Vạn Tiên Triều Bái [C]

Chương 1077: Người đến muộn



Vài năm trước.

Lão tổ Tào Bộc của Tào gia từng gọi riêng Tào Văn và Tào Võ đến nói chuyện. Lão khuyên nhủ họ nếu có thể theo phò tá bên cạnh Lục Dạ chắc chắn sẽ mang lại nhiều lợi ích. Nhưng khi đó Tào Văn sau một hồi cân nhắc đã quyết định từ chối.

Trong mắt hắn lúc bấy giờ Lục Dạ vẫn chưa đạt tới Thượng Ngũ Cảnh. Dù đã tạo được chút danh tiếng ở Đấu Thiên Chiến Trường nhưng suy cho cùng cũng chỉ là truyền nhân của Đại La Kiếm Trai không có căn cơ vững chắc cũng chẳng có bối cảnh chống lưng thông thiên nào. Tào Văn thực sự không thể mường tượng ra việc chạy vặt cho một kiếm tu trẻ tuổi thì có được tiền đồ gì.

Thậm chí từ sâu thẳm trong lòng hắn còn cảm thấy hổ thẹn nếu phải làm như vậy. Dù sao hắn cũng là đích tôn của Lão tổ Tào gia là con trai trưởng của Tộc trưởng. Bảo hắn đi làm trâu làm ngựa cho kẻ khác tất nhiên hắn vô cùng kháng cự.

Cũng chính lúc đó Tào Võ lại đưa ra quyết định ngược lại: đi theo hầu hạ Lục Dạ.

Chỉ vài năm ngắn ngủi trôi qua. Người thanh niên Lục Dạ từng bị Tào Văn khinh thường ngày nào nay đã vươn lên trở thành chúa tể Thiên Tôn được toàn thiên hạ quỳ lạy tôn sùng. Cả gia tộc Tào Thị cũng nhờ đó mà được thơm lây lên như diều gặp gió.

Thế nhưng Tào Văn... lại chẳng mảy may vui sướng nổi. Trái lại hắn luôn chìm trong cảm giác hụt hẫng chán nản và hối hận suốt một thời gian dài.

Một người đắc đạo gà chó lên tiên. Nếu ngày đó hắn chọn đi theo Lục Dạ vận mệnh và cuộc đời hắn chắc chắn đã lật sang một trang hoàn toàn khác rực rỡ và huy hoàng hơn vạn lần!

Đáng tiếc... Trên đời này làm gì có bán thuốc hối hận.

"Tào Võ có con đường đại đạo của riêng nó cháu cũng có lối đi của riêng mình không có chuyện hơn thua tốt xấu ở đây." Tào Bộc ôn tồn khuyên giải: "Chỉ cần tâm cảnh của cháu không bị ảnh hưởng sau này trên con đường đại đạo ắt hẳn cháu sẽ tự mình xông pha được một chân trời riêng."

Tào Văn hít một hơi thật sâu cung kính chắp tay thi lễ: "Tôn nhi xin ghi nhớ lời dạy."

Thế nhưng trong thâm tâm hắn lại thầm thở dài. Một kỳ ngộ đủ sức xoay chuyển càn khôn nghịch thiên cải mệnh đã bị chính tay hắn hất đổ. Thử hỏi từ tận đáy lòng làm sao hắn có thể thực sự coi như không có chuyện gì xảy ra?

...

"Nhạc sư tỷ, tỷ nghĩ lần này Lục Dạ sư đệ có tới tham dự thọ yến của Tào Bộc tiền bối không?"

"Lục Dạ sư đệ cái gì phải gọi là Lục Thiên Tôn! Tuyệt đối không được gọi bừa bãi như trước đây nữa."

"Aizz, cũng không biết nếu được gặp lại Lục Thiên Tôn hắn... hắn sẽ nhìn nhận những đồng môn năm xưa như chúng ta thế nào đây."

Cũng ngay trong khuôn viên của Tào gia đám truyền nhân của Cửu Ngự Kiếm Tông bao gồm Nhạc Ngưng Chi, Lệ Thu Vũ, Mạnh Hạo... đang tụ tập cùng nhau cõi lòng dâng lên những cảm xúc đan xen giữa mong chờ và thấp thỏm.

Ngày trước ở Cửu Ngự Kiếm Tông nước Đại Càn bọn họ và Lục Dạ từng là đồng môn. Bọn họ cũng đặt chân đến Linh Thương Giới tu hành cùng một năm với Lục Dạ. Ấy vậy mà chỉ mới trôi qua vài năm ngắn ngủi Lục Dạ giờ đây đã bay thẳng lên tận chín tầng mây ngạo nghễ đứng trên đỉnh cao nhất của Linh Thương Giới trở thành Lục Thiên Tôn trong mắt người trong thiên hạ.

Nhìn lại bản thân mình biểu hiện trên con đường đại đạo của bọn họ lại chẳng có gì quá nổi bật. Có lẽ vì chênh lệch cảnh giới quá xa thân phận lại càng khác biệt một trời một vực nên khi nhắc tới Lục Dạ tâm cảnh của bọn họ đều có phần xáo trộn.

"Ta tin Lục Dạ sẽ không chối bỏ chúng ta đâu càng không vì tu vi cao mà tỏ thái độ khinh miệt." Nhạc Ngưng Chi bỗng nghiêm túc nói: "Nếu không lúc trước hắn cất công cứu chúng ta rồi sắp xếp cho chúng ta tu hành ở Tào gia để làm gì?"

Miệng thì nói vậy nhưng trong lòng Nhạc Ngưng Chi vẫn chẳng có chút tự tin nào. Trên thế gian này lòng người dễ đổi thay. Những kẻ phàm tục hễ có chút tiền tài quyền thế thường sẽ sinh ra thói kiêu ngạo bành trướng. Trên con đường tu hành cũng vậy với tu vi và thân phận hiện tại của Lục Dạ liệu hắn có còn giữ được bản chất như xưa?

...

"Chưởng giáo, Lục Thiên Tôn từng tu hành tại Đại La Kiếm Trai của chúng ta. Nếu lần này có cơ duyên được diện kiến nói không chừng vận mệnh của Đại La Kiếm Trai chúng ta cũng sẽ bước sang một ngã rẽ mới!" Có người hào hứng nói.

"Aizz, khoảng cách giữa người với người đúng là quá lớn. Chỉ trong vài năm ngắn ngủi Lục Dạ đã trở thành Lục Thiên Tôn uy chấn thiên hạ còn những đồng môn năm xưa như chúng ta lại chẳng khác gì so với mấy năm trước..." Một người khác ngậm ngùi than thở.

"Thú thực với các ngươi đứng trước những thành tựu của Lục Dạ ta thậm chí còn không sinh ra nổi lòng đố kỵ hay ghen tị trong lòng chỉ còn lại một cảm giác bất lực vô bờ bến." Một đệ tử cười khổ.

"Ta cũng có cảm giác đó. Khi khoảng cách quá lớn xa vời vợi không thể với tới cứ như thể chúng ta đang sống ở hai thế giới hoàn toàn khác biệt vậy. Không thể ghen tị nổi mà có muốn đố kỵ thì cũng chẳng đủ tư cách..." Một người khác chép miệng thở dài.

Những lời bàn tán như vậy râm ran khắp chốn Đại La Kiếm Trai. Trước đây dưới sự sắp xếp của Lục Dạ toàn bộ Đại La Kiếm Trai đã di dời đến tu hành nương nhờ Tào Thị nhất tộc. Những người như Chưởng giáo Dịch Thiên Cố các chân truyền đệ tử Thẩm Khinh Yên, Minh Tư Họa... khi nhắc về Lục Dạ đều không khỏi thổn thức tâm tình cũng thay đổi khác hẳn lúc xưa. Nhưng dù là ai đi chăng nữa tất cả đều đang vô cùng kỳ vọng được hội ngộ Lục Dạ tại thọ yến của Tào Bộc lần này.

...

Hôm nay Tào Thị nhất tộc đón tiếp lượng khách khứa lên tới hàng ngàn người đến từ khắp bốn phương tám hướng. Số lượng bàn tiệc được bày biện lên đến hàng trăm bàn. Những người đủ tư cách được xếp chỗ ngồi tự nhiên cũng có thân phận không hề tầm thường. Bữa tiệc này hoàn toàn xứng đáng với bốn chữ "thịnh vượng không tiền khoáng hậu".

Khi Tào Bộc bước ra lão lập tức thu hút sự chú ý của toàn bộ khách khứa trở thành tiêu điểm của thọ yến.

"Đa tạ chư vị đạo hữu đã nể mặt đích thân hạ giá tới đây chúc thọ lão hủ." Tào Bộc tươi cười chắp tay thi lễ: "Lão hủ trong lòng vô cùng cảm kích. Nếu có điều gì tiếp đón không chu toàn xin chư vị niệm tình lượng thứ."

Sau vài câu sáo rỗng thường thấy Tào Bộc lớn tiếng tuyên bố thọ yến chính thức bắt đầu.

Nhưng đúng lúc này có người nhịn không được lên tiếng hỏi: "Tào Bộc đạo hữu, cớ sao không đợi Lục Thiên Tôn giá lâm rồi hãy khai tiệc?"

Một câu nói vừa thốt ra đã lập tức thu hút sự chú ý của toàn bộ những người có mặt. Bầu không khí vốn đang náo nhiệt bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.

Tào Bộc đảo mắt nhìn quanh hội trường một lượt dõng dạc nói: "Không giấu gì chư vị từ vài ngày trước lão hủ đã đặc phái người mang thiệp mời tới tận Huyền Hồ Thư Viện để kính mời Lục Thiên Tôn."

"Chỉ tiếc là Lục Thiên Tôn bề bộn nhiều việc quan trọng không thể bứt ra để tới dự được."

Nghe xong, cả hội trường lập tức vang lên những tiếng thở dài thất vọng. Ánh mắt của một số vị khách bắt đầu trở nên vi diệu. Dù sao đi nữa thọ yến này cũng được coi là đại sự hàng đầu của thiên hạ lúc bấy giờ. Suy cho cùng đây là lễ mừng thọ của Tào Bộc lão tổ tông của Tào gia.

Mà ai ai cũng biết Tào Bộc và Lục Thiên Tôn vốn là bạn vong niên chí cốt. Nay Tào Bộc làm thọ Lục Thiên Tôn vốn đã bặt vô âm tín một thời gian liệu có đích thân tới dự? Chính vì vậy thọ yến này mới thu hút sự quan tâm của đông đảo quần hùng trong thiên hạ.

Nhưng kết quả là Lục Dạ không đến. Điều này phải chăng đồng nghĩa với việc Lục Dạ không hề coi trọng Tào Thị nhất tộc như lời đồn?

Thọ yến vẫn tiếp tục diễn ra. Không khí vẫn náo nhiệt nhưng lại phảng phất một chút gì đó gượng gạo kỳ quặc.

Chưa được bao lâu đã có vài vị khách xin phép cáo lui trước lấy cớ có việc gấp cần giải quyết. Tào Bộc cũng không tỏ thái độ phật ý vẫn niềm nở tươi cười sai người tiễn khách.

Cứ thế số lượng khách khứa bỏ về giữa chừng ngày một nhiều. Mọi người đều thu những việc này vào đáy mắt trong lòng tự hiểu rõ nguyên nhân nhưng không một ai lên tiếng vạch trần. Tương tự người của Tào gia cũng nhận ra sự tình cõi lòng ai nấy đều rối bời lẫn lộn.

Chỉ vì Lục Thiên Tôn vắng mặt mà thọ yến đã bị ảnh hưởng nặng nề đến vậy. Nếu để người trong thiên hạ biết được Tào Thị nhất tộc sẽ phải hứng chịu bao nhiêu lời đàm tiếu dị nghị đây?

"Một người đắc đạo gà chó lên tiên. Nhưng gà chó suy cho cùng vẫn chỉ là gà chó muốn được người ta kính trọng thì vẫn phải nhìn mặt cái kẻ đắc đạo kia!" Có người thầm nghĩ.

"Tào gia lần này làm rùm beng tổ chức thọ yến mừng thọ Tào Bộc nhưng xem ra sắp biến thành trò cười cho thiên hạ rồi." Có kẻ thầm hả hê trong bụng.

Cây to đón gió lớn người sợ nổi danh lợn sợ béo. Nhờ ăn theo danh tiếng của Lục Dạ mà Tào Thị nhất tộc một bước nhảy vọt thành thế lực đệ nhất Thanh Mộc Châu việc này đã sớm chuốc lấy sự ghen ghét đố kỵ của không biết bao nhiêu người. Nay thấy Lục Dạ không đến dự thọ yến của Tào Bộc đám người có lòng dạ hẹp hòi kia tự nhiên sẽ xem đây như một trò cười.

Tào Bộc đương nhiên hiểu rõ điều đó. Với tư cách là người mừng thọ của ngày hôm nay lão vẫn luôn giữ được sự ung dung điềm tĩnh như thể không hề bị ảnh hưởng chút nào. Chỉ những lúc nâng ly rượu uống một mình lão mới thi thoảng ngẩn ngơ có vẻ tâm trí để đi đâu.

Tào Võ hôm nay mới vừa từ ngoài trở về. Quan sát kỹ hắn nhận ra tuy ông nội vẫn điềm nhiên như không nhưng trong lòng chắc chắn chẳng vui vẻ gì. Điều này khiến Tào Võ cũng vô cùng đau lòng.

"Tào Võ, nói đi cũng phải nói lại Tào gia chúng ta cũng từng giúp đỡ Lục Dạ không ít. Nay lão tổ làm đại thọ dù hắn có bận bịu đến mấy không tới được thì chí ít cũng phải phái người tới chúc thọ một câu chứ." Tào Văn cuối cùng cũng không nhịn được truyền âm cho Tào Võ giọng điệu mang theo vẻ bất mãn.

Tào Võ sững sờ kiên nhẫn giải thích: "Đại ca, thời gian qua đại nhân không ở Huyền Hồ Thư Viện chắc chắn là ngài ấy chưa nhận được tin tức. Nếu biết được ngài ấy tuyệt đối sẽ không vắng mặt đâu."

Giữa hai hàng lông mày của Tào Văn thoáng qua một tia u ám: "Hắn là Lục Thiên Tôn cơ mà những chuyện lớn xảy ra trong thiên hạ này làm sao qua mắt được hắn? Ngươi lấy gì để chắc chắn hắn có biết chuyện lão tổ làm thọ hay không?"

Tào Võ nhíu mày. Lời lẽ của đại ca nghe sao mà chói tai rõ ràng là đang mang theo oán khí.

"Việc Lục Thiên Tôn có tới hay không là chuyện mà một kẻ tiểu bối như ngươi có tư cách bình phẩm sao?" Đột nhiên giọng Tào Bộc vang lên trong đầu Tào Văn. Cùng lúc đó ánh mắt hờ hững của lão khẽ lướt qua hắn.

Một ánh mắt rất đỗi bình thản nhưng lại khiến Tào Văn lạnh toát sống lưng sắc mặt biến đổi. Hắn lập tức ý thức được những lời mình vừa nói rất có thể đã chọc giận lão tổ! Tào Văn vội vàng ngậm miệng không dám ho he thêm nửa lời.

Tào Võ không hề hay biết chuyện này chỉ thở dài một tiếng: "Đại ca, đệ có cảm giác... huynh hình như thay đổi rồi thì phải?"

Đại ca của ngày xưa luôn trầm ổn ung dung được các bậc trưởng bối trong tông tộc vô cùng tín nhiệm. Bản thân Tào Võ cũng vô cùng ngưỡng mộ hắn. Nhưng hôm nay gặp lại Tào Võ lại thấy đại ca như biến thành một người khác nhất là mỗi khi nhắc tới Lục Dạ cảm xúc của hắn bộc lộ rõ sự bất thường.

Tào Văn im lặng một hồi rồi lên tiếng: "Vừa nãy... là ta thất lễ đệ đừng để bụng."

Tào Võ cười xòa: "Làm gì có chuyện đó."

"Đạo hữu, chúng ta có việc gấp cần phải đi trước một bước mong đạo hữu lượng thứ!"

Lúc này, một nhóm khách quý lần lượt đứng lên tiến tới cáo từ Tào Bộc. Những vị khách này đều là đại năng Thiên Cực Cảnh được xếp ngồi ở những vị trí danh dự nhất đủ thấy Tào Bộc coi trọng họ đến nhường nào. Nhưng Tào Bộc hiển nhiên không ngờ được những cố giao đạo hữu mà mình vô cùng trân trọng lại bỏ về ngay cả khi thọ yến còn chưa kết thúc.

Lão khựng lại một nhịp cố gắng đè nén nỗi thất vọng đang dâng trào trong lòng rồi đứng dậy cười nói chắp tay: "Được, vậy chúng ta đành hẹn khi khác hội ngộ."

Đám khách khứa lần lượt quay lưng bước đi. Thế nhưng khi họ còn chưa kịp bước ra khỏi đại điện một giọng nói đầy kích động phấn khích tột độ từ bên ngoài vọng vào:

"Lão tổ! Đến rồi! Đến rồi!!"

Tiếng hô vang vọng khắp đại điện.

"Ai đến rồi, nói rõ ra xem nào!" Tào Bộc nhíu mày trách mắng.

"Là Lục Thiên Tôn! Lục Thiên Tôn tới chúc thọ ngài rồi!!"

Câu nói vừa dứt cả đại điện như vỡ òa đám đông xôn xao ồn ào. Những vị khách vừa nói lời cáo từ một chân đã bước qua bậu cửa theo phản xạ vô điều kiện lập tức thu chân lại đứng chôn chân tại chỗ.

Mẹ kiếp! Vừa mới mồm mép xin cáo lui sao Lục Thiên Tôn lại vác mặt đến đúng lúc này chứ!?

Đám khách này đưa mắt nhìn nhau sắc mặt ai nấy đều gượng gạo xấu hổ.

Tào Võ cười tươi rói đứng bật dậy: "Đại ca, đệ đã nói rồi mà chỉ cần đại nhân nhận được tin tức chắc chắn ngài ấy sẽ tới!"

Sắc mặt Tào Văn liên tục biến ảo: Lục Thiên Tôn... vậy mà thực sự đến rồi sao?

Tào Bộc cõi lòng kích động ngửa cổ uống cạn một ly rượu mạnh rồi cười sảng khoái:

"Chư vị, hãy cùng lão hủ ra nghênh giá!"