Vương Phi Đừng Diễn Nữa, Vương Gia Có Thể Nghe Được Tiếng Lòng Của Người

Chương 262: Ngươi nghĩ hắn có bao nhiêu phần trăm cơ hội trở về?



Sau khi Thiết Trụ ngã xuống đất mê mang nhìn về phía Phật Tịch, nó nhận được chỉ thị của nàng, chớp mắt, lớn tiếng sủa: "Gâu gâu gâu... Con hổ bên ngoài xông tới cho ta, có tiểu đệ muốn bắt nạt cẩu ca của ngươi."

Chưa đợi hai người có bất kỳ hành động nào, cửa vang lên tiếng "Ầm" bị phá tan, sau đó một con quái vật khổng lồ nhanh chóng chạy vào, tiện thể đụng ngã bàn xuống đất.

Chờ sau khi lão hổ chạy đến vị trí thích hợp, Thiết Trụ mới lên tiếng: "Gâu gâu... Được rồi, ngồi xuống."

Minh Thiên nhìn Thiết Trụ ở bên trái, lại nhìn lão hổ phía bên phải, cuối cùng nhìn Phật Tịch vênh váo tự đắc ở trước mặt, nghiến răng nghiến lợi nói: "Nữ nhân này lại dám chơi xấu."

Phật Tịch giơ tay tỏ vẻ mình rất bất đắc dĩ, cười điên cuồng: "Ta chơi xấu gì chứ, thầy bói nói ta chỉ có một cái mạng, ta không thể trân trọng sao?"

Nàng nói xong vỗ tay mấy lần, chỉ nghe thấy trên mái hiên vang lên tiếng gạch va chạm, sau đó là tiếng người nhảy xuống.

Linh Tiêu và Linh Phong đi vào phòng trong, Tòng Tâm theo sát phía sau, mấy người khom người cung kính hành lễ.

"Vương phi..."

Minh Thiên nhìn mấy người xông vào, y đã biết mình bị nữ nhân này lừa gạt, từ đầu đến cuối y đều bị nữ nhân này dắt mũi, giận dữ nói: "Vẫn còn át chủ bài, đúng là không biết xấu hổ."

Tòng Tâm dời ghế đến cho Phật Tịch, Phật Tịch vừa định ngồi xuống bỗng nhiên nghe thấy Minh Thiên mắng mình, nàng hừ lạnh ngồi xuống bắt chân lên đắc ý nói.

"Ta cảm thấy ngươi có thể sống đến lúc chết, nếu không phải muốn moi ra bí mật của ngươi thì ngươi đã chết trong nội viện rồi. Nhưng bây giờ ta không muốn vòng vo, mọi chuyện chờ phu quân ta quay lại rồi nói."

Minh Thiên cũng hừ lạnh một tiếng, kiêu ngạo ngẩng đầu lên.

Nếu trong lúc để tang mà Bắc Minh Thần đi ra linh đường chắc chắn sẽ khiến những người kia bất mãn. Nói một cách khác, cho dù hắn không quan tâm nửa đường trở về thì người của y cũng sẽ chặn ở giữa đường.

Cho nên y không hề lo lắng rằng Bắc Minh Thần sẽ trở về.

Chỉ cần Bắc Minh Thần và Phật Tịch không gặp nhau, vậy sống chết của Phật Tịch không phải mặc cho bọn họ thích nói gì nói à. Chỉ cần giữ nữ nhân này để uy hiếp, còn sợ Bắc Minh Thần không nói ra bí mật của An Chuẩn quốc sao?

Y nghĩ vậy, nhìn về phía Phật Tịch đang ngồi bắt chân, ánh mắt xem thường. Bắc Minh Thần đúng là có mắt như mù, sao lại yêu đến chết một nữ nhân như vậy, ngoại trừ gương mặt kia thì không có tác dụng gì, quan trọng là miệng còn độc như thế.

Phật Tịch liếc nhìn Minh Thiên, thấy y tỏ vẻ xem thường, nàng trừng mắt, đáy mắt cũng lộ vẻ xem thường: "Đồ ngu xuẩn."

Nàng nói xong quay đầu, hé miệng hát ca: "Lại là mưa rơi ngày thanh minh, bẻ cúc vứt lên mộ ngươi..." 

Minh Thiên nghe thấy lời bài hát này quay đầu nhìn lại, y cảm thấy nữ nhân này hát vậy là cố ý hát cho mình nghe.

Phật Tịch mặc kệ y, tiếp tục ca hát.

"Là ta yêu chết hôm nay, Thiết Trụ à, c.ắ.n chân y đi, mọi thứ đều không thể quay lại, những hình ảnh đó rất hưng phấn..."

"Trói tay chân của ngươi lại..."

"C.h.ế.t cũng phải g.i.ế.c, không một kiếm cắt đứt cổ thì không sảng khoái, tâm trạng thật tốt, chỉ có như vậy, mới có thể biểu đạt..."

Minh Thiên tức giận nghiến răng nghiến lợi, trên trán nổi gân xanh, hai tay siết chặt, cả người tỏa ra sát ý mãnh liệt.

Nữ nhân này quá ngang ngược, lại dám sỉ nhục y như thế, đúng là muốn tìm chết mà. Chờ khi y ra ngoài chắc chắn sẽ không tha cho nữ nhân này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phật Tịch hát đến mức cuống họng khô rát, Tòng Tâm nhanh tay lẹ mắt rót một chén nước đưa qua. Phật Tịch nhận uống cho thấm giọng, đưa chén trà lại cho Tòng Tâm sau đó nhìn ra ngoài phòng, trên mặt hiện vẻ lo lắng.

Sao bây giờ Bắc Minh Thần còn chưa trở về, nàng sợ những kẻ kia đã phát hiện ra nên cố ý đưa Minh Thiên vào phòng để xử lý. Nàng tự hỏi mình làm như vậy, chắc hẳn những người kia phát hiện Minh Thiên đã bị nàng khống chế chứ?

Linh Tiêu thuận theo ánh mắt Phật Tịch nhìn lướt ra ngoài, dựa vào thị giác của y có thể nhìn rõ đình viện, sau khi xem hết lắc đầu với Phật Tịch.

Phật Tịch khẽ gật đầu dời mắt đi, hơi cúi đầu không biết suy nghĩ chuyện gì.

Giọng nói chế giễu của Minh Thiên vang lên: "Ta khuyên các ngươi đừng kéo dài thời gian nữa, Bắc Minh Thần không ra khỏi hoàng cung được đâu."

Phật Tịch ngẩng đầu lên cười ha ha, tiếp tục ca hết: "Nhìn Minh Thiên chết trước mặt, bằng lòng tàn nhẫn đ.â.m y một nhát."

Minh Thiên bị Phật Tịch đ.á.n.h đập nhiều lần, bây giờ ít nhiều gì trong lòng cũng bình tĩnh lại, chỉ thấy y cong môi tự giễu.

"Sao đây, bị ta nói trúng nên thẹn quá hóa giận à?"

Phật Tịch cũng mỉa mai: "Phu quân ta luôn rất mạnh, lúc hắn chinh chiến sa trường, không biết ngươi bị hành hạ ở đâu. Một kẻ bị ngược đãi nào có thể diện nói về người mạnh nhất?"

Minh Thiên nghe vậy ánh mắt lóe lên mấy lần, ý cười trên môi dần tan biến, vẻ mặt lạnh lùng, giọng nói bình tĩnh.

"Đúng là Bắc Minh Thần rất mạnh, nhưng hắn có thể lấy một chống một trăm à? Hắn bất tử sao? Hắn vì bảo hộ ngươi đã sắp xếp ám vệ mạnh nhất bên cạnh ngươi, ngươi nghĩ hắn có bao nhiêu phần trăm cơ hội trở về?"

Phật Tịch nghe vậy trừng mắt, hình như hiện lên vẻ sắc bén.

Minh Thiên thấy nàng như vậy, khóe môi cong lên ý cười khó mà phát hiện.

Phật Tịch vừa muốn đứng dậy, nhìn thấy sắc mặt Minh Thiên thay đổi, nàng nhíu mi ngồi xuống lần nữa.

"Ta vô cùng chắc chắn, vì trong Thần Vương phủ có người hắn yêu nhất, nhất định hắn sẽ trở lại."

Phật Tịch nói xong vuốt vòng tay trân châu trên cổ tay, ánh mắt lóe lên vẻ suy nghĩ, liếc nhìn người trước mặt, hừ lạnh một tiếng: "Mà điều ta muốn làm chính là ở trong Thần Vương phủ chờ hắn trở về."

Minh Thiên thấy Phật Tịch không bị khích, con ngươi khẽ động, bình tĩnh nói: "Tình yêu của các ngươi rất cảm động, nhưng sống và chết chỉ trong chớp mắt..."

Phật Tịch miễn cưỡng cười, vén tóc đen bên tai, khóe miệng cong lên ý cười nhưng không nói gì, chỉ im lặng nhìn Minh Thiên ở trước mặt.

Minh Thiên bị Phật Tịch nhìn đến mức run rẩy, rõ ràng nữ nhân này mang cho y cảm giác rất kích động và không có đầu óc, nhưng hôm nay y phát hiện ra nữ nhân này có thể nhìn thấu bất kỳ quỷ kế gì của mình.

"Từ hoàng cung đến Thần Vương phủ, khoảng cách này..."

Phật Tịch nghe vậy vẫn cười thản nhiên, lúm đồng tiền càng sâu, cắt lời y: "Được rồi, ngươi đừng phí công nữa, ta sẽ không ra khỏi Thần Vương phủ."

"Nhưng chúng ta có thể chơi đoán chữ, đoán xem trời sắp sáng rồi, ngươi vẫn chưa đưa ta ra ngoài, những người kia sẽ xông vào Thần Vương phủ cứu ngươi hay vứt bỏ ngươi?"

Minh Thiên nghe nàng nói vậy, trong lòng đã biết đáp án, hơi chần chờ, lúc sau cười nói: "Bọn chúng sẽ bỏ ta, cũng sẽ giết hắn. Ngươi dám nói trong lòng không hề lo lắng cho hắn sao?"

Phật Tịch im lặng một lát, chậm rãi đứng lên nhìn ngoài cửa sổ, nhìn bóng đêm u ám, nàng chớp mắt giống như đang tự lẩm bẩm, lại như đang trả lời câu hỏi của Minh Thiên.

"Đương nhiên ta lo lắng cho hắn, nhưng ta cũng biết điểm yếu của hắn là gì. Chỉ khi ta an toàn thì hắn mới có thể đ.á.n.h đâu thắng đó."