Vạn Tiên Triều Bái [C]

Chương 1078: Tặng Tào gia một phần hạ lễ "cửa nát nhà tan"!



Lục Dạ đến rồi!

Cho dù Tào Bộc đã nhìn thấu những thăng trầm của thế sự nhưng giờ khắc này trên khuôn mặt già nua của lão cũng bị một sự niềm vui sướng tột độ và thuần túy chiếm ngự. Trong đôi mắt vẩn đục ấy thoáng chốc dâng lên một tầng hơi nước vì quá đỗi xúc động.

"Đến rồi... hắn thực sự đến rồi!"

Tào Bộc thì thầm trong lòng giọng nói mang theo chút run rẩy khó nhận ra. Tất cả những hụt hẫng lo âu vừa cố kìm nén ban nãy giờ phút này đều tan biến thành mây khói. Thay vào đó là một dòng nước ấm áp khó tả cùng cảm giác tự hào vinh quang to lớn bủa vây!

Tào Bộc bật dậy đẩy mạnh ghế ra sải bước lớn đi ra ngoài. Vị Lão tổ Tào gia này giờ đây mặt mày hồng hào phơi phới như thể trẻ ra cả trăm tuổi. Tấm lưng vốn hơi còng nay vươn thẳng tắp mỗi bước đi đều mang theo sự hào sảng ngẩng cao đầu tự hào.

"Đại ca! Đệ biết ngay mà! Đại nhân ngài ấy chỉ cần rảnh rỗi nhất định sẽ đến!"

Tào Võ gần như nhảy cẫng lên nụ cười rạng rỡ nở bung trên mặt. Gã phấn khích vỗ mạnh vào vai người anh trai Tào Văn vẫn còn đang ngẩn ngơ bên cạnh. Bất chấp cả lễ nghi gã ba chân bốn cẳng chạy bám theo bước chân của Lão tổ Tào Bộc gần như là phóng như bay ra khỏi đại điện.

Trong lòng gã lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Đại nhân không hề quên Tào gia không hề quên ngày mừng thọ của Lão tổ! Sự coi trọng này so với bất kỳ món hạ lễ nào cũng quý giá hơn gấp vạn lần!

Tào Văn đứng chết trân tại chỗ. Sắc mặt gã trong một thời gian cực ngắn đã trải qua vô số lần biến ảo cuối cùng hóa thành một mớ cảm xúc đan xen giữa xấu hổ và mừng rỡ như điên. Vừa nãy gã còn nghi ngờ liệu Lục Dạ có thực sự coi trọng Tào gia hay không còn vì cái gọi là "thể diện" của gia tộc mà lo được lo mất thậm chí còn hậm hực oán trách đệ đệ Tào Võ.

Nhưng giờ đây thực tế như một cái tát vang dội giáng thẳng vào mặt gã.

Lục Dạ đến rồi!

Điều này đồng nghĩa với việc tình nghĩa mà Lục Thiên Tôn dành cho Tào Bộc cho Tào gia sâu đậm đến mức không cần phải chứng minh bằng bất cứ hình thức nào. Sự xuất hiện của chính bản thân hắn đã là món quà nặng nhất là cái uy thế mạnh mẽ nhất!

"Ta... ta thật sự là..."

Tào Văn nhìn bóng lưng kích động của Lão tổ và đệ đệ lại nhìn thái độ quay ngoắt 180 độ của toàn bộ khách khứa trong điện một cỗ cảm xúc phức tạp khó tả dâng trào trong lòng. Cuối cùng gã hít một hơi thật sâu đè nén mọi cảm xúc ngổn ngang vội vàng chỉnh đốn lại y phục rảo bước đuổi theo.

Những vị đại năng Thiên Cực Cảnh vừa mới đứng dậy cáo từ một chân đã bước qua bậu cửa lúc này biểu cảm trên mặt mới thật sự vô cùng đặc sắc. Xấu hổ hối hận kinh ngạc và cả một chút sợ hãi tột độ đan xen vào nhau.

Đi ư?

Bây giờ mà đi chẳng phải là đắc tội hoàn toàn với Tào gia càng đắc tội với vị Lục Thiên Tôn đích thân tới đây hay sao?

Không đi?

Nhưng lời cáo từ vừa nãy cũng lỡ mồm nói ra mất rồi...

Trong chốc lát, bọn họ đứng chôn chân tại chỗ tiến thoái lưỡng nan. Sắc mặt lúc đỏ lúc trắng chỉ hận không thể tìm cái lỗ nẻo nào chui xuống cho bớt nhục.

Còn những vị khách khứa khác bất kể là thực tâm ngưỡng mộ hay chỉ a dua tòng phạm lúc này đều kích động đến mức không kiềm chế nổi. Bọn họ nhao nhao rời khỏi chỗ ngồi chen lấn xô đẩy tranh nhau ùa về phía cửa điện.

Lục Thiên Tôn giá lâm!

Tin tức này chẳng khác nào một tiếng sấm nổ giữa chín tầng mây đánh thẳng vào giữa thọ yến đang ồn ào náo nhiệt. Thời gian dường như đóng băng lại ngay khoảnh khắc này.

Những đại nhân vật vốn đang xì xầm to nhỏ bàn tán xem Tào gia có phải đã thất thế hay không lúc này đều há hốc mồm đồng tử giãn to suýt nữa hoài nghi mình nghe nhầm. Toàn bộ thọ yến im ắng đến mức một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy.

Giây tiếp theo.

Ầm!

Một cỗ cảm xúc kích động không thể diễn tả bằng lời tựa như sóng thần dâng trào như ngọn núi lửa tích tụ vạn năm bỗng chốc bùng nổ! Mọi ánh mắt bất luận trước đó ôm ấp tâm tư gì lúc này đều đồng loạt đổ dồn về cùng một hướng.

Trời quang mây tạnh ánh nắng rực rỡ.

Một thiếu niên vận áo bào màu đen dáng người cao ráo đĩnh đạc. Bên hông đeo một chiếc hồ lô da vàng phong thái nhàn tản thong dong khí độ thoát tục tựa như những đám mây trôi trên chân trời. Đi bên cạnh là Lão viện trưởng Giản Thanh Phong. Bề ngoài thì có vẻ như hai người đi song song nhưng thực chất Giản Thanh Phong lại lùi về sau nửa bước nghiễm nhiên thể hiện tư thế lấy Lục Dạ làm trung tâm.

Lẽ hiển nhiên, Lục Dạ lập tức trở thành tâm điểm chú ý của toàn hội trường. Trên đường hắn sải bước đi tới những vị khách khứa kia đều bộc lộ vẻ câu nệ cẩn trọng hiếm thấy.

Có kẻ khom người chắp tay thi lễ.
Có kẻ theo bản năng cúi gầm mặt không dám nhìn thẳng.
Có kẻ kích động đến mức thất thần tay chân luống cuống.
Có kẻ trên mặt hằn rõ sự ngưỡng mộ và cuồng nhiệt.

Ngay cả những tồn tại Thiên Cực Cảnh danh chấn bốn phương lúc này cũng đều nở nụ cười nhiệt tình cung kính ôm quyền hành lễ.

"Bái kiến Lục Thiên Tôn!"
"Lục Thiên Tôn giá lâm không tiếp đón từ xa mong ngài thứ tội."
"Lục Thiên Tôn, năm xưa tại Ngũ Châu Đại Tỷ ở Mậu Thổ Trung Châu chúng ta từng có duyên gặp mặt một lần chỉ tiếc lúc đó không có cơ hội kính ngài một ly rượu."

... Đủ mọi lời chào hỏi thân mật vang lên không ngớt trên con đường Lục Dạ đi qua.

Khi thực sự nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Lục Dạ xuất hiện đám truyền nhân của Cửu Ngự Kiếm Tông như Nhạc Ngưng Chi, Lệ Thu Vũ bỗng chốc cảm thấy lúng túng và bồn chồn khó tả.

Vài năm trước bọn họ vẫn có thể cùng Lục Dạ chén chú chén anh thoải mái trò chuyện tình đồng môn. Bởi vì lúc đó khoảng cách tu vi giữa đôi bên chưa lớn thân phận cũng chẳng khác biệt là bao.

Nhưng nay đã khác. Lục Dạ hiển nhiên đã là chúa tể Thiên Tôn được toàn thiên hạ chú ý nhất! Cứ nhìn mấy vị đại năng Thiên Cực Cảnh kia mà xem chẳng phải đều đang khúm núm cúi đầu chủ động chào hỏi Lục Dạ đó sao?

Cảm giác này cũng tương tự đối với những người của Đại La Kiếm Trai. Từ Chưởng giáo Dịch Thiên Cố đến Thẩm Khinh Yên, Minh Tư Họa... ai nấy đều cõi lòng dậy sóng.

Bọn họ nhìn bóng dáng quen thuộc đang thong thả bước đi giữa vòng vây của đám đông nhìn Lão viện trưởng Giản Thanh Phong cũng phải lùi lại nửa bước phía sau nhìn phong thái nhàn nhã dạo bước nhưng lại toát ra uy nghi khiến toàn bộ những nhân vật hàng đầu của Linh Thương Giới phải nín thở.

Sắc mặt của tất cả đều trở nên đờ đẫn.

Đây... còn là truyền nhân "Tô Uyên" của Đại La Kiếm Trai năm nào sao?

Ánh nắng chói chang chiếu rọi lên vạt áo bào màu đen của Lục Dạ. Khuôn mặt hắn hãy còn rất trẻ chẳng toát ra chút khí thế dọa người nào. Thế nhưng cái khí tràng vô hình ấy lại khiến toàn bộ khách khứa dọc đường đi không kìm được mà cúi rạp người cúi đầu nhường đường.

"Lão ca, ta đến muộn rồi. Chúc huynh phúc như tinh hải thọ tỷ tiên sơn!" Lục Dạ nhìn Tào Bộc đang rảo bước tiến lại đón mình trên môi nở một nụ cười chắp tay chúc mừng.

Một câu nói hết sức mộc mạc giản dị ấy lại tựa như Định Hải Thần Châm triệt để trấn an cõi lòng của toàn bộ trên dưới Tào Thị nhất tộc.

Tào Bộc không thể kìm nén thêm được nữa tiến lên nắm chặt lấy tay Lục Dạ giọng nói hào sảng xen lẫn tiếng nấc nghẹn ngào: "Không muộn! Không muộn! Lục... Lục huynh đệ, đệ có thể tới đã là món quà mừng thọ lớn nhất mà lão hủ nhận được trong đời này rồi!"

"Đại nhân!" Tào Võ toe toét cười.

Lục Dạ cười cười vỗ vai gã: "Lát nữa hầu ta uống thêm vài chén nhé."

"Vâng!" Tào Võ gật đầu lia lịa.

"Lục... Lục Thiên Tôn!" Tào Văn tiến lên hành lễ. Khi thực sự đứng trước mặt Lục Dạ Tào Văn bỗng nhiên cảm thấy một áp lực và sự căng thẳng chưa từng có bủa vây khiến gã nói năng cũng trở nên lắp bắp.

Lục Dạ cười gật đầu: "Lâu rồi không gặp."

Cõi lòng Tào Văn cuộn trào đang định nói gì đó thì Tào Bộc đã kéo tay Lục Dạ đích thân dẫn hắn đi tới vị trí chủ tọa cao quý nhất. Tấm lưng của vị Lão tổ Tào gia vươn thẳng tắp hơn bao giờ hết.

Giây phút này Tào Thị nhất tộc nhờ sự giá lâm của một mình Lục Dạ mà rạng rỡ vinh quang! Mọi u ám, dị nghị, đồn đoán trước đó đều bị nghiền nát tan tành ngay khoảnh khắc bóng hình áo bào màu đen ấy xuất hiện hóa thành sự kích động và kính sợ vô ngần ngập tràn khắp hội trường.

Thế nhưng đúng lúc này một tràng cười chói tai vang lên:

"Một người dự tiệc khiến cho cả Tào gia nở mày nở mặt Lục đạo hữu oai phong thật đấy."

Giọng nói vang dội khiến bầu không khí náo nhiệt sục sôi của thọ yến bỗng chốc chùng xuống. Vô số ánh mắt đồng loạt dồn về phía phát ra âm thanh.

Chỉ thấy một gã trung niên gầy gò mặc áo xám đang từ đằng xa đi tới.

"Mạnh Tam Đông!?" Khi nhìn thấy người này sắc mặt Lão Mạc lập tức sầm xuống: "Không ngờ, tên phản đồ nhà ngươi lại dám vác mặt đến đây!"

Phản đồ?

Nhiều vị khách ngơ ngác không hiểu gì. Nhưng Lục Dạ thì lập tức vỡ lẽ.

Tên thật của Lão Mạc là "Vương Độ" vốn là môn đồ của Xích Đế Thành. Còn tên Mạnh Tam Đông này trước kia cũng từng là môn đồ của Xích Đế Thành nhưng đã phản bội từ lâu gia nhập vào Thanh Dương Đạo Môn từ nhiều năm trước.

Vài năm trước trên địa phận Thanh Mộc Châu Lão Mạc từng bị mai phục. Trong trận mai phục đó Mạnh Tam Đông đã cấu kết cùng một đám cường giả của Thanh Dương Đạo Môn đồng loạt ra tay suýt chút nữa đã giết chết Lão Mạc. Lục Dạ vẫn nhớ rất rõ Lão Mạc từng nói tên Mạnh Tam Đông này đã ăn cắp Xích Đế Ngọc Tỷ tông môn chí bảo của Xích Đế Thành. Bên trong Xích Đế Ngọc Tỷ cất giấu toàn bộ đạo tàng và truyền thừa hoàn chỉnh của Xích Đế Thành.

"Phản đồ cái gì ta từ đầu chí cuối chưa từng là môn đồ của Xích Đế Thành chỉ là ngươi không hề hay biết mà thôi." Mạnh Tam Đông cười cợt đáp trả. Hắn tỏ ra rất ung dung phớt lờ vô số ánh mắt xung quanh thản nhiên bước vào đại điện nhìn thẳng vào Lục Dạ.

"Lục Dạ, ân oán giữa ngươi và Mạt Pháp Thần Điện của ta hôm nay đã đến lúc phải kết thúc rồi."

Lời này vừa thốt ra cả hội trường ồ lên kinh ngạc. Mọi người lúc này mới biết thì ra cái gã tên Mạnh Tam Đông này lại là dư nghiệt của Mạt Pháp Thần Điện!!

"Tên này điên rồi sao? Hôm nay là ngày đại thọ của Tào Bộc đạo huynh lại có cả Lục Thiên Tôn tọa trấn hắn ngang nhiên nhảy ra như vậy khác nào tự tìm đường chết?" Không ít người kinh nghi.

"Ngươi muốn kết thúc thế nào?" Lục Dạ hờ hững hỏi. Tào Võ nhạy bén nhận ra Lục Dạ từ đầu đến cuối đều rất bình tĩnh dường như hoàn toàn không bất ngờ trước sự xuất hiện của Mạnh Tam Đông.

Mạnh Tam Đông cười khẩy: "Vài năm qua chỉ vì một mình ngươi mà Mạt Pháp Thần Điện do chính tay ta sáng lập đã tan rã thương vong vô số. Cho dù còn sót lại vài môn đồ sống lây lất cũng đã trở thành chuột chạy qua đường ở Linh Thương Giới ngày ngày chui rúc lẩn trốn sống dở chết dở. Cái mùi vị gần như cửa nát nhà tan này tóm lại cũng phải để ngươi nếm thử một chút."

"Chính vì vậy..." Ánh mắt Mạnh Tam Đông quét qua đám người Tào Thị nhất tộc trong đại điện: "Ta quyết định mượn ngày đại thọ của Tào Bộc hôm nay gửi tặng Tào Thị nhất tộc một phần hậu lễ 'cửa nát nhà tan'!"

Lời này vừa dứt toàn trường lại một phen xôn xao.

"Làm càn!"
"Cái đồ dư nghiệt Mạt Pháp Thần Điện này đúng là không biết sống chết."
"Lão tử sống ngần này tuổi đầu đây là lần đầu tiên nghe thấy một câu chuyện cười lố bịch đến vậy!"

... Không ít cường giả Thiên Cực Cảnh đều cười gằn. Tên Mạnh Tam Đông này đúng là quá sức ngông cuồng hoàn toàn không coi bọn họ ra gì.

"Lão hủ ngược lại rất muốn mở mang tầm mắt xem các hạ lấy đâu ra tự tin mà dám thốt ra những lời điên rồ mất trí như vậy." Tào Bộc lạnh lùng lên tiếng.

Mạnh Tam Đông lại trực tiếp phớt lờ. Hắn vẫn nhìn chằm chằm Lục Dạ nói: "Biết không vì ngày hôm nay ta đã phải chờ đợi rất lâu rồi. Tiếp theo đây sẽ cho ngươi mở rộng tầm mắt."

Giọng nói còn chưa dứt hắn đã giơ cao tay phải lên.

Một cảnh tượng khó tin xảy ra mi tâm của toàn bộ tộc nhân Tào gia đồng loạt hiện lên một đốm sáng hình ngọn lửa màu máu vô cùng quỷ dị. Ngọn lửa ấy nhảy nhót như một sinh vật sống lờ mờ có thể thấy được bên trong mỗi ngọn lửa đều có một con cổ trùng đang nhúc nhích.

Ngay cả mi tâm của một vị đại năng Thiên Cực Cảnh như Tào Bộc cũng xuất hiện một đốm lửa màu máu y hệt như thế! Không chỉ vậy mi tâm của đám người Cửu Ngự Kiếm Tông và Đại La Kiếm Trai cũng xảy ra biến hóa tương tự.

Trong phút chốc tất cả mọi người đều hoảng hốt. Đám khách khứa đồng loạt biến sắc ý thức được rằng trên dưới Tào Thị nhất tộc đã rơi vào một cơn nguy kịch nghiêm trọng! Bầu không khí của thọ yến lập tức trở nên đè nén ngột ngạt đến cùng cực.