Vị Hôn Thê Vai Ác Luôn Thay Đổi Hình Tượng

Chương 319



 

Muốn tìm một người có diện mạo giống hệt cậu ta quả thực khó như mò kim đáy bể. Thông thường, giống được sáu phần đã là phước đức ba đời. Do đó, khi bắt gặp Sở Tranh, dù nàng là nữ nhi, họ vẫn không ngần ngại đưa nàng vào hoàng cung.

 

Thế thân trong thời buổi loạn lạc, chẳng khác nào một chiếc khiên chắn cho bọn vương công quý tộc, là món hàng xài một lần rồi bỏ.

 

Nàng chỉ cần khoác lên mình y phục nam nhi, ngày qua ngày tập đè thấp giọng nói cho giống với giọng của các thiếu niên. Thoạt nhìn, chẳng ai nhận ra sự khác biệt giữa nàng và Thái t.ử, thế là đạt được mục đích.

 

"Thái t.ử, nó đã xin lỗi ngài rồi. Bát m.á.u này, chúng ta vẫn phải tiếp tục uống thôi."

 

Người đàn ông giọng lanh lảnh vẫy tay gọi một thị vệ đang đứng cách đó không xa: "Chu Viễn, mau lấy m.á.u nó thêm lần nữa."

 

Trán Tạ Kính Từ giật nảy.

 

Sở Tranh từng kể với nàng rằng, trong số ít ỏi những ký ức còn sót lại, người mà nàng năm nào cũng đến cúng bái, tưởng nhớ, có tên là Chu Viễn.

 

Bé gái hiện tại gầy gò ốm yếu, sắc mặt nhợt nhạt, làm sao chịu nổi sự hành hạ này.

 

Nàng đứng mặt không biểu cảm, chẳng có ý định phản kháng. Ngược lại, chàng thiếu niên thị vệ khi bước đến lại sững người: "Đại tổng quản, nếu lấy m.á.u nữa, nó chịu nổi không?"

 

Người đàn ông cao giọng: "Mạng nó quan trọng hay mạng Thái t.ử quan trọng?"

 

Thế là chàng thiếu niên đành bước đến trước mặt cô bé.

 

Chu Viễn có dung mạo thanh tú, đôi mắt ánh lên vẻ chính trực cương nghị đặc trưng của tuổi trẻ. Khi mũi d.a.o kề sát cổ tay cô bé, hắn khẽ nhíu mày: "Xin lỗi nhé."

 

Hắn ngừng một lúc rồi nhẹ nhàng nói: "Đừng sợ, ta sẽ không mạnh tay đâu."

 

Cô bé vẫn giữ thái độ im lặng. Dù m.á.u ở cổ tay tuôn ra xối xả, nàng vẫn không hề nhíu mày dù chỉ một cái. Chỉ có sắc mặt ngày càng trắng bệch, mỏng manh như tờ giấy. Cho đến khi chiếc chén ngọc dần đầy m.á.u, cơ thể Sở Tranh cũng bắt đầu lảo đảo một cách vô thức.

 

Chu Viễn cẩn thận đỡ lấy vai nàng.

 

Bên này là một bầu không khí tĩnh mịch, u ám, còn bên kia Thái t.ử lại đang giậm chân tức tối: "Đường đâu! Lần này mà vẫn khó uống như vậy, ta sẽ không bao giờ thèm đụng vào nó nữa!"

 

Khung cảnh nhanh ch.óng chuyển đổi, họ xuất hiện ở một khoảng sân khác.

 

Đây là một khoảng sân nhỏ nhưng trang nhã, tuy nhỏ bé nhưng có đầy đủ mọi thứ. Cánh cửa gỗ phòng ngủ khẽ mở, để lộ khuôn mặt nhợt nhạt của Sở Tranh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Khuôn mặt cô bé vốn luôn tĩnh lặng, không chút gợn sóng, nay lần đầu tiên thoáng qua một tia bối rối.

 

Bàn đá trong sân vốn dĩ trống trơn, giờ lại có một đĩa bánh ngọt được đặt ngay ngắn ở đó.

 

Sức khỏe của Thái t.ử yếu ớt, thân hình gầy gò. Để duy trì sự tương đồng về ngoại hình với cậu ta, nàng luôn bị cấm ăn uống thoải mái, hiếm khi được nhìn thấy những món bánh ngọt như thế này.

 

Những món đồ trên đĩa không phải là loại đắt tiền, chỉ là những món ăn vặt bình dân. Sở Tranh nhón lấy một chiếc bánh hoa đào, đưa lên mũi ngửi thử, rồi với vẻ mặt dửng dưng, cho vào miệng.

 

Chu Viễn là thị vệ thân cận của Thái t.ử.

 

Những ký ức lướt qua nhanh ch.óng. Là thế thân của Thái t.ử, Sở Tranh gần như bị trói buộc bên cạnh cậu ta mọi lúc mọi nơi. Ngoài hai người họ ra, hình bóng của Chu Viễn cũng thường xuyên xuất hiện trong các khung cảnh.

 

Khi dùng bữa, hắn ôm c.h.ặ.t thanh trường kiếm, đứng lặng lẽ chờ đợi bên bàn; lúc hóng mát, hắn không nói một lời, đứng gác ngoài vọng lâu. Và khi đến lượt lấy m.á.u mỗi tháng, hắn lại cầm chiếc d.a.o nhỏ, luôn miệng nói lời "Xin lỗi" với nàng.

 

Đó là cuộc đối thoại duy nhất giữa hai người họ.

 

Và cũng tương tự như vậy, ngày hôm sau mỗi khi bị lấy m.á.u, hễ Sở Tranh bước ra sân là lại thấy một đĩa bánh ngọt do một người vô danh nào đó gửi đến.

 

Đôi lúc là trái cây sấy khô bán đầy rẫy ngoài chợ, lúc thì là những viên kẹo dẻo kỳ lạ, nhưng nhiều nhất vẫn là những chiếc bánh hoa đào thơm ngọt, mềm mại. So với những bữa tiệc thịt cá linh đình trong cung, những món ăn này trông có vẻ lạc lõng vô cùng.

 

Hình ảnh cứ biến đổi không ngừng nghỉ. Cho đến khi nó dừng lại, Tạ Kính Từ bất ngờ nhận ra mình đang ở trong một căn phòng ngập tràn khói hương nghi ngút.

 

"Một tiểu quốc ở phía đông đã bị đ.á.n.h bại."

 

Thái t.ử ngồi ườn trên ghế với vẻ mệt mỏi. So với hình dáng hạt đậu lúc nhỏ, cậu ta giờ đã ra dáng một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi. Thế nhưng thân hình cậu ta vẫn gầy gò, chiều cao cũng chẳng tăng là bao.

 

Cậu ta vừa cười vừa ho khù khụ: "Chiến tranh giữa các nước có lẽ sắp nổ ra rồi. Nước Sở U chúng ta nhân tài thưa thớt, e rằng chẳng cầm cự được bao lâu nữa."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Chu Viễn đứng bên cạnh nghiêm giọng nhắc nhở: "Thái t.ử điện hạ, xin hãy cẩn trọng lời nói."

 

Thái t.ử chỉ cười khẩy một tiếng nhạt nhẽo: "Sớm muộn gì ngày đó cũng đến thôi. Chu Viễn, nếu Sở U thất thủ, ngươi tính sao?"