Xuân Phong Nhược Hữu Liên Hoa Ý
Trân phi trúng độc, liên tục nôn ra m.á.u.
Kẻ hung thủ rất nhanh đã bị tìm ra.
Chính là Thẩm Xuân Vinh.
Hoàng thượng nổi trận lôi đình, dùng thủ đoạn sấm sét ban c.h.ế.t nàng ấy.
Khi ta chạy tới nơi, chỉ thấy cung nhân đang xối nước rửa sạch vết m.á.u trên mặt đất.
Từng thùng nước liên tiếp đổ xuống.
Màu đỏ sẫm chậm rãi chuyển thành màu phấn nhạt, cuối cùng biến mất hoàn toàn.
Giống hệt như con người nàng ấy, dường như chưa từng xuất hiện qua.
Ta thất thần trở về tẩm cung, liền nhìn thấy Quý phi ngay cả giày vớ cũng không kịp mang.
Nàng ấy lao tới ôm lấy ta, vuốt ve lưng ta từng cái.
Giọng nói nhẹ nhàng:
"Yểu Yểu, muốn khóc thì cứ khóc ra đi."
Thế nhưng ta lại không khóc được.
Ta chỉ thấy hối hận, tại sao bản thân không thể lợi hại hơn chút nữa.
Như vậy lúc Thẩm Xuân Vinh đưa ra quyết định, liệu nàng ấy có giấu ta không?
Thế nhưng mạng của Thẩm Xuân Vinh lại không thể đổi lấy mạng của Trân phi.
Độc của ả đã giải rồi.
Thái y nói phải dùng m.á.u người làm t.h.u.ố.c dẫn.
Đức phi là người chủ động đứng ra.
Nàng ta dùng một bát m.á.u, đổi lấy ngôi vị Hoàng hậu đã bỏ trống từ lâu.
Lúc này ta mới biết, kẻ nhìn qua có vẻ vô tranh với đời nhất trong cung này, mới chính là kẻ độc địa nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngày Đức phi được sách phong Hoàng hậu, ngày vốn đang quang đãng bỗng chốc cuồng phong bão táp ập tới.
Nghi thức đành phải tạm thời dừng lại.
Sau đó suốt ba tháng trời đều không có ngày nào tốt lành.
Nghe nói Đức phi tức giận đến mức đập vỡ bốn năm chiếc bình hoa.
Quyền lực một khi đã dễ dàng có được, lòng tham của con người sẽ không ngừng sinh sôi.
Đức phi nàng ta...... không đợi được ba tháng đó đâu.
23
Trân Phi từ sau khi khỏi bệnh, thân thể ngày càng yếu ớt.
Hoàng thượng thương nàng, luôn túc trực chăm sóc không rời.
Ta không hiểu nổi:
"Vì sao Hoàng thượng lại đối đãi với Trân Phi tốt đến vậy?"
Quý phi nghe vậy liền cười lạnh:
"Ngươi cho rằng ngài đối với Trân Phi là tốt? Chẳng qua chỉ là một màn thâm tình tự cho là đúng mà thôi."
"Khi Tiên hoàng hậu còn tại thế thì ngài chẳng biết trân trọng, đợi người đã khuất rồi mới quay sang thâm tình với một kẻ thế thân, thật là nực cười."
Quý phi phất tay, chẳng buồn nhắc thêm về bọn họ nữa.
Nàng quay đầu nhìn ta, ánh mắt dò xét:
"Tiếp theo ngươi định làm thế nào?"
Ta ngẩng đầu nhìn cây ngô đồng trong viện của Đức phi, cành lá trụi lủi chỉ còn sót lại vài chiếc lá, đang kiên cường mà chật vật lay động trong gió.
"Mượn một ngọn gió đông."
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com