Thấy Mạnh Vũ Ngưng bày ra vẻ mặt khó tin, khóe môi Kỳ Cảnh Yến khẽ nhếch, ôn hòa nói: “Đúng vậy, A Ngưng cùng đi.”
Mạnh Vũ Ngưng vốn nghĩ tự động lánh mặt, nhưng sự tò mò đối với việc mưu tính đại sự này rốt cuộc lại thắng thế, suy nghĩ một lát, gật đầu nói: “Vậy được, ta sẽ cùng đi nghe thử.”
Nói rồi, nàng lại bổ sung: “Bất quá ta cũng chỉ là nghe suông chẳng hiểu gì đâu.”
Thấy cô nương này lại muốn tách mình ra, Kỳ Cảnh Yến cười: “Được, là ta muốn A Ngưng cùng Ngật Nhi bầu bạn.”
Mạnh Vũ Ngưng thầm nghĩ người này cũng thật khéo ăn nói, nắm Ngật Nhi quay trở lại.
Trời tối đường khuất, nàng bế Ngật Nhi lên đặt trên đùi Kỳ Cảnh Yến, “Ngật Nhi ngồi xe cùng ca ca.”
Ngật Nhi vâng lời, tay nhỏ vẫn muốn nắm c.h.ặ.t t.a.y A Ngưng không buông.
Một hàng mấy người chậm rãi đi tới đường môn khách, Mục Vân đỡ Kỳ Cảnh Yến ngồi vào ghế Thái sư ở hàng trên trong phòng nghị sự rồi đi gọi người pha trà tới.
Mạnh Vũ Ngưng cùng Ngật Nhi ngồi ở sập sát cửa sổ, mỗi người ôm một giỏ cờ, bày ra các kiểu hình trên bàn cờ.
Hai người vừa chơi được một lát, liền thấy Mục Cửu cùng Túc Ương tới, cùng đi còn có Mục Sơn, Mục Giang và Mục Phong.
Mọi người thỉnh an thỉnh an, chào hỏi chào hỏi, hàn huyên một phen, sau đó đều vây quanh bàn ngồi.
Mục Cửu mặt lộ vẻ mừng rỡ, đi thẳng vào vấn đề: “Điện hạ, đã tìm được nơi cần tìm rồi.”
Kỳ Cảnh Yến: “Nói cặn kẽ xem.”
Mục Cửu: “Cách quận Cự Thương Hải hơn tám mươi dặm, có một tòa núi hoang không chủ, tên là Liên Phù Sơn.”
Liên Phù Sơn? Mạnh Vũ Ngưng không khỏi nhíu mày.
Sao nàng nhớ rõ, ngọn núi trong sách không gọi tên này, mà là tên Nhạc Dương Sơn cơ mà.
Chẳng lẽ vì Túc Ương tham dự, lại khiến bọn họ bỏ lỡ Nhạc Dương Sơn ư?
Nhưng vấn đề là, trên Nhạc Dương Sơn kia có mỏ vàng đó!
Tuy rằng quy mô mỏ vàng không tính quá lớn, nhưng đối với việc Kỳ Cảnh Yến chiêu binh mãi mã, trở về kinh vẫn có trợ lực rất lớn.
Nếu cứ thế bỏ lỡ, liệu có làm chậm trễ đại sự của hắn không?
Còn chưa đợi Mạnh Vũ Ngưng kịp suy nghĩ, Mục Cửu tiếp lời: “Liên Phù Sơn kia cách xa quan đạo, hẻo lánh ít dấu chân người, rừng cây rậm rạp.”
Hắn chấm nước trà, phác họa địa thế núi trên mặt bàn: “Núi này thế núi hiểm trở, ba mặt đều là vực thẳm, chỉ còn mấy cửa ải có thể đi vào.”
“Đỉnh núi có một khoảnh đất bằng rộng lớn, đủ để đóng quân ba ngàn đến năm ngàn người.”
“Mặt trái núi là vách đá cao trăm trượng, hai bên sườn là khe sâu như lưỡi đao, chỉ có hai con đường nhỏ phía trước núi có thể đi xuống, dưới chân núi lại gần đường sông chảy xiết.”
Mọi người nghe vậy, trong mắt tinh quang chớp động, nhìn nhau gật đầu.
Địa thế như vậy, tính ẩn nấp mạnh, tiến có thể trấn giữ yếu đạo, lui có thể giữ nơi hiểm yếu, quả thật là trời cho chỗ tàng binh.
Mục Vân hỏi: “Trong núi có suối nước chảy không?”
Mục Cửu: “Trong núi có dòng suối, suối nguồn, còn có thác nước, việc uống nước không cần phải lo lắng.”
Mọi người nghe vậy, vẻ mừng rỡ trong mắt càng sâu. Nguồn nước đầy đủ, dù có thiên quân vạn mã cũng có thể trụ lại lâu dài.
Mục Sơn gãi gãi đầu, khờ khạo mở lời: “Vậy việc ăn cơm làm sao an bài? Nếu cứ phải xuống núi mua sắm, không chỉ hao người tốn của, lại còn sợ lộ tin tức.”
Túc Ương vẫn luôn ngồi yên lặng, buông chén trà xuống, cười nói: “Núi này hoang phế quanh năm, e rằng đã một trăm tám mươi năm không ai đặt chân vào, chim bay cá nhảy, hoa lạ cỏ quý, tùy ý tìm có thể thấy sẽ không đói được.”
Mục Phong nhớ lại những ngày tháng vui vẻ tự tại ở nhà gỗ trong núi trước đây, không khỏi cười nói: “Học được nhiều tài nghệ từ Mạnh cô nương, chúng ta giờ đây sẽ không đói được.”
Mục Vân lại lắc đầu nói: “Ba trăm đến năm trăm người tự nhiên không ngại, nếu là ba ngàn đến năm ngàn người, thậm chí hàng vạn quân mã, cả ngày đi săn, hái rau dại, e rằng không quá nửa tháng, cả ngọn núi đều sẽ bị kéo thành núi trọc.”
Ngật Nhi dựa gần A Ngưng ngồi trên giường lặng lẽ nghe mọi người nói chuyện, lời này của Mục Vân không hiểu sao lại chạm trúng chỗ cười của tiểu nam hài, hắn ha ha ha cười lớn tiếng, đôi tay nhỏ còn múa may trên đầu một chút: “Đều kéo trọc.”
Mọi người đều bị lời này chọc cười vang.
Nhìn A Ngưng đang ôm Ngật Nhi cười không ngừng, Kỳ Cảnh Yến nhớ tới lúc ăn cơm tối, A Ngưng nói đến kế hoạch khai khẩn khoảnh đất hoang ngoài phủ, ngón tay nhẹ gõ tay vịn: “Trên núi còn có gò đất nào khác không?”
Mục Cửu gật đầu trả lời: “Bẩm điện hạ, chúng thần đã đi khắp cả ngọn núi, phát hiện ngoài ngôi cao trên đỉnh núi, giữa sườn núi còn có mấy chỗ bằng phẳng, đều không tính nhỏ. Nếu là hạ trại, mấy chỗ cộng lại, chứa ba ngàn đến năm ngàn người là chắc chắn.”
Kỳ Cảnh Yến lược hơi trầm ngâm: “Nếu đã như thế, chọn một hai nơi khai khẩn ra, trồng chút trái cây rau xanh, lại nuôi chút gia cầm. Phụ thêm đồ ăn hoang dã trong núi, tất nhiên có thể tự cung tự cấp.”
Mục Cửu mặt lộ vẻ khó xử, chắp tay nói: “Xin điện hạ thứ tội, việc này e rằng không thành.”
Kỳ Cảnh Yến: “Vì sao?”
Mục Cửu giải thích: “Mấy chỗ đất bằng kia đều là cát đá chồng chất, không có một ngọn cỏ, cho nên chưa mọc cây cối. Thổ chất như vậy, e rằng ngay cả mầm đồ ăn cũng khó mà nuôi sống.”
Kỳ Cảnh Yến: “……”
Mạnh Vũ Ngưng dựa nghiêng trên giường lặng lẽ nghe, nghe vậy nhịn không được cười thành tiếng. Cái vị Thận Vương điện hạ này, quả nhiên là người mười ngón không dính nước dương xuân, cứ nghĩ tùy tiện tìm một khoảnh đất là có thể trồng ra đồ ăn.
Kỳ Cảnh Yến chuyển hướng cô nương đang cười trộm, ôn hòa nói: “A Ngưng có kế sách tốt hơn không?”
Mạnh Vũ Ngưng liền nói: “Núi cao không thích hợp trồng rau, vậy có thể tìm chỗ khác, như đất trống trong rừng, bên bờ suối, những nơi này đất đai màu mỡ và đủ nước, hẳn là có thể trồng.”
Trong mắt Kỳ Cảnh Yến mỉm cười, hơi gật đầu: “Kế này hay.”
Mục Vân chắp tay hỏi: “Điện hạ, tiếp theo nên hành sự ra sao?”
Kỳ Cảnh Yến suy nghĩ một lát, rồi nói: “Sau hai ngày nữa, ngươi hãy cùng Mục Cửu đi thêm một chuyến, điều tra xem xét cho thật rõ ràng, lên kế hoạch nơi nào nên dùng vào việc gì, đợi mọi việc đã quyết định xong xuôi, Mục Cửu liền dẫn theo mấy chục huynh đệ đi trước để chuẩn bị.”
Túc Ương nghe vậy, thưa: “Kỳ đại ca, đến lúc ấy, tiểu đệ ta cũng xin đi cùng.”
Nghĩ đến tài năng của hắn, Kỳ Cảnh Yến trịnh trọng ôm quyền: “Vậy phải làm phiền A Ương huynh đệ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Túc Ương cười đáp lại: “Kỳ đại ca không cần khách sáo.”
Thấy mấy người đã sắp quyết định việc như vậy, Mạnh Vũ Ngưng vờ như vô tình mà nói: “Điện hạ, ngài còn nhớ rõ quyển 《 Lĩnh Nam thực ký 》 mà ta đã nói chăng? Ta chỉ nhớ mang máng, ở trang cuối của quyển sách ấy có viết một câu: ‘Trong núi Nhạc Dương có giấu mạch vàng’.”
Nhật Nguyệt
Mọi người nghe vậy, đều lấy làm kinh ngạc. Mỏ vàng!
Mục Giang kích động đập bàn đứng phắt dậy: “Mạnh cô nương, Nhạc Dương Sơn ấy ở nơi nào? Chúng ta ngày mai phải đi tìm cho ra ngọn nguồn!”
Mục Sơn lập tức đè mạnh vai Mục Giang, buộc hắn ngồi lại chỗ cũ, hạ giọng nói: “Ngươi cái người lỗ mãng này, lúc giật mình lúc gào rống, cẩn thận làm sợ Mạnh cô nương cùng tiểu điện hạ.”
Mục Giang cười ngượng nghịu, gãi gãi đầu.
Mạnh Vũ Ngưng nói thẳng: “Trong sách chỉ nói duy nhất câu ấy, còn Nhạc Dương Sơn cụ thể ở đâu, lại không hề ghi chép.”
Nhưng nàng đoán, hẳn là liền ở gần Liên Phù Sơn.
Dựa theo thói quen dùng người của Kỳ Cảnh Yến, thông thường đều phái Mục Cửu đi trước tìm kiếm, nếu trong sách cũng là để Mục Cửu đi tìm thì tương tự, hẳn là đều là ở phương hướng đó mới phải.
Bởi vậy nàng lại nói dối như sau: “Bất quá trong 《 Lĩnh Nam thực ký 》 cũng từng nhắc đến Thương Hải quận, nghĩ đến Nhạc Dương Sơn ấy cách Thương Hải quận chắc là không xa, biết đâu chừng liền ở gần Liên Phù Sơn mà các ngươi đang tìm đó.”
Mục Cửu nhíu mày suy tư, sau đó quay sang Túc Ương: “A Ương huynh đệ, hôm đó gặp được lão tiều phu, ông ấy có nói tên vài ngọn núi, ngươi còn nhớ không? Ông ấy có từng nhắc tới cái tên Nhạc Dương Sơn nào không?”
Túc Ương suy nghĩ một lát: “Giọng nói của lão già ấy quả thật rất khó hiểu, nhưng mà…”
Hắn nhớ kỹ lại, bỗng nhiên nhận ra: “Ông ta quả có nói một âm ‘Lạc Ung Sơn’, chắc là chính là Nhạc Dương Sơn ấy?”
Mục Cửu cũng phấn khích hẳn lên: “Đúng rồi đúng rồi, ta cũng nhớ ra rồi!”
Mạnh Vũ Ngưng tỏ vẻ tò mò: “Vậy ngọn núi hoang ấy lại vẫn có người dân sinh sống sao?”
Mục Cửu gật đầu: “Cách Liên Phù Sơn hai đỉnh núi, có một ngọn núi thấp hơn một chút, ở đó có ba, năm hộ gia đình, nghe nói là tổ tiên vì trốn tránh tai họa mà dọn đến đây.”
Mạnh Vũ Ngưng: “Nếu lời của lão giả ấy khó hiểu, vậy các ngươi làm sao biết được tên Liên Phù Sơn?”
Mục Cửu giải thích: “Ngọn núi ấy là đỉnh núi cao nhất khu vực, lão ấy vừa nói vừa làm cử chỉ, nói là đỉnh núi từng hiện hình ảnh hoa sen khác thường. Ta cùng A Ương mò đoán, mới biết ông ta nói có lẽ là ba chữ ‘Liên Phù Sơn’, còn rốt cuộc là chữ gì thì không rõ được.”
Kỳ Cảnh Yến khẽ chạm chung trà: “Không sao, ba chữ ‘Liên Phù Sơn’ rất tao nhã, cứ gọi như vậy đi.”
Mọi người đều đồng ý.
Mục Vân chắp tay cúi chào: “Điện hạ, hiện tại nên làm gì?”
Kỳ Cảnh Yến lập tức quyết định: “Không cần đợi thêm hai ngày nữa, ngày mai ngươi hãy cùng Mục Cửu, A Ương cùng đi, nhất định phải tìm cho ra Nhạc Dương Sơn ấy.”
Mọi người đứng dậy, chắp tay mà tuân lệnh.
--
Hội nghị kết thúc, mọi người ai nấy tản đi.
Mạnh Vũ Ngưng dẫn Ngật Nhi cùng Kỳ Cảnh Yến trở về Yến Phất Cư, ba người lần lượt tắm gội thay quần áo, sau đó nằm xuống trên giường.
Ngật Nhi củng vào lòng A Ngưng, một tay kéo vạt áo nàng, một tay vỗ vỗ lên đùi nhỏ mũm mĩm của mình: “A Ngưng, ru Ngật Nhi ngủ.”
“Được, A Ngưng ru bảo bối Ngật Nhi của chúng ta ngủ.” Mạnh Vũ Ngưng đưa tay ôm cậu bé tròn vo, từng chút từng chút vỗ m.ô.n.g nhỏ hắn, nhẹ nhàng ngân nga điệu nhỏ.
Kỳ Cảnh Yến một tay chống đầu, nghiêng người nằm, tay còn lại cầm quạt im lặng quạt gió cho hai người.
Không bao lâu, Ngật Nhi ngủ, Mạnh Vũ Ngưng kéo tấm chăn đầu hổ nhỏ phía sau hắn xuống, để hắn thoáng khí, sau đó chính mình nằm xuống.
Thấy Kỳ Cảnh Yến còn nghiêng người ở đó quạt gió, nàng dùng hơi thở nói: “Điện hạ, không cần quạt nữa, người cũng ngủ đi.”
Kỳ Cảnh Yến nói tốt, buông quạt, nằm trở về.
Hai người lặng lẽ nằm, nhưng đều không có buồn ngủ.
Không lâu sau, đồng thời mở lời: “A Ngưng.” “Điện hạ.”
Hai người quay đầu nhìn nhau, đều cười, lại trăm miệng một lời nói: “Nàng nói trước.” “Ngươi nói trước.”
Hai người lại đều cười.
Sau khi cười xong, Kỳ Cảnh Yến lặng lẽ nhìn A Ngưng, ý bảo nàng nói trước.
Mạnh Vũ Ngưng liền bò dậy, dùng hơi thở hỏi: “Điện hạ, hôm nay là đại sự như vậy, vì sao người lại yên tâm để ta đi nghe, người sẽ không sợ ta sau này nói ra ngoài sao?”
Kỳ Cảnh Yến: “Ta tin nàng.”
Mạnh Vũ Ngưng lặng lẽ nhìn hắn, một lúc lâu cong mắt cười: “Được rồi, ta sẽ không nói ra ngoài đâu.”
Kỳ Cảnh Yến đưa tay gạt sợi tóc vướng trên mặt nàng ra sau tai: “A Ngưng, cảm ơn nàng.”
Ngón tay có chút vết chai mỏng nhẹ nhàng lướt qua trên mặt, hơi ngứa, Mạnh Vũ Ngưng đưa tay gãi gãi má, vẻ mặt buồn bực: “Cảm tạ ta chuyện gì?”
Kỳ Cảnh Yến: “Tạ nàng một lòng vì ta.”
“Ồ, ngươi là nói việc Nhạc Dương Sơn đó đi.” Mạnh Vũ Ngưng phản ứng lại, thầm nghĩ mình bất quá là thuận miệng nói ra, dù sao nàng cũng không thể tự mình đi khai thác, vậy nói cho Kỳ Cảnh Yến cũng không sao.
Nàng cũng không dám nói mình không có một lòng vì hắn, liền cười qua loa nói: “Điện hạ quá lời.”
Kỳ Cảnh Yến khẽ mỉm cười, đưa tay xoa xoa đỉnh đầu nàng: “A Ngưng, ta về sau tuyệt đối sẽ không phụ bạc nàng.”
Mạnh Vũ Ngưng lập tức nghĩ đến mỏ vàng kia, liền chống tay lên giường, bò về phía hắn, ngữ khí hưng phấn mà thì thầm hỏi: “Chẳng lẽ điện hạ muốn chia cho ta một ít vàng?”
Kỳ Cảnh Yến sững sờ xong, cười khẽ.
Mạnh Vũ Ngưng hỏi gặng: “Chia hay không chia? Cho ta một lời chắc chắn đi.”
Kỳ Cảnh Yến cười đến vai run lên, miễn cưỡng đưa tay ấn vai Mạnh Vũ Ngưng, ấn nàng trở lại gối đầu: “Ngủ đi.”