêm thịt vào bát cậu. Ừm, ăn nhiều vào, nuôi béo để còn động phòng.

"Chuyện thì cũng có một chút, nhưng không phải chuyện lớn." Thạch Bạch Ngư chột dạ thu hồi ánh mắt, cúi đầu lùa cơm: "Em với chị dâu cả của anh hôm dọn tuyết có xảy ra một chút... xích mích nhỏ."

Thực ra Tống Ký không hỏi cậu cũng định nói, chỉ là chuyện này dù sao cũng là do cậu ra tay châm ngòi chiến tranh trước, sợ làm hỏng hình tượng trong lòng Tống Ký nên vẫn còn đắn đo chưa kể.

"Chị dâu cả?" Tống Ký vốn chỉ hỏi chơi, không ngờ có chuyện thật, liền dừng đũa: "Hoàng Ngọc Anh?"

"Chính là bà chị hôm trước đến nhà mình định chiếm hời ấy." Thạch Bạch Ngư dùng giọng điệu như đang kể chuyện phiếm: "Em nghe người ta nói vết sẹo trên mặt anh là do bà ta làm bị thương, nhất thời tức quá không nhịn được nên... lỡ tay hất một xẻng tuyết vào người bà ta."

Tống Ký: "..." Nếu không phải từng tận mắt thấy Thạch Bạch Ngư bẻ trật khớp hàm người ta một cách dứt khoát, anh đã tin đó là lỡ tay thật rồi.

Vợ nhà anh không chỉ không chịu chịu thiệt, mà còn cực kỳ bảo vệ người nhà.

Nhưng Tống Ký cũng không ngốc, Thạch Bạch Ngư chỉ nói một câu như vậy anh đã biết cậu đang để tâm điều gì, chắc là đã nghe thấy những lời đồn thổi kia rồi.

"Chúng ta sống cuộc đời của chúng ta, những chuyện của nhà họ Tống tôi vốn không muốn nói ra làm bẩn tai em." Tống Ký đặt bát đũa xuống: "Vết sẹo này đúng là do Hoàng Ngọc Anh làm. Năm đó..."

Thạch Bạch Ngư thấy Tống Ký có vẻ khó mở lời, trong lòng lập tức rung chuông cảnh báo: Có dưa hóng rồi!

"Hoàng Ngọc Anh năm đó có cảm tình với tôi, nhưng lúc ấy tôi đã có hôn ước, vả lại cũng không có ý gì với bà ta nên đã từ chối." Tống Ký mím môi, liếc nhìn phản ứng của Thạch Bạch Ngư, thấy đôi mắt cậu sáng rực nhìn sang chứ không hề ghen tuông hay tức giận mới nói tiếp: "Bà ta tâm cao khí ngạo không chịu nổi việc bị từ chối, tuyên bố sẽ gả cho người tốt hơn tôi. Ai ngờ sau này lại âm sai dương lệch, bị Tống Cả nhìn thấy thân thể, buộc phải gả cho ông ta. Thế là bà ta đem lòng căm ghét tôi."

"Không phải chứ, Tống Cả nhìn trộm bà ta thì liên quan gì đến anh?" Thạch Bạch Ngư cạn lời: "Thà nói là vì yêu sinh hận nghe còn hợp lý hơn."

Tống Ký không phản bác: "Từ khi gả vào nhà họ Tống, bà ta luôn tìm cách đối đầu với tôi, thậm chí không tiếc tự hủy hoại thanh danh để vu khống tôi có ý đồ với bà ta... mượn chuyện đó để phá hỏng hôn ước với nhà họ Bạch."

"Em nghe nói vị hôn thê của anh cuối cùng gả cho em họ của bà ta?" Thạch Bạch Ngư c.ắ.n đũa hỏi.

"Ừ." Biểu cảm của Tống Ký rất bình thản: "Đừng chỉ nghe tôi nói, ăn cơm đi."

"Vâng." Thạch Bạch Ngư ngoan ngoãn lùa vài miếng cơm: "Thế còn cái mặt anh..."

"Do bà ta bù loạn khóc lóc rồi rạch trúng." Tống Ký cầm đũa lên: "Sau lần đó tôi dứt khoát phân gia đoạn tuyệt đi lại luôn."

"Nên cái danh thôn bá của anh cũng là từ lúc đó truyền ra hả?" Thạch Bạch Ngư chớp mắt.

"Ừ." Tống Ký cúi đầu ăn cơm.

"Thế mà anh cũng không giải thích." Thạch Bạch Ngư cau mày.

"Nói cũng chẳng ai tin nên lười giải thích." Tống Ký tỏ vẻ không quan tâm: "Cộng thêm việc tôi giúp sòng bạc thu nợ, khó tránh khỏi xử sự cứng rắn, người ta lại càng không tin." Nhất là sau khi mặt bị thương.

Thạch Bạch Ngư nghe mà lửa giận trong mắt bốc ngùn ngụt.