Xin Đừng Làm Phiền Giấc Mơ Cá Mặn - Phần 2
Sau khi trở về Hầu phủ, Tiêu Thừa Yến nhận lấy một chiếc áo bào không biết do tên thân binh nào đưa tới.
Hắn tiện tay khoác lên người.
Vừa xuống xe đã định đi thẳng tới tiền viện nghị sự.
Đi được vài bước.
Hắn bỗng quay trở lại trước xe ngựa.
Đưa tay ra.
Bế Nam Dương đang vén váy lựu đỏ, định tự mình nhảy xuống xe.
Bàn tay Nam Dương bị hắn nắm lấy.
Hai người sóng vai bước qua cổng chính Hầu phủ.
Bước chân dưới lớp váy dài của nàng vẫn không thể đi nhanh.
Nhưng lần này Tiêu Thừa Yến đi rất chậm.
Đi vài bước lại dừng một chút.
Rõ ràng là cố ý chờ nàng.
Đi được một đoạn.
Hắn không quay đầu, đột nhiên hỏi:
— Không bị dọa sao?
Đôi mắt tròn đen của Nam Dương chớp chớp.
Tuy câu hỏi của Tiêu Hầu gia chẳng đầu chẳng cuối.
Nhưng nàng lại hiểu ngay hắn đang nói chuyện gì.
— Có bị dọa.
Tiêu Thừa Yến lập tức khựng bước.
Không vui nói:
— Bị dọa mà nàng không khóc?
Nam Dương:
— ...
Lúc đó căng thẳng quá.
Không kịp khóc.
Tiêu Thừa Yến:
— ...
Đột nhiên hắn quay phắt người lại.
Đi như cuồng phong bão táp tới trước mặt nàng.
Đối diện hỏi:
— Dao găm đâu?
Câu này mới thật sự là chẳng đầu chẳng cuối.
Nam Dương ngơ ngác nhìn hắn.
Tiêu Thừa Yến lại hỏi tiếp:
— Dao găm ta tặng nàng đâu rồi?
Nam Dương lúc này mới nhớ ra.
Ngày thứ hai sau khi hắn rời kinh.
Hắn từng sai thân binh mang về cho nàng một con d.a.o găm để phòng thân.
Lưỡi d.a.o sắc lạnh sáng loáng.
Quá sắc bén.
Nàng nghịch vài lần, sợ vô ý làm đứt tay nên để luôn trong phòng cưới.
Bây giờ vẫn còn nằm trên bàn đấy.
— Sau này nhớ mang theo bên người.
Tiêu Thừa Yến nắm tay nàng.
Tiếp tục đi về phía tiền viện.
— Dao găm phòng thân.
— Là để nàng dùng phòng thân.
— Lần sau nếu ta lại dọa nàng.
— Rút d.a.o ra.
— Đâm vào người ta.
— Đâm đâu cũng được.
...
A Mỗ sốt ruột chen qua đám người.
Đỡ Nam Dương trở về phòng cưới.
Rồi tỉ mỉ hỏi han mọi chuyện xảy ra trong lần về nhà mẹ đẻ thứ hai.
Nghe xong.
Bà kinh hãi vô cùng.
Trong mắt A Mỗ.
Niềm vui lấy được giấy xuất thiếp cho Chu phu nhân còn không quan trọng bằng trận tranh cãi trong xe ngựa với Tiêu Hầu gia.
Bà tái mặt khuyên nhủ:
Tiểu Yêu
— Sao lại cãi nhau với hắn?
— Tên Diêm Vương sống ấy tâm trạng không tốt là rút đao g.i.ế.c người ngay.
— C.h.ế.t rồi cũng c.h.ế.t oan thôi!
— Hắn là một kẻ điên.
— Nhị nương t.ử không cần phải phân cao thấp với người điên.
— Thuận theo hắn một chút.
— Dỗ dành hắn một chút.
— Dù sao cũng tốt hơn chuốc lấy họa sát thân.
Nhưng Nam Dương lại không thấy Tiêu Hầu gia là người điên.
Dù sao nàng còn có một người mẹ thật sự phát điên để làm đối chứng.
— Tính khí hắn quả thật không tốt.
— Nhưng việc hắn tới nhà họ Vệ thay ta đòi công bằng cũng là thật.
Nghĩ tới câu nói dang dở kia...
"Lại đây, ngồi lên người bản hầu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nam Dương không quá chắc chắn mà nói:
— Họa sát thân... chắc không đến mức đâu.
— Chỉ là lúc nổi giận hắn nói mấy lời khó hiểu ấy...
— Muốn thuận theo cũng chẳng biết phải thuận theo thế nào.
Tiêu Hầu gia làm việc hoàn toàn không báo trước.
Muốn chiều theo hắn cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Ví dụ như câu vừa rồi:
"Rút d.a.o găm ra, đ.â.m đâu cũng được."
Đâm đâu cũng được?
Chẳng lẽ thật sự cầm d.a.o đ.â.m vào tim hắn sao?
Nam Dương cạn lời đi về phía phòng cưới.
Vị phu quân này của nàng đương nhiên không phải người điên.
Nhưng cách hành xử...
Quả thật khác người bình thường quá nhiều.
Tóm lại...
Dù sao cũng đã gả rồi.
Nhà mẹ đẻ cũng đã về tới hai lần.
Chỉ cần Hoài Dương Hầu không rút đao c.h.é.m nàng...
Thì nàng vẫn có thể dẫn theo mẫu thân và A Mỗ sống qua ngày.
Sống được ngày nào hay ngày đó.
Nằm được ngày nào là lời ngày đó.
Những ngày tân hôn ở Hầu phủ...
Cũng không phải không thể miễn cưỡng sống tiếp.
Phòng cưới đã ở ngay phía trước.
Nam Dương vui vẻ tăng nhanh bước chân.
Bị giày vò cả nửa ngày.
Nàng mệt rồi.
Muốn về phòng.
Muốn chui vào chăn ấm nằm nghỉ.
Trong sân giữa trước cửa phòng cưới.
Ba hàng mỹ nhân đứng ngay ngắn.
Người gầy như én.
Người đầy đặn như ngọc.
Người cao người thấp.
Người dịu dàng người yêu kiều.
Mỗi người một vẻ.
Nam Dương một người.
Đối diện mười người.
Nàng lập tức dừng bước.
Nghi ngờ nhìn căn nhà ngói xanh phía sau đám mỹ nhân.
Là phòng cưới.
Không đi nhầm.
Mười một đôi mắt nhìn nhau dò xét.
Ngay giây tiếp theo.
Đám mỹ nhân đứng chỉnh tề đối diện dường như đã nhận ra nàng.
Đồng loạt động đậy.
Cùng lúc cúi người hành lễ.
Tiếng nói mềm mại ríu rít như chim oanh vang khắp nơi:
— Nô tỳ bái kiến phu nhân.
Nam Dương:
...
Tạm biệt.
Quay đầu bỏ đi.
Một lát sau.
Nam Dương bị Minh tiên sinh chặn đường kéo trở lại sân.
Minh Văn Hoán phe phẩy chiếc quạt lá cọ to tướng trái mùa.
Cười híp mắt chỉ về ba hàng mỹ nhân phía đối diện.
— Phu nhân đừng trốn.
— Đây đều là các mỹ nhân mới được ban vào Hầu phủ hôm nay.
— Lai lịch phía sau mỗi người đều không nhỏ.
— Đều cần phu nhân chăm nom đấy.
— Hoài Dương Hầu vốn chẳng có kiên nhẫn với mấy chuyện này.
— Ngài ấy đã nói rồi.
— Tùy phu nhân xử lý.
Lời tác giả:
Nam Dương:
"Hễ nổi giận là không chịu nói tiếng người phải không?"
Tiêu Hầu gia:
"Chọc phu nhân tức giận rồi à? Rút d.a.o găm ra, đ.â.m ta đi."
Nam Dương:
"... Bảo ngài nói tiếng người! Nói tiếng người! Nói tiếng người đi!!!"
😭🤣
--------------------------------------------------------------
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com