Bạch Ngưu hoàn toàn không biết trong đầu tên nhân loại trước mặt đang suy nghĩ chuyện gì, nhưng nó chỉ biết người này cho nó ăn, mà đồ ăn lại còn rất ngon nên trong mắt nó kẻ phía trước là người tốt đơn giản như vậy thôi.
Khởi Tu nhìn con trâu đang không ngừng cọ đầu vào người mình, trong lòng bỗng sinh ra cảm giác kỳ lạ, vì từ nhỏ đến lớn hắn chưa từng nuôi thứ gì, đừng nói linh thú ngay cả chó mèo bình thường cũng chưa từng, bây giờ đột nhiên xuất hiện một con trâu trắng ngốc nghếch như thế này, hắn nhất thời có chút là lạ,
Lắc đầu bỏ qua chuyện đó Khởi Tu đưa tay xoa xoa đầu Bạch Ngưu:
"Này, ngươi không sợ người lạ à?"
Bạch Ngưu chớp chớp mắt:
"Ọooo..."
Khởi Tu chỉ biết thở dài:
"Được rồi xem như ta hỏi thừa."
Một con vật mà ngay cả hung thú cũng không nỡ đánh thì làm sao biết sợ người khác được, nghĩ tới đây hắn lại lấy ra thêm một cây Thanh Linh Hoa, vừa nhìn thấy linh dược hai mắt Bạch Ngưu lập tức sáng lên, cái đuôi phía sau còn lắc qua lắc lại nhìn chẳng khác gì chó con cả.
Khởi Tu cười:
"Nếu muốn ăn thì phải đi theo ta, mỗi ngày ta sẽ đều cho ngươi ăn thứ ngon như thế này"
Nói rồi hắn đưa Thanh Linh Hoa lên trước mặt Bạch Ngưu rồi lắc lắc, Bạch Ngưu chỉ nghiêng nghiêng đầu tỏ ra không hiểu thấy vậy Khởi Tu suy nghĩ một lúc rồi quyết định thay đổi cách khác, hắn đi về phía trước vài bước sau đó quay người lại.
Khởi Tu một tay giơ giơ linh dược về phía Bạch Ngưu mà vẫy vẫy:
"Đi theo ta hiểu không"
Lần này Bạch Ngưu như hiểu ra nó nhanh chóng lon ton chạy tới, thấy vậy Khởi Tu liền ném Thanh Linh Hoa về phía nó, Bạch Ngưu vui vẻ đớp lấy.
TING!
【Tiến độ nhiệm vụ: 15%】
Khởi Tu:
"Tăng thật à??"
Hắn đột nhiên cảm thấy thứ hệ thống nửa mùa này hình như vẫn có chút tác dụng, ít nhất còn biết báo tiến độ, sau đó một người một trâu, kẻ trước trâu sau mà bắt đầu lên đường, khung cảnh nhìn cực kỳ lạ lùng.
Một thiếu niên đeo mặt nạ nhìn kì bí vô cùng, thân trên để trần vác theo một thanh hắc đao, phía dưới mặc mỗi cái quần rách không biết đã qua bao lâu rồi di bên cạnh hắn là một con Bạch Ngưu trắng như tuyết vẻ ngoài đẹp mắt vô cùng, hình ảnh tương phản đến cực điểm.
Mất gần hơn 20 cây Thanh Linh Hoa cuối cùng Khởi Tu cũng thu phục được Bạch Ngưu, hắn đau lòng không thôi dù chỉ là Linh Dược Phàm Giai Nhị Phẩm nhưng vẫn thấy tiếc hùi hụi, vừa lúc thông báo hoàn thành nhiệm vụ hiện lên thông qua Cổ Bích Diện được Giếng Ngọc kết nối.
TING!
【Nhiệm Vụ Đầu Tiên】
•Thu Phục: Bạch Ngưu
•Tiến Độ: Hoàn Thành
•Phần Thưởng: Một bó Linh Mễ
※ Phần thưởng đã được đưa vào không gian hệ thống, Chủ Thể thầm dùng ý niệm về vật phẩm sẽ lấy ra được.
Khởi Tu nghe vậy cũng thử động ý niệm về Linh Mễ thì nhanh chóng một bó lớn linh mễ xuất hiện trước mặt hắn, nhìn thấy nó hắn hơi nghi ngờ vì nó khác quái gì lúa ở thế giới kia của mình, nghĩ nhiều không bằng thực tế hắn thử lấy vài cọng đưa cho Bạch Ngưu ý bảo nó ăn xem thử.
Không biết từ lúc nào Bạch Ngưu thấy tên phía trước thuận mắt hơn nhiều có một cảm giác muốn đi theo hắn vậy, lúc này thấy tên đó đưa mấy cọng cỏ là lạ cho mình, thân cỏ vàng óng còn trên ngọn là từng hạt vàng nhỏ tròng vo nhìn rất bắt mắt.
Không nghĩ nhiều nó cũng đưa mồm ngậm nhai thử, vừa nhai bể những hạt vàng nhỏ kia thì một hương vị thơm ngon đến cực điểm đập thẳng vào vị giác nó, từng luồng năng lượng từ trong những hạt bị nhai nát kia tràn ra nhập vào thân nó, Bạch Ngưu hai mắt mở to cả người lâng lâng đến tận chín tầng mây.
Nó xin thề thứ này còn ngon hơn cả linh dược với hoa nó ăn gấp trăm lần, vui vẻ quá đỗi nó chạy hùng hục qua lại như lên cơn vậy, Khởi Tu thấy cảnh này cũng giật mình vì biểu hiện lạ từ con trâu, được một lúc nó lại cọ đầu vào người hắn thậm chí còn liếm cả người.
Thấy thế hắn nhìn nhìn xuống bó Linh Mễ kia nghĩ:
"Nó ngon đến vậy sao"
Muốn thử chứng minh suy nghĩ của mình, hắn lấy ra một cây Thanh Linh Hoa đưa đến trước mặt Bạch Ngưu, nó nhìn còn chả thèm nhìn mà hai mắt vẫn luôn chăm chú vào bó Linh Mễ kia của hắn, Khởi Tu xác định thứ mà Giếng Ngọc xuất bản rất bất phàm.
Nhưng nó lại chỉ dùng được cho Bạch Ngưu xác định xong hắn động ý niệm cất lại Linh Mễ vào không gian hệ thống chỉ để lại vài cọng trên tay, phần thưởng được hẳn một bó to nhưng nhìn cái tốc độ cày đồ ăn như lũ quét của Bạch Ngưu thì một bó kia khéo chỉ vài hôm là hết, nên hắn quyết định mỗi lần chỉ cho nó ăn một ít.
Đêm đến Khởi Tu đốt một đống lửa để Bạch Ngưu nằm đó, còn hắn thì chọn một bãi đất trống rồi đem ra hai thứ, đây là hai loại Linh Dược được hắn cất lại mà không dùng để tăng ảnh giới và gia tăng đầu lâu.
Linh Dược: Địa Tủy Quả
• Phẩm Giai: Phàm Giai Lục Phẩm
• Công Dụng: Bổ sung tinh hoa đại địa, gia tăng khí lực cùng với sức chịu đựng của thân thể lên rất nhiều.
Linh Dược: Xích Diễm Quả
•Phẩm Giai: Phàm Giai Thất Phẩm
•Công Dụng: Giúp đốt khí huyết trong người trở nên cuồng bạo, liên tục bạo cuồng trong cơ thể giúp thân thể rèn luyện từ bên trong phù hợp cho cảnh giới từ dưới Thể Huyết Cảnh.
Cầm hai thứ trên tay hắn không nghĩ nhiều liền nhét tọt vào miệng trước sự thèm thuồng của Bạch Ngưu từ xa, hai quả linh dược vừa được vào miệng hắn đã nhanh chóng cắn nuốt lấy từ trong hai quả từng dòng linh dược nổ ra, nhưng chưa kịp thoát ra khỏi quả thì có hai con quái vật lao đến hút lấy hết tất cả.
Không ai khác ngoài Loạn Quỷ Phệ Thiên và Giếng Ngọc, ý niệm điều động cho hai chúng nó luyện hóa rồi truyền vào thân thể, tuy không bị xung đột Linh Dược khi dùng cùng lúc nhờ có hai quái vật kia luyện hóa nhưng công dụng thì vẫn còn đó.
Một cơn nóng hừng hực từ trong máu huyết của Khởi Tu bùng lên, cả người hắn bắt đầu đỏ lên trong thấy, chưa dừng lại ở đó từ bên ngoài da hắn có thêm một lớp nâu nâu nhàn nhạt hiện ra, bên trong nóng rát đến cực độ do Xích Diễm Quả mang lại, còn bên ngoài cả người thì nặng trĩu hai chân hắn hắn chùn xuống xương khớp kêu lạch cạch lên vì sức nặng mạnh đến từ Địa Tủy Quả.
Khởi Tu cảm nhận từng dòng lực lượng khổng lồ từ Địa Tủy Quả và Xích Diễm Quả đang bùng nổ bên trong cơ thể mình, không do dự chút nào nhanh chóng điều động Bất Diệt Chi Thể hấp thu toàn bộ năng lượng từ hai quả linh dược được luyện hóa từ Cổ Pháp và Giếng Ngọc vào.
Bất Diệt Chi Thể vừa mở ra cơ bắp bên trong người Khởi Tu như được tim thuốc kích thích, sức chịu đựng của cơ thể tăng lên một cách kinh khủng, khí huyết dâng trào từng đợt như núi lửa sôi và sức nặng kinh khủng kia bắt đầu cùng quậy tưng bừng trong người hắn.
Ngay khi hai dòng linh lực còn đang bận quấy phá người hắn, Khởi Tu nhanh chóng động ý niệm ra lệnh cho 69 đầu lâu hư ảnh lao ra, điều động cho chúng nó nện thẳng vào người mình, từng đầu lâu bay như vũ bão quanh người liên tục đập mạnh vào, bọn nó cứ lao đi lao lại khắp cơ thể như muốn nghiền nát cả thân thể hắn vậy.
ẦM!
ẦM!
ẦM!
Tiếng rung chân phát ra liên tục từ cơ thể Khởi Tu vang vọng khắp xung quanh, cả không gian rung lên theo nhịp mỗi lần đầu lâu đập vào người hắn Lưng, Tay, Chân, Bụng, Đầu mỗi chỗ trên cơ thể đều không thoát được, Bất Diệt Chi Thể điên cuồng hấp thu lực lượng từ hai quả linh dược và công kích của đầu lâu để tôi luyện cơ thể.
Khí huyết luân chuyển mạnh mẽ đến cực điểm, từng khối cơ bắp trên thân đỏ lên giống đang được rèn như một món vũ khí vậy, các mạch máu nổi cộm lên giật thình thịch như tiếng trống, Khởi Tu cắn răng chịu đựng từng cơn đau thấu tận trời xanh kia rồi.
Không biết qua bao lâu tất cả cuối cùng cũng dừng lại, những đầu lâu chui lại vào người Khởi Tu còn những làn hơi nóng vẫn liên tục tỏa ra khắp cơ thể hắn Bất Diệt Chi Thể đã đạt đến một tầng mới, Bạch Ngưu nằm phía xa cũng nhìn chằm chằm nó dường như cũng cảm nhận được một sức mạnh khủng khiếp vừa bùng nổ bên trong chủ nhân của nó.
Khởi thở hổn hển từng đợt, lực lượng trong cơ thể dần ổn định và dịu xuống những năng lượng từ Địa Tủy Quả và Xích Diễm Quả hoàn toàn bị Bất Diệt Chi Thể hấp thụ và luyện hóa thành công, Khởi Tu đứng dậy cảm giác cơ thể tràn đầy năng lượng, từng chuyển động giờ đây nhẹ nhàng nhưng lại uy lực khủng khiếp.
•Chủ Thể : Việt
•Tuổi : 17
•Cảnh Giới : Bì Nhân Cảnh Tầng III
Tiến Độ: 887/1000
•Công Pháp :
Loạn Quỷ Phệ Thiên•[Cổ Pháp Ngụy Thuật]
Số Lượng: 69
•Thể Pháp :
Bất Diệt Chi Thể 1★•[Vô Hạn Thăng Tiến]
Ngang Bì Nhân Cảnh Tầng III
Tiến Độ: 27/1000
•Bộ Pháp:
Tiêu Dao Du Thiên Bộ •[ ????? Chưa Luyện]
•Pháp Bảo : Cổ Bích Diện Cấp Bậc ?????
•??????....
•??????....
•??????....
•??????....
Nhìn thấy bản trạng thái Khởi Tu nhoẻn miệng cười, thành quả của việc chịu trận đúng là đáng giá, Bất Diệt Chi Thể lúc trước chỉ ngang Bì Nhân Cảnh Tầng I chỉ qua một lần đã nhảy vọt hai cảnh giới đạt đến sức chịu đựng của Bì Nhân Cảnh Tầng III.
Gác lại mệt mỏi qua một bên Khởi Tu đã muốn nghỉ ngơi rồi, thân thể bây giờ tuy tràn đầy sức mạnh nhưng tinh thần của hắn đã mệt quá rồi, đi đến bên Bạch Ngưu hắn dụng ý niệm lấy ra thêm một cọng Linh Mễ đưa cho nó ăn rồi hắn ngã người nằm thẳng lên người Bạch Ngưu.
Dang rộng hai tay hai chân ôm chặt lấy Bạch Ngưu một cảm giác êm dịu nhẹ nhàng ập đến, cả người hắn nhẹ nhõm hơn rất nhiều cảm nhận được điều đó Khởi Tu úp mặt vào người Bạch Ngưu mà thiếp đi, người Bạch Ngưu có một mùi thơm rất nhẹ nhàng dễ chịu, đấy là mùi do nó ăn linh thảo và hoa nhiều năm sinh ra.
Đánh một giấc đến sáng hôm sau Khởi Tu phát hiện cả người mình đang di chuyển, mở mắt ra nhìn hắn mới phát hiện là Bạch Ngưu đang cõng hắn đi vòng quanh tìm cái ăn vì nó đã bắt đầu đói rồi.
Thấy thế một cọng Linh Mễ lại hiện ra trên tay hắn nhanh chóng đưa cho Bạch Ngưu, vừa thấy Linh Mễ hai mắt nó đã sáng lên rồi không đợi thêm giây phút nào đã nhanh chóng đớp vào mồm.
Khởi Tu chỉ biết cười cười nhảy xuống khỏi lưng nó rồi đi đến chỗ hôm qua dừng chân để lấy lại đồ đạc, bỗng như suy nghĩ ra gì đó hắn quyết định cầm Hắc Thiết Đao đi vào rừng.
Sau một lúc lâu hắn đi ra trên tay cầm theo một đống dây leo, ngồi hì hục một lúc lâu cuối cùng trước mắt Khởi Tu là hai chiếc giỏ được đan bằng dây leo, đây là những gì hắn học được khi ở Thạch Thành.
Khởi Tu quay ra kêu Bạch Ngưu tiến đến, Bạch Ngưu vừa đến nơi hắn đã làm thêm hai sợi dây cột vào hai giỏ, chưa dừng lại hắn âm thầm đau khổ cắt thêm hai ống quần từ đầu gối xuống đem hai ống quần bọc lại hai sợi dây rồi đặt nó lên lưng Bạch Ngưu.
Tuy hắn biết nó đã là Trung Đẳng [Tam Tinh] một chút nhỏ dây leo cấn người cũng như muỗi đốt thôi chả thấm thía gì nó, nhưng Khởi Tu vẫn bọc lại để giúp nó đỡ khó chịu hơn thôi.
Làm xong tất cả Khởi Tu nhanh chóng dọn đồ tiếp tục di chuyển, Một bên giỏ hắn để túi Linh Dược và Hắc Thiết Đao một bên còn lại hắn để một ít Linh Mễ dành đi đường tiện lấy cho Bạch Ngưu ăn.
Chuẩn bị đầy đủ Khởi Tu liền phóng lên người Bạch Ngưu ngồi với tay đưa cho nó một cọng Linh Mễ nạp năng lượng, hắn cầm lấy cặp sừng chỉnh đường rồi ra lệnh cho Bạch Ngưu đi theo hướng đó còn hắn thì nằm dài trên lưng nó.
Trên con đường dài đằng đẵng đến kinh thành có một người một trâu đang di chuyển, một con trâu trắng đang thông thả đi trên miệng ngậm một cọng Linh Mễ, trên lưng nó một thanh niên đeo mặt nạ ở trần mặc mỗi cái quần, hai tay gối đầu nhìn trời, chân nhịp nhịp cọ trên người trâu, miệng cứ huýt sáo những giai điệu vui tươi.