Quân t.ử ngã sinh thủy xưng ý (người c.h.ế.t ta sống mới thỏa ý). Sau khi người thương trên con đường hồi sinh ta lại yêu một cô nương khác, ta đã phát điên. Xuân Đào hữu lục, chước chước chiêu hoa, chiết quế thiên, trùng phùng, dã hỏa, phượng tiên ---
"Hoàng thượng...... thần thiếp cầu xin ngài...... cầu xin ngài ban cho một ân điển."
"Thần thiếp...... muốn về nhà......"
Năm mười lăm tuổi nhập cung, nàng liền không còn được về nhà nữa.
Hoàng thành này tuy phú lệ đường hoàng, thế nhưng quá lạnh lẽo.
Thế nhưng từ xưa đến nay chưa từng có tiền lệ hậu phi nào được về nhà.
Một khi đã vào cung, sống là người của hoàng gia, c.h.ế.t cũng chỉ có thể là ma của hoàng gia.
21
Tất cả mọi người đều không ngờ rằng, Hoàng thượng đối với Trân phi chỉ quở trách qua loa vài câu, rồi nhẹ nhàng cho qua.
Thẩm Xuân Vinh tức giận đùng đùng muốn đi tìm Hoàng thượng, nhưng bị Đức phi cản lại.
Nàng ta nhẹ giọng an ủi Thẩm Xuân Vinh vài câu, nàng ấy thế mà thật sự bình tĩnh lại, chỉ là sắc mặt vẫn âm trầm.
Ba chúng ta cùng vào cung, nàng ấy lại ở cùng một chỗ với Vương Tú, ngày thường quan hệ tốt nhất.
Nay Vương Tú đã c.h.ế.t, Thẩm Xuân Vinh tự nhiên không thể chấp nhận.
Ta lo lắng nàng ấy làm ra chuyện gì nông nổi, nên đêm nào cũng canh giữ bên cạnh.
Một đêm nọ, vào nửa đêm, nàng ấy đột nhiên ngồi dậy, đôi mắt sáng rực nhìn ta.
"Yểu Yểu, nàng có muốn ăn khoai tây nướng không?"
Vừa nói nàng ấy vừa đứng dậy mặc áo, kéo ta lén lút lẻn vào Ngự thiện phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giống như năm đó.
Ba chúng ta lén lút vào Ngự thiện phòng, khoai tây dùng gậy gỗ xuyên qua, ném thẳng vào đống lửa bếp.
Khoai tây nướng ra thơm bùi mềm nhừ.
Thẩm Xuân Vinh không kịp chờ đợi mà cầm lấy, kết quả bị bỏng đến mức nhe răng trợn mắt.
Chỉ là lần này Vương Tú sẽ không vừa chê bai vừa nắm lấy tay nàng ấy rồi nhẹ nhàng thổi nữa.
Mất bao công sức mới đợi được khoai tây bớt nóng.
Thẩm Xuân Vinh ăn một miếng liền bật khóc.
"Tại sao khoai tây này lại khó ăn thế chứ...... Yểu Yểu...... sao lại có thể khó ăn như vậy?"
Ta nhẹ nhàng ôm lấy nàng ấy, vỗ vỗ vào lưng nàng.
"Khó ăn thì chúng ta không ăn nữa có được không?"
"Chúng ta không ăn nữa có được không?"
Nàng ấy khóc rồi lại cười.
Trên mặt dính đầy tro bụi, nụ cười nhìn vừa hài hước vừa xót xa.
"Phải ăn hết mới được, nếu để Vương Tú cái đồ cổ hủ đó thấy chúng ta lãng phí thức ăn, nhất định sẽ chống nạnh giảng cho một tràng đạo lý văn vẻ."
Nàng ấy ăn từng miếng lớn, hòa lẫn cả nước mắt.
Cho đến khi ta nếm được vị mặn chát, mới nhận ra bản thân cũng đã đầm đìa nước mắt tự bao giờ.
Thời khắc này ta mới hiểu được, hoàng thành bằng vàng này, thật sự sẽ ăn thịt người.