Một tia nắng đầu tiên chiếu xuống từ phía trên Khởi Tu theo bản năng đưa tay che mắt, đã quá lâu rồi hắn không nhìn thấy ánh sáng mặt trời chân chính.
Suốt thời gian ở dưới đáy vực, thứ hắn nhìn thấy chỉ là ánh sáng lờ mờ, sương mù cùng những vách đá lạnh lẽo cho nên khi tia nắng ấy xuất hiện trong lòng hắn bỗng có cảm giác kỳ lạ, giống như một kẻ bị nhốt trong ngục tối nhiều năm cuối cùng cũng được nhìn thấy bầu trời vậy.
Hắn thở nhẹ một hơi:
"Cuối cùng cũng lên được rồi."
Điều động cho 69 đầu lâu bay khỏi miệng vực Khởi Tu nhanh chóng lấu bản đồ được sư phụ cho ra xem, nhìn nhìn ngó ngó một lúc để xác định phương hướng rồi bắt đầu tiếp tục hành trình.
Bay được một lúc lâu hắn âm thầm suy nghĩ rồi điều động ý niệm cho 69 đầu lâu hạ xuống xong cho Cổ Pháp thu hồi hết tất cả, hắn sợ nếu cứ di chuyển thế này để người lạ thấy được thì sẽ phiền phức mất, kẻ yếu thì không nói nhưng lỡ đâu bị một kẻ có thực lực mạnh mẽ phát hiện thì khó đỡ lắm.
Lúc này đây hắn chỉ mặc đúng một cái quần ống rộng đầy rách rưới, còn cái áo thì khỏi phải nói nó đã tơi tả đến mức không dùng được khi bị rơi xuống vực rồi, cái quần này là hắn cố vớt vát lại để cho đỡ ngại mà thôi.
Nhìn hắn bây giờ cực kỳ dị hợm, đầu mặt nạ nửa thân trên ở trần còn phần dưới mặc mỗi một cái quần rách nhìn kiểu gì cũng giống một kẻ ăn mày vậy, bỏ qua chuyện đó một bên hắn bắt đầu chọn một hướng rồi nhanh chóng di chuyển.
Hành trình sáng đi tối tu luyện lại bắt đầu nhưng lần này đã khác lần trước, từ bị 39 đầu lâu bón hành thì hắn đã tự nâng cấp lên tận 69 đầu hỏi xem các ngươi có sợ không.
Một ngày này khi Khởi Tu đang băng qua một khu rừng thưa thớt, nhưng ngay lúc này bỗng nhiên hắn đứng khựng lại vì phía xa xa hắn bắt gặp một thân ảnh đặc biệt khiến hắn phải chú ý.
Bộ lông trắng như tuyết.
Bốn chân như cột đình.
Hai cái sừng cong vút như ngọc.
Vừa nhìn sơ qua ngoại hình hai mắt Khởi Tu đã sáng lên, quá đẹp hắn chỉ có thể nghĩ đến hai từ đó, con vật hắn nhìn thấy là một con Trâu Trắng cực kỳ bắt mắt chỉ mới nhìn qua mà đã khiến hắn không thể rời mắt rồi.
Nhanh chóng thu hồi hết đầu lâu Khởi Tu từ từ tiến đến con Trâu Trắng kia, nhưng vừa đi một tí thì tiếng lá dưới chân đã xào xạc vang lên, hắn thầm hô không ổn vì quá chú tâm đến con trâu mà quên cẩn thận xem xét xung quanh rồi.
Vội vàng nhìn lại phía Trâu Trắng đúng như hắn nghĩ con trâu đã ngước nhìn lấy hắn, nhưng một điều bất ngờ là nó không chạy đi hay tấn công hắn mà chỉ đứng nhìn hắn chằm chằm.
Nhìn một lúc nó lại bắt đầu từ từ tiến đến Khởi Tu, hắn vừa thấy vậy cả người hơi lùi lại, vì không biết con trâu này định làm gì liệu có định tấn công mình không, trong đầu đã thủ sẵn ý niệm điều động Cổ Pháp khi có chuyện bất thường xảy ra rồi.
Rất nhanh nó đã đi tới rất gần chỗ đứng của Khởi Tu, càng đến gần hắn càng căng thẳng trong đầu đã có ý định điều động Cổ Pháp rồi, nhưng bất ngờ là nó chỉ đến gần người hắn rồi đưa mũi hít hít ngửi ngửi gì đấy.
Thấy thế Khởi Tu cũng khựng lại ý định, sau một lúc ngửi thì nó bỗng dưng ngửa đầu lên cao rồi phát ra một tiếng kêu dài.
"Ọoo......."
Tiếng kêu vừa xong nó lại quay người đi tiếp tục công việc tìm kiếm thức ăn của mình, thấy thế Khởi Tu hơi thả lỏng người vì biết con trâu này không có ý định tấn công mình.
Khởi Tu nhìn theo bóng lưng con Trâu Trắng đang chậm rãi gặm cỏ, trong lòng càng lúc càng thấy tò mò, ý niệm vừa động Cổ Bích Diện lập tức phát ra một luồng sáng nhàn nhạt, một màn sáng quen thuộc hiện lên trước mắt hắn.
• Tên: Bạch Ngưu
• Cấp Bậc: Trung Đẳng [Tam Tinh]
• Độ Nguy Hiểm: Không
• Đặc Tính: Sinh tính ôn hòa. Không tranh đấu. Không chủ động công kích bất kỳ sinh linh nào.
• Năng Lực Đặc Biệt: 【Thiện Cảm】
Sinh linh nhìn thấy Bạch Ngưu sẽ vô thức sinh ra thiện cảm, cho dù là hung thú cũng rất ít khi chủ động săn giết Bạch Ngưu.
• Tập Tính: Yêu thích các loại hoa cỏ. Đặc biệt thích linh dược cùng tiên thảo chứa linh khí.
• Hiệu Quả Đặc Biệt: Ngồi hoặc nằm trên lưng Bạch Ngưu có thể giúp tâm thần thư giãn tốc độ hấp thu linh lực thiên địa tăng nhẹ.
Khởi Tu đọc xong hai mắt lập tức sáng lên:
"Khá lắm, đây chẳng phải bảo bối sống sao?"
Tăng tốc độ hấp thu linh lực thì thôi, thứ hắn để ý nhất lại là khả năng khiến tâm thần thư giãn, tu luyện lâu ngày rất dễ sinh ra tâm trạng bực bội nóng nảy, nhất là hắn còn tu luyện Loạn Quỷ Phệ Thiên môn công pháp này nhìn thế nào cũng chẳng giống chính đạo.
Nếu sau này có một con trâu giúp ổn định tâm cảnh thì đúng là quá tốt, ánh mắt Khởi Tu nhìn về phía Bạch Ngưu dần dần thay đổi, từ tò mò biến thành thèm muốn không phải thèm thịt, mà là thèm cả con trâu.
Bạch Ngưu lúc này vẫn đang bình thản gặm một đóa hoa dại hoàn toàn không biết mình vừa bị một tên thiếu niên nghèo rớt mùng tơi để mắt tới.
Khởi Tu xoa cằm suy nghĩ:
"Phải nghĩ cách dụ nó mới được."
Hắn lập tức lục lọi đống linh dược trong túi da thú, túi này được hắn làm từ đợt giết Xích Văn Báo mà ra, lục lọi một hồi lâu khóe miệng hắn nhếch lên, trong tay xuất hiện một cây Thanh Linh Hoa loại linh dược này hắn còn khá nhiều, nó chỉ là Phàm Giai Nhị Phẩm không quá cao cấp nên Khởi Tu chấp nhận dùng đến.
Dùng một cây để đổi lấy một con trâu thần kỳ thế này tuyệt đối không lỗ, Khởi Tu cầm Thanh Linh Hoa bước tới, Bạch Ngưu đang gặm cỏ bỗng khựng lại hai lỗ mũi khẽ động nó ngửi thấy mùi linh dược, quay đầu nhìn sang ánh mắt nó lập tức trở nên sáng hẳn lên.
Khởi Tu một tay giơ cây linh dược ra:
"Muốn ăn không?"
Bạch Ngưu nhìn hắn rồi nhìn cây hoa xong lại tiếp tục nhìn hắn, sau đó chậm rãi bước tới.
Khởi Tu vui mừng trong lòng:
"Ngon rồi"
Rất nhanh Bạch Ngưu đã đến trước mặt hắn, cái đầu to lớn cúi xuống mũi không ngừng hít hít.
Khởi Tu nở ra một nụ cười mà hắn cho là cười hiền lành nhất:
"Ăn đi."
Bạch Ngưu vừa thấy nụ cười nó hơi rùng mình nhưng vẫn ngoạm lấy Thanh Linh Hoa, nhai rộp rộp vài cái đã ăn sạch, sau đó nó quay đầu tiếp tục đi gặm cỏ.
Khởi Tu:
"..."
"Ê? Xong rồi"
"Ngươi không cảm động gì à?"
Nụ cười trên mặt hắn đông cứng, Bạch Ngưu vẫn điềm nhiên ăn cỏ giống như vừa rồi chỉ tiện đường ăn thêm một món tráng miệng mà thôi.
Khởi Tu thiếu điều tức đến nghiến răng:
"Lão tử dùng linh dược nuôi ngươi đó, ít nhất cũng phải đi theo ta vài bước chứ"
Nhưng Bạch Ngưu vẫn hoàn toàn không quan tâm, nhìn bóng lưng trắng như tuyết kia hắn im lặng rất lâu sau đó lại lấy thêm một cây linh dược khác ra.
Trong lòng Khởi Tu âm thầm niệm:
"Không sao, lần một thất bại vậy lần hai tiếp tục, hôm nay lão tử không tin không dụ được ngươi."
Xa xa Bạch Ngưu nghe thấy tiếng động, lại quay đầu nhìn sang cặp mắt đen láy của nó lập tức dán chặt vào cây linh dược trong tay Khởi Tu, còn Khởi Tu thì cười như một con sói già chuẩn bị giăng bẫy.
Khởi Tu lại đưa ra một cây Thanh Linh Hoa:
"Đến nào, đến ăn thêm một cây nữa này"
Bạch Ngưu vừa nhìn thấy linh dược, hai mắt lập tức sáng lên cái đuôi phe phẩy vài cái rồi chậm rãi đi tới, Khởi Tu thấy có hiệu quả thì càng hăng hái hơn.
Mà đúng lúc ấy trong thức hải của hắn Giếng Ngọc vốn vẫn luôn đứng yên bất động bỗng nhiên rung lên nhè nhẹ, một tầng ánh sáng trắng nhạt lan ra.
Khởi Tu hơi giật mình:
"Xảy ra chuyện gì rồi?"
Nhanh chóng ý thức chìm vào thức hải, vừa tiến vào bên trong hắn liền nhìn thấy trước mặt xuất hiện một màn sáng hoàn toàn mới, khác với những bảng thông tin bình thường lần này phía trên còn có rất nhiều hoa văn kỳ quái, ngay sau đó một âm thanh quen thuộc vang lên trong đầu.
TING!
【Chúc mừng Chủ Thể thành công mở ra】
【HỆ THỐNG NUÔI LUYỆN YÊU THÚ】
Khởi Tu:
"..."
Hắn đứng đờ người vài giây khóe mắt bắt đầu co giật, màn sáng tiếp tục hiện ra.
【Nhiệm Vụ Đầu Tiên】
•Thu Phục: Bạch Ngưu
•Tiến Độ: Chưa Hoàn Thành
•Phần Thưởng: Một bó Linh Mễ
※ Chỉ được dùng cho Linh Thú
※ Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, phần thưởng sẽ được cất vào Không Gian Hệ Thống.
Khởi Tu nhìn chằm chằm màn sáng một lúc lâu mới từ từ đưa tay day trán:
"Cơm Mợ Nấu, cái giếng này lại bắt đầu rồi"
Hắn chỉ tay thẳng vào Giếng Ngọc:
"Có phải ngươi lại tự tiện đào ký ức trước kia của ta ra phải không?"
"Nuôi luyện yêu thú? Hệ thống nhiệm vụ? Linh thú? Không gian hệ thống, có phải tiếp theo còn có điểm danh mỗi ngày, vòng quay may mắn với gói quà tân thủ luôn không?"
Khởi Tu càng nói càng thấy tức, mấy thứ này rõ ràng chính là mấy trò hệ thống trong đống tiểu thuyết hắn từng đọc ở kiếp trước, vậy mà bây giờ lại xuất hiện trong thức hải mình.
Nhìn kiểu gì cũng thấy kỳ quái, đáng tiếc Giếng Ngọc vẫn là Giếng Ngọc hoàn toàn không có ý định giải thích, màn sáng chỉ lặng lẽ treo trước mặt.
Khởi Tu đợi một lúc không thấy có phản ứng:
"Ngươi nói gì đi chứ, ít nhất cũng giải thích cho ta cái Linh Mễ là thứ gì, rồi cái nhiệm vụ này có bắt buộc không?"
Đáp lại hắn chỉ là sự im lặng đầy lạnh lùng của cái giếng kia, khóe mắt Khởi Tu giật liên tục, đúng lúc hắn chuẩn bị tiếp tục chất vấn thì Giếng Ngọc bỗng nhiên rung mạnh, một lực lượng khổng lồ xuất hiện sau đó đá thẳng ý thức hắn ra ngoài.
Vèo!
Khởi Tu còn chưa kịp phản ứng thì trước mắt đã tối sầm, ý thức trực tiếp bị đuổi khỏi thức hải, mở mắt ra hắn vẫn đang đứng giữa khu rừng còn trước mặt vẫn là con Bạch Ngưu đang nhàn nhã gặm hoa.
Khởi Tu đứng ngây người mất một lúc sau đó mới nghiến răng:
"Khốn kiếp"
"Cái giếng chết tiệt này ngày càng quá đáng rồi"
Hắn đưa tay day day trán, từ công pháp đến bảng thuộc tính bây giờ lại nhảy ra thêm cái gì mà Hệ Thống Nuôi Luyện Yêu Thú,Khởi Tu thề rằng nếu không phải đã quá quen với mấy trò kỳ quái của Giếng Ngọc thì lúc nãy hắn đã tưởng mình bị tẩu hỏa nhập ma rồi.
Thu phục Bạch Ngưu phần thưởng một bó Linh Mễ, nghe kiểu gì cũng giống mấy truyện hắn từng thấy ở kiếp trước, Khởi Tu liếc nhìn con trâu trắng, con hàng kia lúc này vẫn đang vui vẻ gặm hoa hoàn toàn không biết mình vừa trở thành mục tiêu nhiệm vụ.
Khởi tu lắc đầu bất lực:
"Thôi được dù sao ta vốn cũng định dụ dỗ nó, có thêm phần thưởng thì càng tốt."
Nói đến đây hắn lập tức bắt đầu suy nghĩ, muốn thu phục yêu thú thì phải làm sao, đánh cho phục hay sao, không được nhìn cái tính cách hiền lành kia hắn thật sự không xuống tay nổi.
Hơn nữa nếu đánh xong rồi chạy mất thì biết tìm đâu, dùng linh dược dụ dỗ thì sao ý nghĩ này vừa xuất hiện hai mắt Khởi Tu liền sáng lên, đúng rồi con Bạch Ngưu này thích ăn hoa cỏ linh dược.
Mà thứ hắn không thiếu nhất bây giờ là gì chính là linh dược, thứ hắn nhiều nhất bây giờ là gì câu trả lời vẫn là linh dược, nghĩ là làm Khởi Tu lục lọi túi da bên hông một lúc, rất nhanh lại lấy ra thêm một gốc Thanh Linh Hoa.
Vừa lấy ra mùi thơm nhàn nhạt lập tức lan tỏa, xa xa đôi tai của Bạch Ngưu khẽ giật một cái động tác gặm cỏ cũng dừng lại, nó chậm rãi quay đầu nhìn sang ánh mắt lập tức rơi lên cây linh dược trong tay Khởi Tu hai mắt nó sáng lên.
Khởi Tu cười cười một tay cầm Thanh Linh Hoa giơ lên cao:
"Này muốn ăn không"
Bạch Ngưu đứng im nhìn hắn rồi lại nhìn linh dược, một lát sau nó thật sự chậm rãi đi tới từng bước từng bước cực kỳ cẩn thận, Khởi Tu cũng không nhúc nhích chỉ đứng nguyên tại chỗ.
Rất nhanh khoảng cách giữa hai bên chỉ còn vài mét, Bạch Ngưu hít hít mũi sau đó lại nhìn Khởi Tu ánh mắt đó trong sáng cực kỳ vô tội, nhìn đến mức hắn cảm giác bản thân giống như một tên buôn người đang lừa trẻ con vậy.
Khởi Tu nhanh chóng xua đi cảm giác đó:
"Thôi cho ngươi đấy"
Khởi Tu tiện tay ném Thanh Linh Hoa qua, Bạch Ngưu lập tức há miệng đớp lấy.
RẮC...RỘP RỘP...
Chỉ vài hơi thở đã ăn sạch, ăn xong còn liếm môi một cái nhìn dáng vẻ cực kỳ thỏa mãn, hưng điều khiến Khởi Tu ngạc nhiên là sau khi ăn xong con hàng này vậy mà không bỏ đi ngược lại còn tiến đến gần hơn, cái đầu to lớn cọ cọ vào người hắn giống như đang làm nũng.
Khởi Tu sửng sốt:
"Này...ngươi dễ dụ vậy luôn sao"
Bạch Ngưu phát ra một tiếng kêu vui vẻ:
"Ọoooo..."
Ngay sau đó một âm thanh quen thuộc bỗng vang lên trong đầu hắn.
TING!
【Tiến độ nhiệm vụ: 10%】
【Bạch Ngưu đã sinh ra thiện cảm với chủ thể】
Khởi Tu đứng chết lặng tại chỗ, sau vài giây hắn chậm rãi ngẩng đầu nhìn trời.
Khóe miệng hơi giật:
"Được lắm ngươi còn biết cập nhật tiến độ luôn cơ đấy."
"Có muốn hiện thêm thanh máu với cấp độ cho ta xem luôn không?"
Đáng tiếc lần này Giếng Ngọc hoàn toàn không phản ứng, giống như nó không biết gì vậy, Khởi Tu hít sâu một hơi zau đó nhìn về phía Bạch Ngưu đang không ngừng cọ đầu vào người mình.
Khóe miệng dần nhếch lên:
"Nếu chỉ cần cho ăn là đã tăng thiện cảm vậy thì dễ rồi"
Dù sao thứ hắn thiếu nhất hiện tại không phải linh dược, mà là một con tọa kỵ vừa đẹp vừa hiền như thế này, không cần phải mạnh mẽ hay hiếu chiến, chỉ cần vừa mắt hắn là được.
Nhìn bộ lông trắng như tuyết kia nhìn cặp sừng như ngọc kia nhìn đôi mắt trong veo kia, lại nghĩ tới cảnh bản thân cưỡi Bạch Ngưu du hành thiên hạ Khởi Tu cảm thấy dù không có nhiệm vụ thì con trâu trắng này hắn cũng nhất định phải lừa về nhà.