Vương Phi Đừng Diễn Nữa, Vương Gia Có Thể Nghe Được Tiếng Lòng Của Người

Chương 261: Ngươi nghĩ hắn có bao nhiêu phần trăm cơ hội trở về?



Bắc Minh Thần không hề đề phòng liên tục lùi lại mấy bước, sau khi khiến mình đứng vững mới nhìn về phía Phật Tịch, chậm rãi vỗ mặt nàng, cong môi nở nụ cười, không hề tức giận mà càng nhìn nàng với vẻ hứng tú.

"Ta càng ngày càng cảm thấy hứng thú với ngươi."

Phật Tịch rất thản nhiên, không hề bối rối, một tay xoa cổ tay, nghe vậy nhíu mày nói: "Khiến ngươi cảm thấy hứng thú à? Vậy thật khiến cho người ta buồn nôn."

Nàng nói xong vòng tay hai trước ngực, tỏ vẻ xem thường: "Ta nhìn thấy ngươi càng lúc càng cảm thấy chán ghét. Rõ ràng là gương mặt giống nhau nhưng phối hợp với ý đồ xấu kia giống như Thiết Trụ đớp cít vậy, khiến người ta buồn nôn chết mất."

Thiết Trụ đang canh giữ ở cửa tỏ ý nó bị xúc phạm, nhưng vừa rồi nó nghe thấy gì thế?

Tên vương gia này không phải là Bắc Minh Thần?

Vậy có cần nhịn nhục không?

Nó không dám cắn Bắc Minh Thần, bây giờ có một người y hệt như hắn, vậy hôm nay Thiết Trụ nó phải mạnh mẽ hơn, nhất định nó phải trút hết sự ấm ức bấy lâu nay lên kẻ thay thé này.

Bắc Minh Thần đưa tay lau mặt, bật cười nói: "Đúng là mồm miệng ác độc."

"Giống nhau như đúc à?" Nói đến đây, trên mặt y hiện lên vẻ lạnh lẽo: "Có lẽ không cần đến mấy ngày, trên đời này chỉ có một mình ta có gương mặt này thôi. Về phần ngươi, ta có thể cân nhắc giữ ngươi lại..."

Phật Tịch đưa tay ra giơ lên phía trước, vờ quay đầu nghẹn giọng nói: "Ta van xin ngươi đừng nói chuyện, bây giờ ta rất buồn nôn, muốn nôn."

Nàng nói xong xoay người nôn khan mấy lần, vỗ ngực mình, ngồi dậy lắc đầu nói: "Tại sao ngươi kia lại ôm ngươi đi mà không giơ tay chém chết ngươi. Nhưng bây giờ ta vô cùng khâm phục sự can đảm của ngươi, sao mụ ta có thể kiên nhẫn nuôi lớn ngươi đến vậy?"

"Đúng là gương mặt giống hệt, tứ chi phát triển, tam quan sụp đổ, thật muốn chia đôi chất lỏng và chất rắn trong đầu ngươi để cho đều."

Nàng nói xong nhìn lướt qua Thiết Trụ đang chuẩn bị nhào lên, khóe miệng cong lên nụ cười mỉa.

Thiết Trụ lên, cắn chết tên ngốc này đi.

Đồng thời nàng cũng nhìn lướt ra ngoài, không biết bên phía Giản Triều có thuận lợi hay không. Phật Tịch nghĩ vậy, tiếp tục vòng tay trước ngực kéo dài thời gian.

"Về phần ngươi nói giữ ta lại, ta cho ngươi biết không cần phải như vậy. Ta sợ hai chúng ta cùng ra đường, người ta sẽ hỏi cô nương mua con gia súc bên cạnh ở đâu đấy."

Bắc Minh Thần hít sâu một hơi, vẻ mặt hơi tức giận, hừ lạnh nói: "Đúng là phí gương mặt kia, không ngờ độc miệng như thế. Nể tình ta và Bắc Minh Thần là song sinh, ta có thể cho các ngươi chết cạnh nhau."

Phật Tịch cũng hừ lạnh một tiếng: "Có bệnh thì đi chữa đi, ở đây khùng điên gì thế?" Nàng nói xong nhìn y với vẻ khinh thường.

"Chẳng lẽ ngươi không biết xấu hổ? Được rồi, ta là đại nhân không trách tiểu nhân, nẻ tình ngươi và Bắc Minh Thần là song sinh, lần sau ta dẫn Thiết Trụ đi khám ung thư tuyến vú sẽ dẫn ngươi theo."

"Không cần cảm ơn đâu, ai bảo ta vừa xinh đẹp lại lương thiện như vậy."

Bắc Minh Thần siết chặt nắm đám, ánh mắt đầy sự phẫn nộ, giống như nghiến răng nghiến lợi nói, từng chữ đều mang theo lửa giận.

"Nữ nhân này, độc miệng lắm..."

Y còn chưa nói xong, bên chân truyền đến cảm giác đau nhói, khi cúi đầu nhìn sang chỉ thấy con chó kia đang trừng to mắt, mắt chó ngập ánh sáng hung ác. Giờ phút này, nó đang cắn chặt bắp chân y, khóe miệng dính tơ máu, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng rừ rừ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sắc mặt Bắc Minh Thần âm trầm đáng sợ, nhìn dáng vẻ con chó này giống như cắn không buông, y vờ muốn giơ chân đá đi.

Phật Tịch nháy mắt với Thiết Trụ, chỉ vào nam nhân đang tức giận bên cạnh, lên án nói: "Ngươi muốn làm gì? Chẳng lẽ ngươi muốn cắn lại? Ngươi muốn tính toán với chó à?"

Thiết Trụ nhìn thấy ánh mắt của Phật Tịch, vội buông ra, chạy đến sau lưng nàng trốn tránh.

Bắc Minh Thần cúi đầu nhìn thoáng qua bắp chân sắp chảy máu, ngẩng đầu lên ánh mắt đầy vẻ u ám: "Muốn c.h.ế.t." Y nói xong giơ cao nắm đấm lên, cất bước đánh qua.

Thiết Trụ chạy lên mấy bước, sủa khiêu khích: "Gâu gâu... Ngươi qua đây."

Phật Tịch thấy Bắc Minh Thần bị Thiết Trụ thu hút sự chú ý, nàng đảo mắt, cười tủm tỉm đi qua giơ chân lên, dùng hết sức đá bay Bắc Minh Thần. Sau khi nàng đặt chân xuống kiêu ngạo ngửa đầu ra: "Đánh chó phải nhìn mặt chủ, chỗ dựa của con chó này chính là con hổ trong viện kia."

Mặc dù Bắc Minh Thần có thể dùng sức cản một chút nhưng không ngờ Phật Tịch mạnh như vậy, chỉ thấy y bay ra phía sau, đ.â.m ầm vào bàn cách đó không xa. Đồ vật bày trên bàn bị y đụng rơi xuống.

Bắc Minh Thần theo bàn trượt xuống đất, lúc này đưa tay che ngực, xoay người phun ra một ngụm máu tươi.

Phật Tịch đưa hai tay trước ngực, lắc đầu, đi lên mấy bước chậc chậc một tiếng. Nàng nhớ lần đầu tiên gặp Bắc Minh Thần, hắn cũng ói máu, về phương diện này hai anh em rất giống nhau.

"Vốn là huynh đệ sinh đôi, cần gì đánh nhau, này, ngươi tên gì thế?"

Bắc Minh Thần hung hăng nhìn Phật Tịch, một tay vịn đất, một tay che ngực, vờ muốn đứng lên.

Phật Tịch lắc đầu chép miệng: "Bại tướng dưới tay ta nào có dũng khí khiêu khích ta?"

Bắc Minh Thần híp mắt, giơ tay lên vung ám khí ra.

Phật Tịch vội nghiêng đầu, chỉ thấy ám khí lao vụt qua trước mặt nàng. Luồng gió mạnh kia thổi bay tóc trên trán nàng, ám khí cắm thẳng vào tường, trên tường xuất hiện ba lỗ thủng.

Qua Minh Thiêny đầu lại chỉ thấy Bắc Minh Thần đã đứng lên, trên người y dính đầy máu tươi, mà cả người lại có vẻ vô cùng tức giận.

Phật Tịch chỉ vào y, hung hăng nói: "Ta nói cho ngươi biết, chờ khi phu quân của ta về, nhất định ta sẽ bảo hắn đánh chết ngươi."

Minh Thiên hừ lạnh, tàn nhẫn nói: "Nghe cho kỹ, ta tên Minh Thiên."

Phật Tịch híp mắt mờ mịt, giọng nói nghi ngờ: "Minh Thiên*? Ta cảm giác ngươi không sống quá ngày mai."

*Minh Thiên nghĩa là ngày mai.

Minh Thiên siết chặt tay, đáy mắt hiện lên vẻ hung ác: "Vậy thì rửa mắt mà đợi đi." Y nói xong định đánh Phật Tịch ngất xỉu rồi đưa đi.

Phật Tịch còn chưa động đậy, Thiết Trụ đã nhào đến trước, duỗi chân chó chuẩn bị nhào lên người Minh Thiên. 

Minh Thiên dừng bước, Thiết Trụ bay qua trước mặt y.

Vào giây phút đó, Phật Tịch cất bước lên, bay lên một cái đá mạnh lên người Minh Thiên. Sau khi đá xong, nàng lùi lại mấy bước dùng tay vỗ lên bụng mình, âm thầm thở một hơi, nàng không được dùng sức nữa.

 

Minh Thiên lùi lại mấy bước, khinh thường đưa tay vỗ nơi mới bị Phật Tịch đá. Cước này nhẹ hơn hẳn ban nãy, chắc là nàng không dám dùng sức nữa.