Xuyên Thành Nguyên Thê Mất Sớm Của Phế Thái Tử

Chương 71: Biết Nghe Lời Phải



Mạnh Vũ Ngưng trừng hắn một cái, chụp bay tay hắn: “Ngủ, ngủ, ngủ, chỉ biết ngủ.”

Thấy nàng dáng vẻ kiêu căng ngang bướng như vậy, vai Kỳ Cảnh Yến run rẩy, ý cười càng thêm không ngăn được.

Mạnh Vũ Ngưng bất quá chỉ là nói đùa thôi. Ở triều đại đương kim, vàng bạc đồng thiếc và các mạch khoáng đều thuộc triều đình độc quyền, nghiêm cấm dân gian tự tiện khai thác, người vi phạm sẽ bị xử theo trọng tội.

Bậc tài sản tai họa này, nàng cũng không dám dính vào.

Tuy rằng nàng không dám muốn, nhưng trong lòng lại trông mong Kỳ Cảnh Yến có thể sử dụng được mỏ vàng này.

Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không nhịn được hỏi: “Điện hạ, đại sự như vậy, ta cũng bất quá chỉ là nhìn thoáng qua trong sách, vì sao người lại tin?”

Ánh mắt Kỳ Cảnh Yến ôn nhuận, nhẹ giọng nói: “Lời A Ngưng nói, ta tất nhiên là tin.”

Mạnh Vũ Ngưng: “Vậy nếu tìm không thấy thì sao?”

Kỳ Cảnh Yến vẻ mặt thong dong bình tĩnh: “Tìm thấy là niềm vui ngoài ý muốn, không tìm thấy cũng không sao. Việc tiền bạc, ta đều đã có tính toán.”

Nghe hắn nói như vậy, Mạnh Vũ Ngưng ngược lại chắc chắn hơn: “Điện hạ, ta cảm thấy nhất định có thể tìm được.”

Ý cười trong mắt Kỳ Cảnh Yến càng sâu: “Vậy thì mượn lời vàng của A Ngưng.”

--

Ngày hôm sau tảng sáng, phương Đông mới nổi lên rạng đông, Mục Vân đã cùng Mục Cửu, Túc Ương và những người khác lặng lẽ rời phủ, thẳng tiến Liên Phù Sơn.

Mạnh Vũ Ngưng thức dậy rửa mặt chải đầu xong, đẩy cửa ra, liền thấy trong sân chỉ có Mục Sơn hầu hạ bên cạnh Kỳ Cảnh Yến, trong lòng lập tức hiểu rõ —- Mục Vân hẳn là đã khởi hành.

Trong nắng sớm mờ mờ, Ngật Nhi trong tay cầm một thanh kiếm gỗ nhỏ, đang ra dáng ra hình múa may, mỗi chiêu thức đều rất có kết cấu.

Kỳ Cảnh Yến ngồi trên xe lăn nhìn, thường xuyên chỉ điểm vài câu.

Khoảnh khắc tiểu nam hài xoay người, nhìn thấy Mạnh Vũ Ngưng, lập tức mày mắt cong cong, giơ kiếm gỗ nhảy tót tới: “A Ngưng, ngươi tỉnh rồi.”

Mạnh Vũ Ngưng ngồi xổm xuống, ôm cục bông nhỏ vào lòng, sờ sờ khuôn mặt nhỏ vì vận động mà ửng đỏ của hắn: “Ngật Nhi sao lại dậy sớm như vậy?”

Ngật Nhi kiêu ngạo vung vẩy thanh kiếm gỗ nhỏ trong tay, khuôn mặt nhỏ mũm mĩm bày ra vẻ nghiêm túc: “Ca ca nói, từ hôm nay trở đi, Ngật Nhi mỗi ngày đều phải dậy sớm tập võ.”

Mạnh Vũ Ngưng thầm nghĩ, đây sợ chỉ là sự khởi đầu, sau này Kỳ Cảnh Yến nhất định sẽ bắt đầu dạy công khóa cho Ngật Nhi.

Nàng ngước mắt nhìn nam t.ử trên xe lăn: “Điện hạ dậy từ khi nào?”

“Dần chính canh ba (khoảng 5 giờ sáng),” Kỳ Cảnh Yến đáp.

Mạnh Vũ Ngưng nhẩm tính canh giờ trong lòng, ước chừng là sáng sớm năm giờ, quả thật rất sớm.

Lại hỏi: “Ngật Nhi thì sao?”

Kỳ Cảnh Yến: “Mão chính (khoảng 6 giờ sáng).”

Mão chính, đó chính là sáu giờ. Mạnh Vũ Ngưng gật gật đầu, vậy cũng còn ổn.

Buổi tối bọn họ không có hoạt động giải trí gì, ngủ đều rất sớm, hơn nữa Ngật Nhi mỗi ngày buổi trưa đều phải ngủ đủ một canh giờ, cũng có thể dưỡng đủ tinh thần.

Chỉ là nhìn người nhỏ bé chưa cao tới eo nàng, nghĩ đến từ nay về sau, hắn mỗi ngày đều phải từng bước học bài luyện võ, trong lòng vẫn khó tránh khỏi có chút đau lòng.

Đứa trẻ nhỏ như vậy, nếu ở thời đại của nàng, chính là tuổi vô tư lự chơi đùa.

Nhưng trước mắt sự việc liên quan đến sinh t.ử tồn vong, giang sơn xã tắc, lại há là một người bình thường như nàng có thể can thiệp được?

Trong lòng nghĩ như vậy, nàng bất đắc dĩ thở dài trong lòng, cười với Ngật Nhi: “Ngật Nhi của chúng ta giỏi quá.”

Ngật Nhi được khích lệ, lập tức ưỡn n.g.ự.c nhỏ, đứng ra hai bước, “A Ngưng, xem chiêu thức mới ta học!”

Nói, tay nhỏ vung lên, kiếm gỗ vẽ ra một đường cong.

Mạnh Vũ Ngưng vỗ tay: “Oa, Ngật Nhi thật lợi hại.”

Ngật Nhi đắc ý chơi một kiếm hoa còn chưa thật sự thuần thục, tiến lên nắm tay A Ngưng, kéo nàng hướng đình hóng gió mà đi: “A Ngưng, chúng ta đi ăn cơm.”

Mạnh Vũ Ngưng nói tốt, đi theo đến bàn dưới đình hóng gió ngồi, Mạnh Ngân chờ ở gần đó bưng chậu nước lại, Mạnh Vũ Ngưng rửa tay cho Ngật Nhi, lấy khăn lau khô.

Kỳ Cảnh Yến được Mục Sơn đẩy cũng vào đình hóng gió, ba người vây quanh bàn ngồi yên.

Mục Anh cùng Mục Lê liền xách theo hộp đồ ăn lại, bày biện bữa sáng từng món lên bàn.

Cháo gà nấu đến sệt phủ một lớp dầu, bí đao chưng sườn, trứng luộc, cải thìa xào, còn có một đĩa dưa muối ăn kèm cháo, có mặn có chay, dinh dưỡng phong phú.

Kỳ Cảnh Yến múc ba chén cháo gà, đặt trước mặt mỗi người, Mạnh Vũ Ngưng đón lấy: “Đa tạ điện hạ.” Sau đó cầm muỗng từ từ ăn.

Nhật Nguyệt

Kỳ Cảnh Yến lấy một quả trứng gà, gõ lên mép bàn một cái rồi chậm rãi bóc, Ngật Nhi cũng học hắn, cầm một quả trứng gà gõ vỡ xong bóc vỏ.

Tiểu gia hỏa cố ý thi đấu với ca ca, đôi tay nhỏ còn chưa thật sự linh hoạt dùng tốc độ nhanh nhất bóc, thấy ca ca sắp bóc xong rồi, hắn rõ ràng sốt ruột.

Mạnh Vũ Ngưng thấy thế, đưa tay đè lại cổ tay Kỳ Cảnh Yến, đưa mắt ra hiệu cho hắn. Chờ Ngật Nhi một chút, đừng chuyện gì cũng tranh giành với con nít.

Kỳ Cảnh Yến một tay bị đè lại, liền dừng lại, lặng lẽ nhìn cô nương vừa ăn cháo, vừa kiềm chế mình khóe miệng nhếch lên.

Ngật Nhi thấy A Ngưng giúp mình, đắc ý hướng về phía ca ca giương giương khuôn mặt nhỏ, không bao lâu đã bóc xong trứng gà trên tay, đặt vào chén A Ngưng: “A Ngưng, cho ngươi nè.”

Mạnh Vũ Ngưng có chút kinh ngạc: “Ngật Nhi bóc cho ta sao?”

Ngật Nhi rất có cảm giác thành tựu, chớp đôi mắt to gật đầu.

“Ngật Nhi của chúng ta quá chu đáo.” Mạnh Vũ Ngưng buông tay Kỳ Cảnh Yến ra, đưa tay cầm khăn ướt đặt bên bàn, lau khô tay cho Ngật Nhi: “Đa tạ Ngật Nhi.”

Ngật Nhi lập tức cười đến tít mắt: “Sau này Ngật Nhi chăm sóc A Ngưng.”

Lòng Mạnh Vũ Ngưng tan chảy, đưa tay ôm cục bông nhỏ một cái, sau đó lại xoa đầu hắn: “Nào, chúng ta ăn sườn, ăn thêm một miếng sườn.”

Kỳ Cảnh Yến nhìn quả trứng gà vừa bóc xong trong tay, tính để dành cho A Ngưng, lại nhìn tiểu nam hài không ngừng lấy lòng khoe khoang, yên lặng đưa quả trứng gà kia đến bên miệng, c.ắ.n hơn nửa.

Không ngờ không cẩn thận bị lòng đỏ trứng làm nghẹn lại, dùng sức vỗ n.g.ự.c.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sắc mặt Mục Sơn biến đổi: “Điện hạ ngài làm sao vậy, có cần thuộc hạ đi tìm Thang thần y tới không?”

Mạnh Vũ Ngưng đang gắp thức ăn cho Ngật Nhi, vừa nghe thấy động tĩnh này, vội vàng quay đầu lại xem, thấy non nửa quả trứng gà chỉ còn lòng trắng trong chén Kỳ Cảnh Yến, còn gì không rõ nữa.

Nàng vội buông chén đũa trong tay, bưng chén trà trên bàn, đưa đến trước mặt hắn: “Mau uống một ngụm trà, thuận xuống một chút.”

Nếu không thuận xuống được, nàng sợ là phải dùng phương pháp cấp cứu Heimlich.

Ngật Nhi thấy ca ca vẻ mặt khó chịu, cũng bò xuống ghế, đi đến bên cạnh ca ca, kiễng chân, vươn một bàn tay nhỏ dùng sức vỗ lưng hắn.

Kỳ Cảnh Yến theo tay A Ngưng, uống mạnh mấy ngụm trà, lúc này mới nuốt trôi lòng đỏ trứng, sắc mặt giãn ra.

Mạnh Vũ Ngưng thấy hắn đã ổn, không nhịn được giận hắn một cái: “Điện hạ người ăn chậm một chút, lại không ai giành với người, nghẹn thế này không phải chuyện đùa đâu.”

Kỳ Cảnh Yến vẻ mặt thành thật nghe huấn: “A Ngưng dạy bảo phải, ta đã ghi nhớ.”

Thấy thái độ hắn tốt đẹp như vậy, Mạnh Vũ Ngưng cũng không tiện nói thêm nữa, cảm thấy cần thiết phổ cập kiến thức cho mọi người về phương pháp cấp cứu Heimlich, vì thế nói: “Điện hạ, ta biết một phương pháp cấp cứu khi bị nghẹn, quay đầu ta sẽ dạy cho mọi người.”

Kỳ Cảnh Yến tò mò: “A Ngưng còn hiểu y thuật?”

Mạnh Vũ Ngưng xua tay: “Không hiểu, không hiểu, chỉ là trước kia ta vô tình nhìn thấy trong một quyển sách, thấy rất hữu dụng.”

Kỳ Cảnh Yến liền nói được.

--

Ba người an tĩnh ăn xong bữa sáng, liền cùng nhau trở về chính phòng, tính toán nghỉ ngơi một lát.

Kỳ Cảnh Yến chuyển xe lăn thẳng đi gian thứ phía đông, Mạnh Vũ Ngưng nắm Ngật Nhi chậm rãi theo sau.

Gian thứ phía đông đã sáng sủa hẳn lên, được cải tạo thành thư phòng thanh nhã, ba cái án thư lớn nhỏ xen kẽ bày biện, giấy b.út mực đã đủ cả.

Dựa tường dựng hai hàng kệ sách bằng gỗ, phía trên bày đầy sách, đều là Thái hậu nương nương đưa tới, ngày ấy Kỳ Cảnh Yến cũng đã nói qua, nàng tùy ý lật xem, chẳng qua nàng vẫn luôn chưa có thời gian.

Mạnh Vũ Ngưng vừa ngồi yên trên nệm sát cửa sổ, ôm Ngật Nhi ở bên cạnh, liền nghe thấy giọng nói ôn nhuận của Kỳ Cảnh Yến vang lên: “A Ngưng, từ hôm nay trở đi, công khóa của Ngật Nhi cần được định ra.”

Vốn là chuyện đã dự kiến, Mạnh Vũ Ngưng gật đầu: “Điện hạ mời nói.”

Kỳ Cảnh Yến tiếp lời: “Ngật Nhi mỗi ngày dạy sớm tập võ, sau bữa sáng, đi ngoại thư phòng nghe giảng một canh giờ.”

“Dùng xong ngọ thiện, Ngật Nhi cùng nàng cùng nghỉ trưa, buổi chiều thì ở gian thứ phía đông này tập viết.”

Dừng một chút, nhìn về phía Ngật Nhi, lại thêm câu: “Công khóa hoàn thành, mới có thể vui chơi.”

Lời này lúc nãy Kỳ Cảnh Yến cũng đã nói với Ngật Nhi, tiểu gia hỏa ngoan ngoãn gật đầu nhỏ: “Ngật Nhi đã biết.”

Mạnh Vũ Ngưng rũ mắt nhìn về phía cậu bé trong lòng, không khỏi tâm sinh thương tiếc.

Nhưng ngẫm lại, hiện tại hai anh em trên vai gánh vác là giang sơn vạn dặm của triều đại này, lê dân bá tánh, lại há có thể như nàng cái người rảnh rỗi này nhàn vân dã hạc, suốt ngày chỉ biết ăn uống vui chơi?

Mạnh Vũ Ngưng nhẹ nhàng gật đầu: “Ta đã rõ, nhất định sẽ không làm chậm trễ công khóa của Ngật Nhi.”

Kỳ Cảnh Yến lắc đầu bật cười: “A Ngưng hiểu lầm. Ngoại thư phòng, đều có ta cùng tiên sinh dạy dỗ, chỉ là lúc Ngật Nhi tập viết buổi chiều, nếu nàng rảnh rỗi mong rằng giúp đỡ chăm sóc một chút.”

Mạnh Vũ Ngưng mặt lộ vẻ khó xử: “Nhưng ta đối với thư pháp một đạo, thật sự thô thiển, ta sợ trì hoãn Ngật Nhi.”

“Không cần lo lắng,” Kỳ Cảnh Yến ôn hòa ngắt lời, “Những cái khác đều có ta chỉ điểm. A Ngưng chỉ cần nhìn Ngật Nhi, đừng để đệ ấy lười biếng là được.”

Ngật Nhi đang dựng đôi tai nhỏ nghe chăm chú, vừa nghe lời này, lập tức không phục, đôi tay nhỏ nắm c.h.ặ.t lại: “Ca ca nói bậy, Ngật Nhi mới sẽ không lười biếng.”

Mạnh Vũ Ngưng vội ôm cục bông nhỏ, nhẹ vỗ về lưng hắn: “Phải, Ngật Nhi của chúng ta chăm chỉ nhất.”

Ngật Nhi cười, lại kéo tay áo A Ngưng lắc lư: “Phải, Ngật Nhi muốn A Ngưng bầu bạn.”

Ca ca nói, buổi sáng luyện võ, còn phải đi ngoại thư phòng đi học, A Ngưng đều không thể bầu bạn với hắn, chỉ có lúc tập viết mới có thể.

Mạnh Vũ Ngưng liền cười nói tốt. Trong lòng lập tức cảm thấy trách nhiệm nặng nề.

Về việc học của Ngật Nhi liền tạm thời định như vậy, Mạnh Vũ Ngưng nhìn thoáng qua bên ngoài, liền hỏi: “Điện hạ, thời điểm không còn sớm nữa, các ngươi đây liền muốn đi đường môn khách thượng khóa sao?”

Đợi hai anh em bọn họ rời đi, nàng cũng phải tìm Mục Anh, Thu Liên và Mạnh Kim cùng những người khác, hỏi thăm tiến triển những việc đã dặn dò lúc trước.

Sau đó còn phải nghĩ xem làm gì ngon cho Ngật Nhi ăn, ngày đầu tiên chính thức đi học, dù sao cũng phải nhỏ nhỏ chúc mừng một chút.

Kỳ Cảnh Yến lại nói: “Không vội, vừa rồi A Ngưng nhắc tới phương pháp cấp cứu kia, còn xin nói rõ một phen.”

Cú nghẹn vừa rồi, hắn biết chính mình không ngại, uống miếng nước là có thể ổn.

Nhưng nhiều năm trước, khi hắn ở trong quân, có một binh lính ăn táo không cẩn thận bị hạt táo làm nghẹn, lúc ấy những người có mặt đều bó tay không cách thế là để hắn cứ thế tức tưởi sặc c.h.ế.t.

A Ngưng nói đúng, chứng nghẹn thức ăn này, quả thật không thể xem thường.

Mạnh Vũ Ngưng nghe hắn nhắc nhở, lúc này mới nhớ tới đầu câu chuyện vừa rồi. Nàng kéo Ngật Nhi đến trước mặt đứng yên, hai tay khép hờ ở trước người Ngật Nhi, hướng Kỳ Cảnh Yến tinh tế giảng giải.

“Điện hạ xin xem, nếu gặp người bị nghẹn thức ăn, người thi cứu cần phải làm như vậy……”

Nàng vừa nói, vừa múa may động tác, “Từ sau lưng vòng qua người bị nghẹn, một tay nắm thành quyền……”

Lời còn chưa dứt, nàng đã nhẹ nhàng nhấc vạt áo Ngật Nhi lên, đầu ngón tay mô phỏng vị trí trên bụng hắn, làm mẫu động tác.

Ánh mặt trời xuyên qua song cửa sổ, đậu trên khuôn mặt phấn trắng như ngọc của nàng.

Kỳ Cảnh Yến nhìn có chút thất thần, nhất thời không có đáp lại, cho đến khi Mạnh Vũ Ngưng hỏi hắn đã nghe rõ chưa, hắn mới nói: “Phiền A Ngưng biểu thị lại một lần.”

Mạnh Vũ Ngưng theo lời lặp lại động tác, Kỳ Cảnh Yến còn chưa nói lời nào, Ngật Nhi lại học xong trước, vòng ra sau lưng A Ngưng, đôi tay nhỏ ôm lấy nàng: “A Ngưng, Ngật Nhi đến cứu người.”

Nói rồi thật sự ra dáng ra hình làm hai cái, yếu lĩnh đều nhớ rõ.

Mạnh Vũ Ngưng trên mặt tiểu nam hài mỗi bên đều chấm một cái khen ngợi, từ tận đáy lòng khen: “Ngật Nhi giỏi quá, làm đúng hết rồi.”

Khen xong Ngật Nhi, nàng nhìn về phía Kỳ Cảnh Yến: “Điện hạ, người biết chưa?”

Liền thấy Kỳ Cảnh Yến còn đang múa may thế tay trước người, vẫn không nắm được trọng điểm, Mạnh Vũ Ngưng gấp đến độ vỗ sập: “Điện hạ, người ngồi vào trên sập đây, ta sẽ biểu thị cho người xem.”

Trong mắt Kỳ Cảnh Yến thoáng qua một tia ý cười, biết nghe lời phải nói: “Như thế, rất tốt.”