Vạn Cổ Đệ Nhất Sát Thần

Chương 27: Hắc Thủy Huyết Ngục – Quần Ma Loạn Vũ



Ba ngày sau. Tại Hắc Thủy Thành - Cửa ải hiểm yếu nhất phía Bắc Đại Chu.

Hắc Thủy Thành không được xây dựng trên đồng bằng, mà nằm sừng sững giữa một hồ nước khổng lồ đen kịt, sủi bọt thứ khí lưu huỳnh độc hại. Quanh năm sương mù xám xịt bao phủ, khiến tòa thành trông như một con quái thú đang há miệng chờ chực nuốt chửng những linh hồn tội lỗi.

Đáy hồ Hắc Thủy chính là nơi tọa lạc của Thiên Lao - nhà tù kiên cố nhất, tàn khốc nhất Đại Chu Đế Quốc, nơi ánh sáng mặt trời không bao giờ chiếu tới.

"Ô ô ô..."

Tiếng kèn sừng trâu báo động vang lên xé toạc màn sương mù tĩnh lặng của buổi sớm.

Trên tường thành Hắc Thủy, Đô Đốc Trấn Ngục - một gã trung niên mặt thẹo, tu vi Kim Đan Sơ Kỳ - đang trừng lớn đôi mắt nhìn về phía bờ hồ.

"Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Bọn chúng là người của ta cơ mà?!"

Dưới bờ hồ, một cảnh tượng rùng rợn và phi lý đang diễn ra.

Sáu ngàn tên lính mặc áo giáp vàng kim của Kim Long Vệ - lực lượng tinh nhuệ bậc nhất của triều đình - đang điên cuồng lao về phía cổng thành Hắc Thủy. Nhưng bọn chúng không mang theo cờ hiệu của Đại Chu, mà giương cao lá cờ đen thêu hình đóa sen máu của Huyết Liên Giáo.

Đôi mắt của sáu ngàn tên lính này đục ngầu, gân xanh nổi chằng chịt trên mặt và cổ, khóe miệng sùi bọt mép. Bọn chúng không hề có trận hình, không màng sống chết, cứ thế đạp lên xác đồng đội mà lao tới như một bầy xác sống.

"Bắn tên! Bắn hỏa tiễn! Khởi động Xuyên Tâm Nỗ! Giết hết bọn phản tặc cho ta!" Đô Đốc Trấn Ngục gào lên, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.

"Vút! Vút! Vút!"

Hàng vạn mũi tên tẩm hỏa dược trút xuống cơn mưa lửa. Những tên "Tử Sĩ" Kim Long Vệ bị tên bắn xuyên ngực, ghim chặt xuống đất, nhưng chỉ vài hơi thở sau, bọn chúng lại điên cuồng vặn vẹo cơ thể, bẻ gãy cán tên rồi tiếp tục gào thét lao lên. Tác dụng của Phệ Tâm Đan kết hợp với Ma Khí đã biến chúng thành những cỗ máy giết chóc không biết đau đớn.

"Đô Đốc! Cổng thành sắp không trụ nổi rồi! Bọn chúng dùng chính xác chết để lấp hào độc!" Một tên phó tướng hoảng loạn báo cáo.

Sự chú ý của toàn bộ lực lượng phòng thủ Hắc Thủy Thành đã bị thu hút hoàn toàn lên mặt đất.

Không một ai để ý rằng, ở phía mặt hồ tĩnh lặng sau lưng tòa thành, mặt nước đen kịt khẽ gợn lên một vòng sóng nhỏ.

Sâu dưới đáy Hắc Thủy Hồ.

Nước hồ lạnh buốt thấu xương, mang theo tính ăn mòn cực mạnh có thể hòa tan ngay cả Huyền Thiết. Nhưng đối với Trần Phong, thứ nước này chẳng khác nào một bồn tắm nước ấm. Lớp giáp Băng Diễm bao phủ quanh người hắn dễ dàng đóng băng mọi luồng độc thủy dám đến gần.

Phía sau hắn, Cơ Vô Song đang chật vật thi triển lồng hộ thể, khuôn mặt tái nhợt vì áp lực của dòng nước.

"Chủ nhân... Tường của Thiên Lao được đúc từ quặng Hắc Diệu Thạch, lại có trận pháp Cấm Linh (Cấm linh khí) cấp cao bao phủ. Chúng ta làm sao phá được?" Cơ Vô Song truyền âm hỏi, giọng run rẩy.

Trần Phong dừng lại trước một bức tường đá đen nhánh khổng lồ dưới đáy hồ. Trên tường khắc đầy những phù văn màu vàng kim đang tỏa sáng lập lòe, tạo thành một lớp màng bảo vệ cự tuyệt mọi sinh vật.

"Cấm Linh Trận? Chỉ có tác dụng với linh khí của Thiên Đạo mà thôi."

Trần Phong lơ lửng trong nước, chậm rãi rút Huyết Ẩm Cuồng Đao ra. Đôi mắt dị sắc bừng sáng, ấn ký Hắc Liên trên trán xoay tròn điên cuồng.

"Ma Đạo của ta... là thôn phệ Thiên Đạo!"

"Vạn Cổ Ma Kinh - Phá Diệt Trảm!"

Trần Phong dồn toàn bộ Ma Nguyên của Kim Đan Sơ Kỳ vào lưỡi đao, kết hợp với sức mạnh mười vạn cân của thể xác, chém thẳng một đường vuông góc vào bức tường Hắc Diệu Thạch.

"KENG... RẮC!"

Một âm thanh chấn động truyền qua làn nước khiến màng nhĩ Cơ Vô Song suýt vỡ nát.

Lớp màng bảo vệ màu vàng kim vừa tiếp xúc với đao khí mang theo Diệt Thế Ma Hỏa liền bốc khói xèo xèo, sau đó vỡ vụn như thủy tinh. Bức tường Hắc Diệu Thạch kiên cố ngàn năm bị bổ làm đôi, tạo ra một khe nứt khổng lồ.

Nước hồ ồ ạt tràn vào khe nứt.

Trần Phong nắm lấy tay Cơ Vô Song, hóa thành một đạo huyết quang lao vút vào bên trong trước khi bức tường tự động khép lại bằng cơ quan phòng vệ.

Bên trong Thiên Lao - Tầng 1.

Không khí bên trong nồng nặc mùi hôi thối của máu khô, phân chuột và thịt rữa. Dọc theo hai bên hành lang tối tăm là hàng trăm phòng giam chật hẹp, những cánh cửa sắt gỉ sét giam giữ những tu sĩ gầy gò chỉ còn da bọc xương.

Sự xuất hiện đột ngột của Trần Phong và nước hồ tràn vào khiến cả tầng ngục náo loạn.

"Kẻ xâm nhập! Báo động!"

Mười tên cai ngục mặc áo choàng đỏ, tay cầm roi da tẩm độc gai từ cuối hành lang lao tới. Tu vi của chúng đều ở mức Chân Nguyên Cảnh trung kỳ. Ở nơi có Cấm Linh Trận áp chế 80% sức mạnh của tội phạm này, chúng chính là những vị vua con.

"Lên! Trói chúng lại cho ta!" Tên ngục tốt dẫn đầu vung roi quất tới, tạo ra tiếng nổ xé gió.

Cơ Vô Song cảm thấy linh lực trong cơ thể trở nên nặng nề, việc xuất chiêu vô cùng khó khăn. Nàng định lùi lại phòng thủ.

Nhưng Trần Phong chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng.

"Ồn ào."

Hắn không dùng đao, cũng chẳng thèm vận Ma Nguyên. Chỉ đơn thuần dựa vào tốc độ khủng khiếp của cơ thể Cửu U Băng Ma Thể.

"Bùm! Bùm! Bùm!"

Ba bước chân, hắn đã áp sát mười tên cai ngục.

Một cú đấm xuyên thủng lồng ngực. Một cái chém tay chặt đứt cổ. Một cú đá quét gãy đôi xương sườn. Mọi thứ diễn ra trong vòng chưa tới hai nhịp thở.

Khi Cơ Vô Song chớp mắt, mười tên cai ngục đã hóa thành mười cái xác không toàn thây nằm la liệt trên mặt đất. Trần Phong đứng giữa vũng máu, phủi nhẹ tay áo, ngay cả một giọt máu cũng không bắn lên người.

Sự tàn nhẫn và sức mạnh áp đảo đó khiến những tội phạm đang bám vào song sắt há hốc mồm kinh hãi, quên cả rên rỉ.

Trần Phong đi dọc theo hành lang, mũi đao kéo lê trên nền đá phát ra tiếng "kèn kẹt" rợn người.

Hắn dừng lại trước một buồng giam lớn nhất, vung đao chém đứt xích sắt to bằng cổ tay.

"Rầm!" Cửa sắt đổ sập.

Những tù nhân bên trong run lẩy bẩy co cụm vào góc tường. Bọn họ từng là cường giả một phương, nhưng nay đã bị tra tấn đến mức mất đi tỳ khí.

Trần Phong nhìn quét qua những khuôn mặt gầy guộc, đôi mắt Ma Đồng ánh lên sự điên cuồng.

"Nghe đây, lũ cặn bã. Đại Chu tước đoạt tự do của các ngươi, đánh đập các ngươi như súc vật. Bây giờ, ta mở cửa lồng."

Hắn vung Huyết Ẩm Cuồng Đao, liên tiếp chém ra hàng chục đạo đao khí, phá vỡ toàn bộ cửa phòng giam ở Tầng 1.

"Ta cho các ngươi sinh mệnh thứ hai. Đổi lại, hãy cho ta thấy sự điên cuồng của các ngươi! Vũ khí của cai ngục ở đằng kia, giết lên trên, nhai xương uống máu kẻ thù của các ngươi đi!"

Lời nói của Trần Phong như một mồi lửa ném vào thùng thuốc súng đã bị kìm nén hàng chục năm.

Sự im lặng bao trùm trong ba giây. Rồi một tiếng gầm hoang dại vang lên.

"GIẾT!!! GIẾT SẠCH LŨ CHÓ TRIỀU ĐÌNH!!!"

Hàng trăm tù nhân như những con ác thú sổ lồng, nhặt lấy đao kiếm, roi da của cai ngục chết, điên cuồng lao về phía lối lên tầng trên. Bọn chúng không cần linh lực, bọn chúng dùng răng, dùng móng tay để cắn xé bất cứ tên cai ngục nào cản đường.

Trần Phong mỉm cười hài lòng.

"Đi thôi, Vô Song. Món ngon thực sự nằm ở tầng dưới cùng."

Thiên Lao - Tầng 18 (Tầng sâu nhất).

Càng đi xuống sâu, tiếng la hét chém giết từ các tầng trên càng mờ nhạt, thay vào đó là một sự tĩnh lặng lạnh lẽo đến rùng mình.

Tầng 18 không có ngục tốt canh gác, cũng không có những phòng giam san sát. Nơi đây chỉ là một không gian hang động ngầm khổng lồ, trung tâm là một đài sen bằng đá trắng được bao quanh bởi chín sợi xích Huyền Thiết khổng lồ, mỗi sợi đều được dán kín những lá bùa vàng rực rỡ mang ấn tín của Đại Chu Hoàng Đế.

Giữa đài sen, một bóng người gầy gò, tóc dài xõa xượi che kín mặt đang ngồi xếp bằng. Chín sợi xích xuyên qua xương quai xanh, xương tì bà và đan điền của người này, ghim chặt hắn vào bệ đá.

"Kẻ nào dám xông vào Cấm Địa Tầng 18?!"

Một giọng nói ồm ồm như sấm nổ vang lên.

Từ trong góc tối của hang động, một gã khổng lồ cao tới ba trượng, toàn thân mặc áo giáp gai góc, trên tay cầm một chiếc chùy tạ to bằng tảng đá bước ra.

Đây là Ngục Tôn Giả - Hắc Diện Thần, kẻ cai quản Tầng 18, một cao thủ Kim Đan Hậu Kỳ Đỉnh Phong chuyên tu luyện thể thuật tra tấn.

Hắc Diện Thần nhìn thấy Trần Phong và Cơ Vô Song, đôi mắt to như cái chiêng đồng lóe lên tia khát máu.

"Ồ? Một con chuột nhắt Kim Đan Sơ Kỳ và một ả Trúc Cơ dám lọt xuống tận đây? Thú vị lắm! Đã lâu rồi ta không có đồ chơi mới. Ta sẽ lột da các ngươi làm thảm chùi chân!"

Cơ Vô Song lùi lại một bước, cảm nhận hơi thở nghẹt thở tỏa ra từ gã khổng lồ. "Chủ nhân, cẩn thận. Tên này tu vi còn cao hơn Vương Tiễn, hơn nữa ở đây Cấm Linh Trận mạnh gấp mười lần tầng 1!"

Trần Phong thản nhiên bước tới, Huyết Ẩm Cuồng Đao chỉ chếch xuống mặt đất.

"Cấm Linh Trận với ta chỉ là một trò cười."

"Cuồng vọng!"

Hắc Diện Thần gầm lên, vung chiếc chùy tạ ngàn cân đập thẳng xuống đầu Trần Phong. Lực đạo kinh hoàng xé rách không khí, tạo ra những tiếng nổ "lốp bốp". Dưới tác dụng của Cấm Linh Trận, gã tin rằng Trần Phong không thể vận chuyển chân nguyên để né tránh hay phòng thủ.

"KENG!!!"

Chiếc chùy khổng lồ khựng lại giữa không trung.

Hắc Diện Thần trợn trừng mắt, không dám tin vào cảnh tượng trước mắt.

Trần Phong chỉ dùng một tay - tay trái, nắm chặt lấy đầu chùy. Dưới chân hắn, sàn đá lún xuống một thước, nứt toác mạng nhện, nhưng thân hình hắn vẫn thẳng tắp như cây tùng, không hề sứt mẻ.

"Kim Đan Hậu Kỳ đỉnh phong? Cơ bắp cũng khá đấy." Trần Phong nhếch mép, ngước nhìn Hắc Diện Thần. "Nhưng so với Ma Long, ngươi chỉ là một con nhái bén."

"Ngươi... Mày là cái quái gì?!" Hắc Diện Thần cố sức rút chùy lại nhưng không thể nhúc nhích.

"Ta là chủ nợ của Đại Chu."

Trần Phong bóp chặt bàn tay. Ngọn lửa Băng Diễm màu xanh đen từ lòng tay hắn bùng nổ, lan truyền với tốc độ chóng mặt bao phủ toàn bộ chiếc chùy tạ bằng Huyền Thiết, rồi lan sang cả hai cánh tay của Hắc Diện Thần.

"Á!!!! Lạnh quá! Nóng quá! Cái gì thế này?!"

Hắc Diện Thần buông chùy, lùi lại gào thét thảm thiết. Lớp áo giáp dày cộm của gã bị Băng Diễm thiêu đốt đến giòn tan, sau đó nứt vỡ ra rớt loảng xoảng xuống đất. Da thịt bên dưới bị đóng băng rồi vỡ vụn như thủy tinh.

Trần Phong không cho hắn cơ hội thở dốc. Hắn nhún chân, cả người bay vút lên ngang tầm mắt Hắc Diện Thần.

"Kết thúc."

Huyết Ẩm Cuồng Đao vung lên. Một đường đao khí đỏ rực mang theo sát ý ngút trời chém xéo qua cổ gã khổng lồ.

"Phụt!"

Cái đầu to như cái đấu của Hắc Diện Thần bay lên không trung. Máu từ cổ phun ra như vòi rồng, nhưng ngay lập tức bị Huyết Ẩm Cuồng Đao háu đói hút sạch sành sanh. Cái xác khổng lồ khô quắt lại, đổ ầm xuống nền đá, chấn động cả tầng 18

Cơ Vô Song đứng sững sờ. Vương Tiễn bị giết còn phải trải qua một trận đại chiến long trời lở đất, vậy mà Hắc Diện Thần - một kẻ mạnh hơn cả Vương Tiễn - lại bị giết chỉ trong hai chiêu?

Sức mạnh của Trần Phong sau khi đột phá Kim Đan và hấp thụ Vương Tiễn đã đạt tới một tầm cao không thể đo lường theo lẽ thường. Hắn hiện tại, dưới Nguyên Anh, tuyệt đối là vô địch!

Trần Phong thu đao, chậm rãi bước về phía đài sen trung tâm, nơi người bị xích đang ngồi.

Khi hắn đến gần, người tóc xõa xượi kia bỗng khẽ động đậy. Chín sợi xích Huyền Thiết rung lên loảng xoảng.

Người đó từ từ ngẩng đầu lên. Xuyên qua mái tóc bù xù, một đôi mắt sâu thẳm, rực cháy ngọn lửa tà dị nhìn chằm chằm vào Trần Phong.

Một giọng nói già nua, khàn khàn nhưng mang theo một loại ma lực xuyên thấu tâm can vang lên:

"Mùi hương của Thôn Thiên Ma Quyết... Thật hoài niệm..."

Trần Phong dừng bước, đồng tử hơi co lại. "Ngươi biết Ma Quyết của ta?"

Lão già khẽ mỉm cười, để lộ hàm răng vỡ nát. "Biết? Hắc hắc hắc... Tiểu tử, ngươi có biết tại sao Đại Chu lại tốn công phong ấn ta ở tầng sâu nhất này, thay vì trực tiếp giết ta không?"

"Vì sao?"

Lão già ngước nhìn những lá bùa vàng dán trên xích sắt, giọng mỉa mai tột độ:

"Bởi vì Hoàng Đế Đại Chu - cái tên ngụy quân tử Lý Nguyên đó - thèm khát công pháp của ta, nhưng không có bản lĩnh cướp được. Hắn nhốt ta ở đây suốt một trăm năm, hàng ngày lấy máu của ta để nuôi dưỡng 'Long Mạch' của bọn chúng!"

"Ngươi rốt cuộc là ai?" Trần Phong nắm chặt chuôi đao, cảm nhận được một mối liên hệ kỳ lạ giữa Ma Cốt trong cơ thể mình và lão già này.

Lão già đột ngột ngửa mặt lên trời cười điên dại, tiếng cười làm rung chuyển cả chín sợi xích khổng lồ.

"Ta là ai? Bọn thế nhân ngu xuẩn gọi ta là... Cửu U Ma Tôn! Hàng vạn năm trước, ta là tả hữu hộ pháp của Thôn Thiên Ma Đế!"

Đồng tử Trần Phong co rút lại đến cực hạn. Tả hữu hộ pháp của Thôn Thiên Ma Đế?!

"Giúp ta chặt đứt những sợi xích này, tiểu tử thừa kế." Cửu U Ma Tôn nhìn Trần Phong, ánh mắt rực lửa tham vọng. "Thả ta ra, ta sẽ cho ngươi biết bí mật lớn nhất của Hoàng thất Đại Chu. Ta sẽ giúp ngươi san bằng cái đế quốc thối nát này!"

Trần Phong nhìn lão già bị xích, rồi nhìn thanh Huyết Ẩm Cuồng Đao trên tay mình. Một nụ cười đầy tà mị nở trên môi vị Sát Thần trẻ tuổi.

Trò chơi lật đổ vương quyền, bây giờ mới thực sự hội đủ quân cờ.