Xin Đừng Làm Phiền Giấc Mơ Cá Mặn - Phần 2
Hay là do tư thế ngồi?
Hoài Dương Hầu vừa ngồi xuống đã tự mang theo cảm giác áp bức.
Một mình hắn chiếm mất chỗ của hai người.
Nam Ương bị ép sát vào bên cửa sổ.
Nhưng nàng cũng không để ý, chỉ dịch người sang một chút, cẩn thận cất kỹ tờ xuất thiếp thư.
— Vui quá nên quên mất chuyện muốn nôn rồi.
Miệng nói là vui.
Đến lúc này cảm xúc mới chậm chạp theo kịp.
Trong lòng bỗng nảy sinh vô số niềm vui xa lạ, lan tràn dày đặc.
Nam Ương không nhịn được khẽ mím môi cười.
Nhỏ giọng nói:
— Đa tạ Hầu gia.
Tiêu Thừa Yến ngồi trong xe với dáng vẻ cao ngạo.
Chân hắn vốn đã dài.
Cứ thế dạng rộng ra, chiếm gần hết không gian.
Hai cánh tay dài kinh người cũng dang sang hai bên.
Ép Nam Ương vào một góc.
— Thật sự không muốn nôn nữa?
Giọng Tiêu Thừa Yến mang theo cảm xúc gì đó rất lạ.
Mơ hồ không rõ.
Nam Ương ngạc nhiên nhìn hắn.
Vừa rồi còn đang bình thường.
Sao vừa ra khỏi cửa đã lại không vui rồi?
Tiêu Thừa Yến với cánh tay dài của mình trực tiếp vươn tới.
Túm lấy phần vai áo dính m.á.u nơi nàng bị mẫu thân c.ắ.n.
Ngón tay dài vò nhẹ mấy cái.
— Trong ngoài mấy lớp quần áo đều chưa thay.
— Dính m.á.u như thế đã ra ngoài rồi.
— Mùi m.á.u xộc lên mũi như vậy, cũng chẳng thấy nàng nói muốn nôn.
— Cái hộp quà đựng đầu người đặt ngay trong xe.
— Suốt quãng đường tới nhà họ Vệ, nàng ngồi đối diện cái đầu người ấy.
— Ta cũng không nghe nàng nói muốn nôn.
— Trùng hợp thật đấy.
Tiêu Thừa Yến buông vạt áo trên vai nàng ra.
Giữa đôi mày hiện lên một tia lệ khí.
— Mỗi lần ở cùng bản hầu lâu một chút...
— Nàng lại muốn nôn?
— Thứ khiến nàng buồn nôn rốt cuộc là mùi m.á.u...
— Hay là bản hầu?
— Nói thật đi.
Nam Ương sững người.
Đây là câu hỏi mất mạng gì vậy?
Vừa ra khỏi cửa đã bắt đầu nổi tính khí?
Hầu gia nghĩ nhiều quá rồi!
Nàng đưa tay xoa n.g.ự.c.
— Vừa rồi trong đại sảnh ngột ngạt quá nên muốn nôn.
— Ra ngoài hít gió thì đỡ hơn nhiều.
— Nhưng bây giờ lại hơi...
— Thế à?
Ánh mắt Tiêu Thừa Yến tối lại.
— Đại sảnh nhà họ Vệ rộng rãi như thế.
— Ngột ngạt chỗ nào mà khiến nàng muốn nôn?
— Nói dối cũng không biết nói cho ra hồn.
— Hay nàng cứ nói thẳng với bản hầu đi.
— Rằng nhìn thấy ta là muốn nôn.
— Ngửi thấy mùi trên người ta là muốn nôn.
Nam Ương thật sự ghé sát lại.
Khịt mũi ngửi quanh người hắn.
Rồi không nhịn được khan một tiếng.
Thành thật đáp:
— Trên người Hầu gia có mùi m.á.u với mùi mồ hôi.
— Quả thật hơi...
Chưa nói hết câu.
Nàng đã bị nhấc bổng lên.
Tiêu Thừa Yến tức đến bật cười.
— Vệ Nam Ương.
— Nàng giỏi thật đấy.
— Đúng là biết leo theo cột mà trèo.
Nam Ương lại bị đặt ngồi ngay ngắn sát vách xe.
Tiêu Thừa Yến gõ từng nhịp ngón tay lên cửa sổ gỗ bên kia.
— Sợ ta.
— Muốn tránh xa ta.
— Nhưng lại cố tình tiếp cận ta.
— Đã chủ động tới gần.
— Móc ngón tay, kéo tay vài cái.
— Nàng cho rằng như vậy là đủ rồi sao?
Hắn nâng chân dài lên.
Liếc nhìn vị phu nhân mới cưới đối diện.
— Muốn dụ bản hầu giúp nàng làm việc?
— Một tờ xuất thiếp thư của nhà họ Vệ thì đáng là gì.
— Những việc bản hầu có thể làm vượt xa trí tưởng tượng của nàng.
— Làm chính thê của bản hầu.
— Mọi vinh hoa phú quý trên đời nàng đều có thể hưởng.
— Cha và huynh đệ của nàng sẽ hết lòng lấy lòng nàng.
— Vô số người sẽ tranh nhau nịnh bợ nàng.
— Kẻ nào đắc tội với nàng, chỉ cần một câu nói của nàng, chúng sẽ c.h.ế.t không có chỗ chôn.
— Đúng là bản hầu đã cướp nàng về.
— Vệ Nam Ương.
— Dù trong lòng nàng sợ ta thế nào.
— Oán hận ta thế nào.
— Ngoài mặt cũng phải diễn cho giống một chút.
Tiểu Yêu
— Đừng để bản hầu nhìn ra sơ hở.
Nam Ương ngơ ngác:
— Nhưng mà...
Nàng đúng là hơi sợ.
Nhưng lấy đâu ra oán hận?
Chưa kịp nói xong đã bị Tiêu Thừa Yến cắt ngang.
Hắn trực tiếp duỗi chân tới trước mặt nàng.
— Đối diện bản hầu mà muốn nôn?
— Nhịn đi.
— Lại đây.
— Ngồi lên người bản hầu.
Nam Ương: ???
Nghe thử xem hắn đang nói cái gì vậy?
Vị phu quân này của nàng...
Không chỉ lúc tâm trạng không tốt sẽ thức trắng đêm giày vò người khác.
Mà lúc nổi giận còn chẳng nói tiếng người nữa.
Xe ngựa lao đi vun v.út.
Trong xe lại trở nên ngột ngạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cảm giác buồn nôn mơ hồ kia lại quay trở lại.
Nam Ương nghi hoặc khịt khịt mũi.
Ngửi đông ngửi tây.
Vẫn không tìm ra nguyên nhân.
Tiêu Thừa Yến thì rõ ràng đã ở bên bờ vực phát tác.
Nàng chỉ đành chậm chạp đứng dậy.
Đầu mũi vô tình lướt qua tay áo của hắn...
Rồi lại không nhịn được khan một tiếng.
— Ọe...!
Nam Ương cuối cùng cũng nhận ra điều gì đó.
Dưới ánh mắt gần như muốn ăn thịt người của Tiêu Thừa Yến, nàng lấy ra một chiếc khăn tay, thò đầu ra ngoài cửa sổ xe gọi:
— Địch tướng quân!
Địch Vinh thúc ngựa tiến lên.
— Phu nhân có gì phân phó?
Nam Ương đưa khăn cho hắn.
— Phiền tướng quân lấy chút nước làm ướt khăn giúp ta.
Trong đoàn kỵ binh không thiếu túi nước.
Rất nhanh, chiếc khăn ướt sũng nhỏ nước đã được đưa trở lại.
Nam Ương cầm khăn, lau lên tay áo của Tiêu Thừa Yến.
Chỉ một lượt đã dính đầy m.á.u.
Thoạt nhìn y phục màu sẫm không có gì bất thường.
Nhưng thực ra đã phủ kín những vết m.á.u khô.
Sau khi thấm nước, mùi m.á.u tanh nồng nặc lập tức lan khắp xe ngựa.
Nam Ương lau tay áo xong vẫn thấy mùi quá nặng.
Thuận tay kéo vạt áo của hắn lên ngửi thử.
Vừa ngửi đã giật nảy người.
Máu b*n r* khi đầu Vương ma ma lìa cổ chắc đều văng lên áo hắn cả rồi!
Mùi m.á.u nồng hơn gấp mười lần.
Trộn lẫn với mùi mồ hôi đàn ông.
Còn có bụi đất ngoài thành tích tụ mấy ngày.
Tất cả đều đã khô cứng trên vạt áo đen ấy.
Nam Ương cuối cùng cũng tìm được thủ phạm.
Mà bản thân nàng cũng sắp bị hun ngất luôn rồi.
Nàng cố chống đỡ, lật mặt còn sạch của khăn ướt.
Nín thở tiếp tục lau vạt áo.
Vừa lau vừa thương lượng:
— Hầu gia nên thay bộ áo này đi.
Bên kia không lên tiếng.
Nam Ương không nín thở nổi nữa.
Đành bịt mũi miệng lại.
Một tay kiên cường lau tiếp những vết m.á.u và bụi bẩn trên áo hắn.
— Hầu gia về phủ tắm một cái đi.
— Đậu tắm mới thay trong phòng cưới thơm lắm.
— Thay áo ra giặt luôn.
— Bộ này mặc bao nhiêu ngày rồi?
— Mùi thực sự là...
Đột nhiên cằm nàng lại bị giữ lấy.
Nâng lên.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Tiêu Thừa Yến cúi nhìn nàng.
Thần sắc khó lường.
— Thật sự chỉ vì không chịu nổi mùi nên muốn nôn?
— Không phải vì lý do khác?
Nam Ương vẫn bịt c.h.ặ.t mũi miệng.
Mùi nặng quá.
Buông tay ra nàng sợ mình sẽ nôn ngay trong xe.
Mà chiếc xe ngựa xa hoa này chính là bộ mặt của Hoài Dương Hầu phủ...
Trước mắt nàng bỗng tối sầm.
Một chiếc áo choàng đen phủ thẳng xuống đầu.
Nam Ương không kịp đề phòng.
Cả người chúi vào đống vải nồng nặc mùi m.á.u và mồ hôi.
— Ọe——!!!
— ...
Bị nôn lên người.
Nhưng hàn ý giữa chân mày Tiêu Thừa Yến lại tan sạch.
Tựa như một con báo săn đã thu lại cảnh giác.
Khôi phục dáng vẻ lười biếng thường ngày.
Hắn rút cái chân dài đang chặn trước mặt Nam Ương về.
— Không chịu nổi mùi bẩn thì nói sớm.
— Chẳng qua chỉ là một bộ áo thôi.
Nói xong.
Hắn cởi cổ áo.
Trực tiếp tháo chiếc ngoại bào đầy m.á.u khô ra.
Rồi ném thẳng qua cửa sổ xe.
Nam Ương:
...
Hai bên rèm xe đều được vén lên.
Tiêu Thừa Yến hỏi:
— Ngửi lại thử xem.
— Bây giờ còn muốn nôn không?
Ngoại bào — thủ phạm chính — đã bị ném đi.
Hai bên xe thông gió.
Mùi khiến người ta buồn nôn rất nhanh tan bớt.
Nam Ương lại bị kéo tới ngồi bên cạnh hắn.
Nàng cẩn thận ngửi quanh một vòng.
Đỡ hơn nhiều rồi.
Hơi thở一 nín lại cuối cùng cũng thả lỏng.
Vị phu quân thất thường này của nàng bỗng nhiên lại vui vẻ trở lại.
Hắn gọi thân binh đưa túi nước vào.
Cho Nam Ương súc miệng.
Lại còn nhận lấy chiếc khăn ướt, định lau mặt cho nàng.
Nam Ương:
...
Cảm ơn nhé.
Nhưng cái khăn ấy dính đầy m.á.u rồi...
Tiêu Thừa Yến nhìn khăn một cái.
Rồi tiện tay ném luôn nó ra ngoài cửa sổ.
Câu mệnh lệnh đầy uy h**p lạnh lùng trước đó:
"Lại đây, ngồi lên người bản hầu."
Cuối cùng lại bị chính hắn nuốt ngược trở vào.
Không nhắc lại thêm lần nào nữa.
Một trận sóng gió bùng lên đột ngột.
Vậy mà chỉ bằng mấy lần ném đồ ra ngoài cửa sổ...
Đã lặng lẽ tan biến không dấu vết.
--------------------------------------------------------------
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com