Hôm sau, Khương Lê về đến đại tạp viện nơi nhà nguyên chủ ở. Cô nhận ra hết các hàng xóm nhờ ký ức của nguyên chủ chỉ trừ vị hôn phu.
Mẹ nguyên chủ là góa phụ, trong nhà còn có bốn người chị gái, ai ai cũng xinh đẹp. Chị cả đã lấy chồng, chị hai là thanh niên trí thức xuống nông thôn hiện chưa quay về, chị ba đi làm con nuôi nhà khác, chị tư thì sắp chiêu rể về nhà.
Mẹ nguyên chủ là Đường Liên Tâm thấy con gái út về thì rất mừng. Bà vội nhắc đến chuyện hôn sự với con gái.
Cả đại tạp viện này đều biết Tần Triều, Khương Lê và Lộ Tiệm Văn là ba oan gia từ nhỏ. Khương Lê và Tần Triều có hôn ước nhưng cả hai cứ gặp là cãi nhau. Nhà họ Tần thấy thế mới nói nếu không thích Tần Triều thì gả cho cháu ngoại nhà họ là Lộ Tiệm Văn cũng được, tùy Khương Lê chọn một trong hai.
Khương Lê hỏi mẹ tại sao nhà họ Tần nhất định phải cưới con gái nhà họ Khương. Mẹ nói đó là tổ tiên để lại di ngôn: đời Tần Triều phải cưới con gái thứ năm nhà họ Khương nếu không sẽ tuyệt tự.
Khương Lê cảm thấy chuyện này có phải quá trùng hợp rồi không?
Mẹ giục cô định đoạt hôn sự vì chị tư sắp phải lấy chồng, nhà cửa thì chật chội. Khương Lê nghĩ bụng, làm góa phụ liệt sĩ là tốt nhất, vừa hay có thể tránh bị đám đàn ông trong nguyên tác làm phiền.
Cô bèn nói ra lựa chọn: “Mẹ, con thấy Tần Triều được đấy. Nếu mẹ Tần Triều còn đồng ý hôn ước, con nguyện gả cho Tần Triều.”
Ở một diễn biến khác, mẹ của Lộ Tiệm Văn là Tần Ái Bình về nhà ngoại phàn nàn chuyện con trai đòi lấy một góa phụ. Bà ta giờ lại muốn Lộ Tiệm Văn lấy Khương Lê để ngăn con trai lấy góa phụ kia.
Bạch Ngọc Trúc tức giận không đồng ý, bà nói đây vốn dĩ là hôn ước của Tần Triều, không thể thay đổi được. Hai bên đang tranh cãi thì người giúp việc báo Khương Lê và mẹ cô đã đến để bàn chuyện định đoạt hôn ước.
Bà cô nhà họ Tần đắc ý nói với em dâu: “Cô cứ chờ mà xem, Tiểu Lê chắc chắn sẽ chọn con trai tôi. Tôi xem rồi, ngày 16 tháng này cực kỳ tốt, cứ định ngày đó cho chúng nó đính hôn đi thôi.”
Thế nhưng, trái với dự tính của nhà họ Tần, Khương Lê lại chọn Tần Triều. Mẹ của Lộ Tiệm Văn định ngăn cản nhưng thái độ của mẹ Khương Lê rất kiên quyết: “Ngay từ đầu định hôn ước với ai thì cứ thế mà làm, chúng tôi không chấp nhận đổi người. Nếu nhà họ Tần nhận thì để Tiểu Lê đính hôn với Tần Triều, không nhận thì hủy hôn.”
Mẹ Lộ Tiệm Văn sợ hỏng kế hoạch bèn lên tiếng khuyên: “Tần Triều vốn không thích Tiểu Lê, dưa hái xanh không ngọt, nhỡ Tần Triều về đòi hủy hôn thì Tiểu Lê sau này khó lấy chồng lắm.”
Lavie
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bạch Ngọc Trúc thì ngược lại, bà mừng rỡ, lập tức phản bác: “Lộ Tiệm Văn thích Diệp T.ử Quân, bà mới là đang tạo nghiệp đấy. Không đồng ý hôn sự của chúng nó thì cũng đừng kéo Tiểu Lê vào làm bia đỡ đạn chứ.”
Người lớn trong nhà nhấn mạnh lần nữa, họ đều bảo Khương Lê chọn kỹ, cô vẫn kiên định nói chọn Tần Triều không hối hận. Dù sau này anh về đòi hủy hôn với nhà họ Khương thì cô cũng không dây dưa. Thế là hôn sự được định đoạt, tiệc đính hôn tổ chức vào ngày 16 tháng này.
Chiều hôm đó, Khương Lê được Bạch Ngọc Trúc gọi sang nhà họ Tần để viết thiệp mời. Ông nội Tần cũng có mặt, ông hỏi lần cuối: “Tiểu Lê, cháu muốn gả cho Tần Triều hay Tiệm Văn thì tự cháu viết tên vào đi.” Khương Lê cầm b.út, viết tên Tần Triều bên cạnh tên mình, từng nét rõ ràng, tuyệt không hối hận.
Khương Lê ong việc bên nhà họ Tần, cô quay về đến nhà lúc trời vừa sập tối. Chị ba và chị tư đang nấu cơm trong căn bếp nhỏ hẹp. Chị ba vốn đã đi làm con nuôi nhà khác nhưng thỉnh thoảng cũng chạy về, khi nghe tin Khương Lê chọn Tần Triều liền càm ràm: “Tính tình Tần Triều thế nào em không biết sao, anh ấy về chắc chắn sẽ hủy hôn, chị còn chưa định hôn sự đâu, em đừng làm ảnh hưởng đến danh tiếng của chị.”
Khương Lê vừa nhặt rau vừa điềm tĩnh đáp: “Chị ba đã đi làm con nuôi rồi. Giờ chị họ Lâu, danh tiếng con gái nhà họ Khương thế nào chắc cũng không ảnh hưởng đến chị đâu nhỉ?”
Chị ba tức giận mắng Khương Lê sắc sảo, rồi quay sang xin mẹ giúp mình từ chối hôn sự mà mẹ nuôi sắp xếp. Hóa ra chị ba và con trai của cha mẹ nuôi là Lâu Khánh Bình có tình cảm với nhau, nhưng nhà họ Lâu không chấp nhận nên mới vội vàng tìm một gia đình khác để gả chị ta qua đó.
Tối đó, Khương Lê ngủ chung với chị Tư. Chị tư tâm sự rằng mình phải vội vàng chiêu rể là vì đã m.a.n.g t.h.a.i hơn một tháng, nếu không kết hôn ngay sẽ bị lộ. Khương Lê nghe vậy thì thầm nghĩ mình cứ thành thật thủ tiết là yên ổn nhất.
…
Hôm sau, Khương Lê mặc bộ quần áo mới do chị Tư may, cùng Bạch Ngọc Trúc đi phát thiệp mời. Hai người ghé trung tâm bách hóa mua sắm và tình cờ gặp Lộ Tiệm Văn đang đưa Diệp T.ử Quân đi mua đồ. Khương Lê chỉ liếc qua họ rồi quay đi ngay.
Buổi chiều, Bạch Ngọc Trúc đưa cho cô mấy tấm thiệp nói là gửi cho đồng nghiệp của Tần Triều: “Đây đều là anh em thân thiết của nó, con tự mình đưa qua nhé. Trong danh sách có tên Tiêu Bình Nguyên, Chu Hàn và một đội trưởng mới chuyển đến tên là Tần Nguyên.”
Mẹ Tần dặn cô phải khách sáo với Tần Nguyên vì sợ sau này Tần Triều về sẽ bị cấp trên này chèn ép.
Khương Lê thấp thỏm đi đến Cục Công An. Đang lúc hỏi đường thì một giọng nói vang lên sau lưng: “Cô đến đúng lúc lắm, tôi có chuyện muốn hỏi cô.”