Vì có thôn trưởng trấn áp, Hoàng Ngọc Anh dù không phục cũng chỉ có thể nhẫn nhịn, nhưng cái mối thâm thù này lại càng kết càng sâu.
Tuy ngoài mặt phải ngoan ngoãn bò dậy làm việc, nhưng vì phải chịu thiệt thòi ngầm nên mụ ta suốt cả buổi cứ nhìn chằm chằm vào bóng lưng Thạch Bạch Ngư, hận không thể khoét một cái lỗ trên lưng cậu.
Thạch Bạch Ngư cảm nhận rõ ràng ánh mắt thiêu đốt sau lưng, nhưng cậu không quan tâm, trước mặt thôn trưởng cậu giả vờ vừa hiền lành vừa chăm chỉ. Thôn trưởng thấy cậu làm việc còn hăng hái hơn cả mấy gã đàn ông có mặt ở đó, hài lòng gật đầu.
Tống Ký xuống núi vào ngày thứ năm, mang theo hai con cáo một đỏ một trắng. Cả hai đều là giống cực kỳ quý hiếm, lông lá mượt mà như bôi mỡ, màu sắc vô cùng khó tìm. Loại này nếu mang đi bán, hai con ít nhất cũng phải được hai ba trăm lượng bạc.
Để bắt được hai con nhãi ranh này, anh đã phải nằm phục trong hố tuyết gặm bánh bao lạnh suốt hai ngày, suýt chút nữa là mất dấu chúng. May mà cuối cùng cũng săn được, không uổng công vất vả.
Tống Ký xuống núi không về nhà ngay mà ghé qua một tiệm da lông trên trấn trước. Chưởng quỹ vừa thấy chất lượng da đã trợn tròn mắt, nói hết nước hết cái, giá tăng lên tận sáu trăm lượng nhưng Tống Ký nhất định không bán. Cuối cùng hết cách, chưởng quỹ đành nhận làm chiếc khăn quàng cổ theo yêu cầu. Có điều trong lòng bực bội nên phí gia công bị mụ ta c.h.é.m thêm một phần mười.
Tống Ký mắt không chớp lấy một cái, đặt cọc tiền, hẹn ba ngày sau đến lấy rồi lại đội gió tuyết vội vã chạy về làng. Vì không gặp được xe bò nào đi ngược về nên anh phải đi bộ, lúc về đến làng thì trời đã tối mịt.
Tống Ký lau những giọt nước tuyết tan trên mặt, ngẩng đầu thấy bóng dáng thanh mảnh của Thạch Bạch Ngư đang đứng ở đầu đường, nôn nóng ngóng nhìn về phía rừng núi, lòng anh không khỏi mềm lại.
"Ngư ca nhi!" Tống Ký vốn đã rất mệt, nhưng khoảnh khắc thấy bóng dáng Thạch Bạch Ngư, anh bỗng thấy khỏe hẳn ra, chân dẫm lên lớp tuyết dày đến bắp chân, sải bước chạy tới.
Nhưng vào đến cổng làng thì đường đã dễ đi hơn. Tống Ký rũ tuyết trên chân, bước trên con đường chính đã được quét dọn sạch sẽ, chạy lại ôm chầm Thạch Bạch Ngư vào lòng.
"Sao không ở nhà đợi?" Tống Ký buông Thạch Bạch Ngư ra, hai tay áp lấy khuôn mặt đông cứng của cậu mà xoa nắn.
"Anh nói bốn năm ngày, hôm nay đã là ngày thứ năm rồi. Thấy trời tối mà anh vẫn chưa về, em sốt ruột quá nên ra đây đợi." Thạch Bạch Ngư lạnh đến mức nói chuyện cũng run cầm cập: "Sao giờ anh mới về?"
"Tôi ghé qua trấn một chuyến." Tống Ký khoác vai Thạch Bạch Ngư dắt về nhà: "Xin lỗi, tôi quên nhờ người nhắn cho em một tiếng, làm em lo lắng rồi."
Thạch Bạch Ngư lắc đầu: "Anh không sao là tốt rồi."
Tống Ký thấy cậu lạnh quá, liền cởi cái áo khoác da quấn lên người cậu, rồi trực tiếp vác cậu lên vai. Bất ngờ bị vác lần nữa, Thạch Bạch Ngư ngơ ngác: "Sao lại vác em lên thế?"
Sau đó, anh bế bổng Thạch Bạch Ngư theo kiểu công chúa, sải bước về nhà.
Thạch Bạch Ngư: "..."
Đang cạn lời, cậu bỗng liếc thấy bên cổ phải của Tống Ký. Thạch Bạch Ngư trợn tròn mắt, bàn tay đang quàng cổ anh theo bản năng nhấc lên.
"Anh bị thương rồi!" Thạch Bạch Ngư cau mày, muốn chạm vào vết thương nhưng lại sợ anh đau.
Tống Ký lại chẳng thèm để ý: "Lúc đuổi theo cáo không cẩn thận bị cành cây quẹt trúng thôi, vết thương ngoài da, trông hơi sợ chút thôi chứ về bôi ít t.h.u.ố.c là ổn."
"Có đau không anh?" Thạch Bạch Ngư nhìn thôi cũng thấy xót.
"Em thổi cho tôi một cái là hết đau ngay." Tống Ký thuận miệng trêu một câu.
Thạch Bạch Ngư thế mà lại chu môi định thổi thật, kết quả rướn cổ lên một hồi mới thấy hướng không đúng, không tới được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"..."
Tống Ký bị động tác ngốc nghếch của cậu chọc cho nhếch môi cười. Thạch Bạch Ngư thấy vậy, không phục nhảy ra khỏi vòng tay anh, trực tiếp chu môi hôn một cái ch.óc lên vết thương của anh, rồi đắc ý nhìn Tống Ký sững sờ cứng đờ tại chỗ.
Hừ, tiểu dạng, xem em có trị được anh không!
Cậu hất cằm kiêu ngạo, xoay người bỏ đi. Vừa đi được hai bước đã bị Tống Ký đuổi kịp, vác bổng lên vai.
"Ơ? Anh làm gì thế? Thả em xuống!"
Lần này anh chẳng màng đến sự vùng vẫy của cậu, cứ thế vác thẳng về nhà. Vừa vào phòng, Tống Ký ném đồ đạc sang một bên, đè Thạch Bạch Ngư xuống giường.
"Anh..." Thạch Bạch Ngư có chút bị vẻ mặt hung dữ của Tống Ký dọa sợ.
Giây tiếp theo, cậu đã bị Tống Ký giữ c.h.ặ.t gáy, cúi đầu hôn ngấu nghiến. Hai đôi môi đang dính đầy băng giá vừa chạm nhau đã như dầu sôi gặp lửa, cháy lên hừng hực. Phải nói là với cái đà mãnh liệt này, Thạch Bạch Ngư hơi đỡ không nổi. Lúc đầu còn thấy tận hưởng, nhưng dần dần não bị thiếu oxy, cuống lưỡi đau nhức, cậu bắt đầu muốn chạy.
Thế nhưng tay chân cậu mềm nhũn chẳng còn tí sức lực nào, chút đẩy đưa nhẹ nhàng đó lại biến thành kiểu "vừa đẩy vừa mời", làm Tống Ký vốn đang kích động lại càng thêm rạo rực. Đang lúc sắp tiến tới đoạn "18+", bụng Thạch Bạch Ngư đột nhiên phát ra tiếng "ọt" phản đối, ngăn lại động tác xé quần áo của Tống Ký.
Đột ngột dừng lại, cả hai đều thở hồng hộc.
"Tống ca, em đói rồi." Thạch Bạch Ngư quàng cổ Tống Ký, vẻ mặt đáng thương: "Với lại, anh hung dữ quá, làm em sợ."
Tống Ký không động đậy, ánh mắt vẫn đen thẳm, hung hãn nhìn chằm chằm Thạch Bạch Ngư như một mãnh thú rình mồi, hận không thể nuốt chửng cậu vào bụng. Bị ánh mắt ấy nhìn vào, Thạch Bạch Ngư thấy da đầu tê rần, theo bản năng nuốt nước miếng, lại chạm vào khóe môi đang sưng đỏ rướm m.á.u, đau đến mức xuýt xoa. Hơi thở thô nặng của người đàn ông phía trên khiến cậu không dám nhúc nhích.
"Tống, Tống ca..."
Thực ra nếu Tống Ký muốn động phòng bây giờ, cậu cũng không phải không thể, dù sao cậu cũng thèm muốn thân hình của đối phương lâu rồi. Hơn nữa thầy t.h.u.ố.c đã phán thân thể cậu tổn thương khó sinh nở, coi như bớt được nỗi lo về sau, có thể thoải mái mà "vui vẻ". Nhưng cái dáng vẻ thô bạo này của Tống Ký làm cậu hơi rén.
Nhưng chuyện gì đến cũng phải đến, không phải hôm nay thì cũng là ngày mai, trốn được mùng một không trốn được mười lăm... Thạch Bạch Ngư hít sâu một hơi nhắm mắt lại: "Đến, đến luôn đi!"
Thế nhưng, khi cậu vất vả lắm mới chuẩn bị xong tâm lý để bị "xào nấu", thì sức nặng trên người đột nhiên nhẹ bẫng, Tống Ký vậy mà lại đứng dậy rời đi.
"?" Thạch Bạch Ngư ngơ ngác ngồi dậy.
"Ăn cơm trước đã." Tống Ký đi tới cửa thì dừng bước: "Em đừng sợ, khi nào em chưa chuẩn bị tâm lý xong, tôi sẽ không động vào em."
"Ơ?" Thấy Tống Ký hiểu lầm, Thạch Bạch Ngư vội giải thích: "Không phải, em..."
Lời giải thích chưa kịp thốt ra, Tống Ký đã sải bước ra khỏi phòng. Thạch Bạch Ngư cuống lên, theo bản năng định đứng dậy đuổi theo, không ngờ chân quá mềm, vừa xuống đất là quỳ rạp xuống luôn.
Thạch Bạch Ngư: "..."
Mẹ kiếp! Có làm ăn được gì nữa không đây? Chỉ mới bị hôn thôi mà, có cần phải yếu đuối thế không?!
Điều khiến Thạch Bạch Ngư bị đả kích hơn nữa là cậu định đứng lên mà không thành công. Nhưng rất nhanh cậu nhận ra, lần này không phải vì chân mềm, mà chắc là do đứng ngoài trời quá lâu nên chân bị đông cứng không nghe lời nữa. Cậu giữ nguyên tư thế thích nghi một lúc, rồi mới vịn thành giường từ từ đứng dậy. Đợi một lát cho ổn định, cậu mới đuổi theo tìm Tống Ký.