Trên đường đèo xảy ra t.a.i n.ạ.n xe cộ, có tên lưu manh thấy Khương Lê xinh đẹp nên muốn lợi dụng lúc hỗn loạn để giở trò, một anh công an vô tình đi ngang qua đã cứu cô, còn đỡ thay cô một nhát d.a.o, vì vậy mà trên cánh tay anh để lại vết thương.
Khương Lê liền dùng khăn mặt giúp anh công an đó băng bó tạm, cô còn cảm kích nói: “Cảm ơn đồng chí.”
“Không có gì.”
Người đàn ông có ngũ quan nghiêm nghị tuấn tú, gương mặt tuy hơi đen còn có thêm một vết sẹo kéo dài từ góc trán đến khóe miệng khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Tần Triều dùng tay trái không bị thương day day chân mày, vị hôn thê nhỏ không nhận ra anh rồi. Chẳng lẽ là do vết sẹo vẽ tạm trên mặt, cùng với bộ râu mấy tháng chưa cạo và khuôn mặt cố tình bôi đen này đã khiến vị hôn thê nhiều năm không gặp không thể nhận ra anh sao? Nhất định là nguyên nhân này rồi.
Tần Triều hỏi: “Cô là con gái nhà lành, lặn lội đường xa đến Bắc Kinh này làm gì?
Khương Lê vừa mới xuyên đến đây, lúc này dù mẹ ruột của nguyên chủ có đứng trước mặt thì cô cũng chẳng nhận ra nổi. Cô nhớ trong nguyên tác, nguyên chủ đã có hôn ước từ bé với người tên Tần Triều nhưng nguyên chủ lại lựa chọn theo đuổi anh họ của Tần Triều là Lộ Tiệm Văn rồi họ cùng nhau đi xuống nông thôn làm thanh niên trí thức ở Dương Châu.
Khi nhà họ Lộ được phục chức, Lộ Tiệm Văn cứ do dự giữa Khương Lê và ánh trăng sáng. Hóa ra Lộ Tiệm Văn là người trọng sinh, hắn quyết định chọn tìm ánh trăng sáng, còn nguyên chủ và Khương Lê thì hoán đổi linh hồn cho nhau.
Khương Lê vốn là thiên kim của phú thương thời cổ đại, bị cha sắp xếp mang theo hàng vạn lượng bạc để gả cho một quan viên nhỏ làm vợ lẻ.
Nguyên chủ ở bên này khi xuyên về cổ đại đã nói với Khương Lê rằng thế giới của họ là một cuốn sách. Khương Lê ở cổ đại có số phận bi t.h.ả.m, còn nguyên chủ là nhân vật của hai trăm năm sau nhưng tư tưởng cô ấy bị khống chế không thể chống lại số phận đã an bài.
Nguyên chủ hỏi Khương Lê có muốn trao đổi thân xác để phá giải mệnh cách của cả hai người hay không?
Khương Lê xem xong nguyên tác liền nói với nguyên chủ rằng thà thủ tiết còn hơn ở cái xã hội cũ ăn thịt người kia. Vậy là hai người họ hoán đổi thân xác và linh hồn cho nhau, đặt quân cờ xuống là không hối hận.
Trong nguyên tác, vị hôn phu bạc mệnh của Khương Lê đúng là đã mất nên khi hoán đổi Khương Lê đã chuẩn bị tâm lý trước. Lúc này nghe anh hỏi, cô đã trả lời: “Chồng tôi hy sinh rồi, tôi về Bắc Kinh là để thủ tiết.”
Tần Triều vì quá kinh hãi nên động tác hơi mạnh làm động đến vết thương, anh đau đến nhăn mặt: “Cô kết hôn từ bao giờ?”
Khương Lê không ngẩng đầu: “Chưa kết hôn, mà là hôn ước từ nhỏ, tôi bằng lòng thủ tiết cho anh ấy dù chưa qua cửa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tần Triều dù có c.h.ế.t cũng không muốn vị hôn thê nhỏ vì mình mà thủ cái thứ tiết hạnh c.h.ế.t tiệt đó. Huống hồ từ nhỏ cô đã đòi hủy hôn, còn theo đuổi người đàn ông khác. Nếu anh c.h.ế.t thật chắc cô phải cười đến tỉnh cả ngủ mất. Ừm, chắc không đến mức độc ác thế đâu.
Tần Triều cố ý hỏi: “Vậy hôn phu của cô c.h.ế.t thế nào?”
Khương Lê vừa gặp lưu manh nên không dám đi đường một mình, cô khẩn cầu: “Anh có thể đưa tôi đến bến xe của huyện không, đến bến xe tôi sẽ nói cho anh biết.”
Tần Triều đồng ý yêu cầu, anh đưa cô đến bến xe huyện, Khương Lê mua xong vé xe theo lộ trình về Bắc Kinh đã tìm hiểu trước đó.
Trước khi lên xe, cô nhớ lại ký ức của người khác trong nguyên tác rồi nói với anh công an đã cứu mình: “Hôn phu của tôi là người bạc mệnh, gặp phải bọn cướp bắt giữ con tin, nhưng con tin đó cũng là đồng bọn của bọn cướp. Hắn đ.â.m anh ấy một nhát từ phía sau, thế là anh ấy c.h.ế.t.”
Tần Triều nghe cô kể chuyện chỉ biết nghĩ thầm đúng là cô nàng này nói dối thành thần luôn mà.
Thủ tiết sao? Tần Triều không tin, anh còn chưa c.h.ế.t, cô nhất định là vì đuổi theo Lộ Tiệm Văn nên mới vội về Bắc Kinh.
Đợi nhiệm vụ kết thúc, tháo lớp ngụy trang này ra, anh sẽ ăn mặc chỉnh tề rồi tới chào cô một tiếng: [Chào đồng chí Khương Lê, tôi là vị hôn phu c.h.ế.t sớm Tần Triều của cô đây.]
Chắc cũng không quá thất đức đâu nhỉ? Dù sao hai người họ vốn đã như nước với lửa, chút trò đùa này chắc không dọa sợ cô được.
Lavie
Tần Triều vừa ra khỏi bến xe thì đồng đội đến giục đi gấp: “Chúng ta đã theo dấu bọn cướp hơn một ngàn dặm, chúng đang bắt giữ con tin ở bến tàu. Lần này giải cứu con tin trông cậy cả vào cậu đấy.”
Trông cậy vào anh sao? Tần Triều nhớ đến những lời Khương Lê nói lúc nãy, anh lập tức đuổi theo chiếc xe khách vừa rời bến để hỏi cho rõ. Tiếc là hai chân không chạy lại bốn bánh nên không đuổi kịp.
Nhiệm vụ giải cứu sau đó đã xảy ra chuyện, trên đất đầy m.á.u nhưng không phải của Tần Triều. Con tin đúng là đồng bọn của bọn cướp, lúc hắn định đ.á.n.h lén từ phía sau đã bị Tần Triều phản đòn dẫn đến mất mạng. Người nằm trong vũng m.á.u đã đổi từ Tần Triều thành tên cướp giả làm con tin kia.
Thật ra, nếu không có câu chuyện của Khương Lê như lời tiên đoán, thì Tần Triều chắc đã thành liệt sĩ thật rồi.
Anh muốn lập tức về Bắc Kinh hỏi Khương Lê làm sao biết trước chuyện con tin là do bọn cướp giả dạng.
Anh đang thất thần thì nghe Đội trưởng Tiêu nói: “Bọn chúng là một băng nhóm, cậu g.i.ế.c em trai của tên cầm đầu rồi, hắn chắc chắn không tha cho cậu. Bây giờ chỉ còn cách để cậu phải giả c.h.ế.t nhằm bảo vệ gia đình, cậu tạm thời dùng thân phận Tần Nguyên về lại đội đi. Đợi bắt được tên cầm đầu rồi hãy dùng thân phận Tần Triều mà quay lại.