Chàng thanh niên đứng khuất trong bóng tối đáp lại bằng giọng trầm ổn: "Bậc đại trượng phu lấy cái c.h.ế.t đền nợ nước, đó là lẽ tự nhiên."
"C.h.ế.t vì nước, lỗ to rồi."
Thiếu niên Thái t.ử bật ra một tiếng cười nhạo đầy ác ý. Ánh mắt cậu ta lướt qua, dừng lại trên người đang cắm cúi viết lách bên cạnh, người có dung mạo giống cậu ta đến chín phần: "Dù sao đến lúc đó ta cũng sẽ không c.h.ế.t đâu. Ngươi theo ta đi, chúng ta gom hết vàng bạc châu báu, tiếp tục sống những ngày tháng vinh hoa phú quý."
Sở Tranh không đáp lời.
Tạ Kính Từ cúi người xuống, liếc nhanh qua tờ giấy đặt trên bàn của nàng. Có vẻ như đó là bài tập ở thư phòng, chỉ có điều ở mục họ tên không phải là "Sở Tranh", mà là ba chữ "Giang Hàn Tiếu" được viết ngay ngắn, gọn gàng.
Nàng linh cảm được điều gì đó, khẽ nghiêng người nhìn sang tờ giấy trên bàn của Thái t.ử.
Cũng là ba chữ "Giang Hàn Tiếu".
Đã là thế thân thì phải thế thân cho trót. Ngoài vóc dáng, diện mạo, cái tên chính là thứ quan trọng bậc nhất.
Ngay từ khoảnh khắc bước chân vào hoàng cung, nàng đã bị tước đoạt đi cái tên, tước đoạt đi cuộc sống của chính mình, mất đi quyền được tự do trưởng thành, và cả một tương lai vô vàn khả năng phía trước.
Thái t.ử đã tính toán nước cờ này vô cùng hoàn hảo, nhưng cậu ta có nằm mơ cũng không ngờ rằng, khi quân thù phá vỡ hoàng thành, Chu Viễn không những không đưa Sở Tranh đến chỗ cậu ta, mà còn liều mạng đưa nàng trốn thoát.
Đây vốn dĩ là một ván cờ đã định sẵn kết quả, nhưng lại bị phá hỏng chỉ vì một bước đi sai lầm.
"Học với chả hành, suốt ngày cắm đầu vào học, phiền c.h.ế.t đi được."
Thái t.ử vốn lười học, ngồi trong thư phòng chưa được bao lâu đã ngáp ngắn ngáp dài, tỏ vẻ chán nản. Cuối cùng, cậu ta bực bội quăng đống sách vở sang một bên: "Ta nghe nói người ngoài kia muốn đi đâu thì đi, còn ta thì sao? Sống ngần này tuổi đầu, chưa từng được bước chân ra khỏi hoàng thành — Nơi này mà là hoàng cung cái gì, chẳng khác nào một cái l.ồ.ng chim."
Chu Viễn vẫn vô cùng kiên nhẫn: "Thái t.ử sức khỏe yếu, không chịu được cảnh lặn lội đường xa đâu."
"Hai người các ngươi đều là người từ bên ngoài vào."
Thiếu niên bỗng nổi hứng, nhếch mép cười, liếc nhìn về phía Sở Tranh: "Này, cô, quê cô ở đâu vậy?"
"... Hoàng thành."
Nàng lên tiếng. Giọng nói của nàng lúc này đã gần giống với giọng của một thiếu niên, chỉ là trong trẻo hơn đôi chút: "Ta cũng chưa từng bước chân ra khỏi hoàng thành."
Thái t.ử lộ vẻ khinh khỉnh ra mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Bên ngoài hoàng thành quả thực có rất nhiều kỳ quan thiên nhiên đáng kinh ngạc."
Chu Viễn mỉm cười nhẹ nhàng: "Mỗi quốc gia đều có những danh lam thắng cảnh độc đáo riêng. Ví dụ như ốc đảo giữa sa mạc ở Nguyệt Yến, cảnh non nước hữu tình như tranh vẽ ở Tần Việt, hay đợt thủy triều đỏ thẫm mỗi năm một lần ở Quan quốc... Nếu có cơ hội, ta sẽ đưa hai người đi thăm thú đó đây."
Sở Tranh vốn vẫn im lặng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Nàng đã quen với sự tĩnh lặng, không nói một lời, nhưng lúc này lại bất chợt ngẩng đầu lên: "Thật sao?"
Thanh niên sững người một thoáng. Khi ánh mắt hai người giao nhau, đôi mắt anh cong lên thành một nụ cười tươi rói: "Đương nhiên rồi. Ta không bao giờ lừa dối cô nương đâu."
Thái t.ử lại hừ lạnh một tiếng, chẳng rõ ý gì.
Nàng không bận tâm đến ẩn ý đằng sau đó, chỉ lẳng lặng nhìn vào đôi mắt của thiếu niên: "Ngươi không muốn đi sao?"
Đối phương chưa kịp trả lời, khung cảnh đã lại thay đổi.
Tạ Kính Từ nhìn thấy một biển lửa rực cháy kéo dài vô tận. Xung quanh là những tiếng rên la t.h.ả.m thiết, tiếng kêu cứu vang lên không ngớt.
Khói lửa mù mịt, chiến tranh tàn phá. Đây chính là ngày nước Sở U diệt vong.
Thiếu nữ gầy gò đứng trong phòng, vây quanh nàng là đám đông người hầu tấp nập kéo đến. Bọn họ đang muốn hộ tống nàng đến Đông cung, để thực hiện màn kịch "Ve sầu thoát xác", đ.á.n.h tráo Thái t.ử.
"Bệ hạ đã t.ử trận, quân địch đang yêu cầu gặp mặt Thái t.ử."
Một người trong số đó lạnh lùng nói: "Nuôi quân ba năm, dụng quân một giờ. Đây là lúc cô nương phải báo đáp ân tình của hoàng gia."
Sự tàn bạo của quân địch thì ai cũng rõ. Nếu Thái t.ử thực sự xuất hiện, kết cục t.h.ả.m khốc của cậu ta đã rành rành ngay trước mắt.
May mắn thay, Sở Tranh là một thế thân hoàn hảo.
Nàng có diện mạo và vóc dáng giống hệt cậu ta. Đặc biệt, vì thiếu hụt tình cảm bẩm sinh, nàng sẽ không hề cảm thấy sợ hãi hay chần chừ. Kế hoạch này vô cùng kín kẽ. Chỉ cần nàng kéo dài thời gian ở cổng thành, vị Thái t.ử thực sự sẽ có cơ hội trốn thoát. Như cậu ta từng nói, ôm theo vàng bạc châu báu để bắt đầu một cuộc đời mới.
Nàng im lặng, ngoan ngoãn bước lên phía trước. Khi bước ra khỏi cửa phòng, ánh nắng ch.ói chang khiến nàng phải nheo mắt lại.