Tiếng va chạm giữa Huyết Ẩm Cuồng Đao và Trấn Quốc Kiếm vang lên liên hồi như tiếng sấm rền, mỗi lần va chạm đều tạo ra những gợn sóng năng lượng xé toạc mây trời.
Trần Phong bị đẩy lùi liên tục. Dù hắn đã ngưng tụ Kim Đan, sở hữu Ma Thể và Pháp Bảo Trung Phẩm, nhưng đối thủ của hắn là Vương Tiễn - Đệ nhất chiến thần Đại Chu, kẻ đã chìm đắm trong cảnh giới Kim Đan Hậu Kỳ suốt ba mươi năm. Chênh lệch hai tiểu cảnh giới (Sơ kỳ vs Hậu kỳ) cùng kinh nghiệm chiến trường dày dặn khiến Vương Tiễn trở thành một ngọn núi sừng sững khó vượt qua.
"Rầm!"
Vương Tiễn vung kiếm chém xuống một đường kiếm khí màu vàng kim rực rỡ, mang theo uy nghiêm của Hoàng quyền.
"Hoàng Đạo Kiếm Quyết - Trấn Sơn Hà!"
Trần Phong nâng đao lên đỡ, nhưng lực đạo quá lớn khiến hắn bị đánh rơi xuống, đập mạnh vào tường thành, làm sập một góc tháp canh.
"Khụ..."
Trần Phong phun một ngụm máu tươi, cánh tay cầm đao tê dại, xương cốt kêu răng rắc. Lớp giáp Băng Diễm trên người hắn đã xuất hiện nhiều vết nứt.
"Tu La! Ngươi rất mạnh, ta thừa nhận." Vương Tiễn lơ lửng trên cao, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống. "Một kẻ vừa đột phá Kim Đan mà có thể đỡ được ba mươi chiêu của ta, ngươi là kẻ đầu tiên. Nhưng đáng tiếc, con đường của ngươi chấm dứt tại đây."
Hắn giơ kiếm lên, ra hiệu cho hai vị Cung Phụng còn lại (Hỏa Vân lão tổ và Thiết Bích tăng nhân).
"Kết thúc hắn đi. Đừng để đêm dài lắm mộng."
"Rõ!"
Hai vị Cung Phụng cười gằn, lao xuống.
"Hỏa Xà Phược!" (Rắn lửa trói buộc).
"Thiết Quyền Phá Không!"
Một con rắn lửa khổng lồ quấn chặt lấy Trần Phong đang bị kẹt trong đống gạch vụn, trong khi Thiết Bích tăng nhân lao tới tung một cú đấm ngàn cân vào đầu hắn.
Bên dưới, Cơ Vô Song và đám giáo chúng Huyết Liên Giáo tuyệt vọng nhìn lên. Giáo chủ bại rồi sao?
"Ha ha ha..."
Tiếng cười khàn khàn vang lên từ trong biển lửa.
"Vương Tiễn, ngươi nói đúng. Đấu tay đôi, ta chưa thắng được ngươi."
"Nhưng ai nói với ngươi... ta chỉ có một mình?"
Trần Phong bỗng nhiên ngẩng đầu lên. Đôi mắt Ma Đồng của hắn không nhìn Vương Tiễn, mà nhìn sâu xuống lòng đất dưới chân.
"Tam Hoàng Tử đã cho ta một món quà rất lớn. Hôm nay, ta sẽ dùng nó để tiễn các ngươi."
Ấn ký Hắc Liên trên trán Trần Phong bùng nổ ánh sáng đen kịt. Hắn không né tránh cú đấm của Thiết Bích tăng nhân, mà dồn toàn bộ Ma Nguyên vào tay trái, đấm thẳng xuống mặt đất.
"Vạn Cổ Ma Kinh - Nghịch Chuyển Càn Khôn!"
"Đánh thức cho ta... Địa Mạch Ma Long!"
"ẦM!!!"
Cú đấm của Trần Phong truyền vào lòng đất. Một luồng xung chấn kỳ lạ lan tỏa ra khắp Hỗn Loạn Chi Vực.
Thiết Bích tăng nhân chưa kịp đấm trúng Trần Phong thì mặt đất dưới chân hắn bỗng nứt toạc ra. Một luồng khí đen đậm đặc như mực, hôi thối và tà ác, từ khe nứt phun lên như núi lửa, hất văng cả hai vị Cung Phụng ra xa.
"Cái gì thế này? Sát khí? Oán khí?" Vương Tiễn biến sắc. Hắn cảm nhận được Long Mạch - nguồn linh khí của đất trời vốn dĩ thuần khiết màu vàng kim, giờ đây đang bị nhuộm đen.
Dưới lòng đất Huyết Liên Thành vốn là một nhánh phụ của Long Mạch Đại Chu. Nhưng Trần Phong đã dùng Vạn Ma Phệ Huyết Trận (đã bày binh bố trận từ trước) để thu thập máu của hàng vạn người chết trong mấy ngày qua, biến nó thành chất dẫn để "ô nhiễm" Long Mạch, biến nó thành Ma Mạch.
"GÀO!!!"
Tiếng rống vang lên từ sâu trong lòng đất, không phải tiếng rồng ngâm thanh thót, mà là tiếng gào thét của ác quỷ.
Mặt đất nổ tung. Một cái đầu rồng khổng lồ được tạo thành từ đất đá đen sì và khói tím trồi lên. Đôi mắt nó đỏ rực như hai hồ máu, thân mình dài hàng trăm trượng uốn lượn bao quanh tòa thành.
"Đây là... Ma Long?!" Hỏa Vân lão tổ kinh hãi hét lên.
Trần Phong đứng trên đỉnh đầu con Ma Long, toàn thân tắm trong luồng Ma khí vô tận được cung cấp từ lòng đất. Vết thương của hắn lành lại trong tích tắc. Khí thế của hắn tăng vọt, vượt qua sơ kỳ, chạm ngưỡng trung kỳ, thậm chí áp sát hậu kỳ nhờ sự cộng hưởng địa lợi.
"Chào mừng đến với lãnh địa của ta."
Trần Phong giơ Huyết Ẩm Cuồng Đao lên. Con Ma Long dưới chân cũng há miệng, ngưng tụ một quả cầu năng lượng màu đen tím.
"Giết!"
Trần Phong lao tới. Con Ma Long cũng lao theo, cái đuôi khổng lồ quất ngang trời.
"Kết trận phòng thủ!" Vương Tiễn gầm lên, vung Trấn Quốc Kiếm tạo ra một màn chắn ánh sáng vàng.
Nhưng hai vị Cung Phụng thì không may mắn như thế.
Hỏa Vân lão tổ bị cái đuôi rồng quất trúng. Lớp hộ thể chân khí của Kim Đan sơ kỳ vỡ tan như bong bóng. Lão bị đánh bay, xương cốt nát vụn, rơi xuống đám loạn quân bên dưới.
Thiết Bích tăng nhân cậy mình có mình đồng da sắt, định lao vào đấm đầu rồng.
"Ngu xuẩn."
Trần Phong xuất hiện ngay trước mặt hắn.
"Hắc Liên - Táng Diệt!"
Trần Phong đấm một quyền bọc Băng Diễm vào ngực tăng nhân, đồng thời con Ma Long cũng há miệng nuốt chửng hắn.
"Rắc rắc..."
Tiếng xương cốt bị nghiền nát vang lên trong miệng rồng. Thiết Bích tăng nhân - một cao thủ Kim Đan, bị Ma Long nhai sống!
Chỉ trong một hiệp, hai Cung Phụng đã bị tiêu diệt!
Vương Tiễn trơ trọi một mình trên bầu trời. Hắn nhìn con quái vật khổng lồ và gã thanh niên tóc trắng như ma thần kia, lần đầu tiên trong đời, Chiến Thần Đại Chu cảm thấy sợ hãi.
"Ngươi... ngươi dám hủy hoại Long Mạch Đại Chu? Ngươi sẽ bị Thiên Đạo trừng phạt! Hoàng tộc sẽ không tha cho ngươi!" Vương Tiễn gào lên, giọng lạc đi.
"Thiên Đạo?" Trần Phong cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp chiến trường. "Ta chính là hình phạt của các ngươi!"
"Kết thúc đi, Vương Tiễn. Mượn đầu ngươi dùng một chút!"
Trần Phong hợp nhất với Ma Long, cả người và rồng hóa thành một mũi khoan đen kịt khổng lồ, xoáy thẳng vào Vương Tiễn.
"Ta liều mạng với ngươi! Thiên Tử Kiếm - Hy Sinh!"
Vương Tiễn biết không còn đường lui. Hắn đốt cháy toàn bộ tinh huyết và Kim Đan của mình, biến thành một thanh kiếm vàng rực rỡ, lao vào mũi khoan đen.
"ẦM!!!"
Một vụ nổ năng lượng kinh hoàng xảy ra trên bầu trời Huyết Liên Thành.
Ánh sáng vàng và đen va chạm, nuốt chửng mọi âm thanh và hình ảnh.
Sóng xung kích quét ngang mặt đất, hất văng cả quân lính hai bên ngã rạp xuống như lúa gặp bão. Tường thành Huyết Liên sụp đổ một nửa.
Bụi mù che khuất tầm nhìn.
Tất cả mọi người nín thở chờ đợi. Ai thắng? Ai bại?
Gió thổi qua, xua tan khói bụi.
Trên bầu trời, chỉ còn lại một bóng người đứng vững.
Là Trần Phong.
Hắn đứng trên lưng con Ma Long (giờ đã mờ nhạt đi nhiều), một tay cầm Huyết Ẩm Cuồng Đao, tay kia... xách một cái đầu người còn đội mũ giáp tướng quân.
Đầu của Vương Tiễn!
Thân xác không đầu của Vương Tiễn rơi tự do xuống đất, cắm phập xuống bùn lầy ngay trước mặt đoàn quân Kim Long Vệ.
Sự im lặng chết chóc bao trùm chiến trường.
Một vạn quân tinh nhuệ Kim Long Vệ nhìn thấy chủ tướng bị giết, tinh thần sụp đổ hoàn toàn.
Trần Phong giơ cao cái đầu của Vương Tiễn, hét lớn:
"Vương Tiễn đã chết! Kẻ nào đầu hàng thì sống! Kẻ nào chống cự... giết không tha!"
"Rào..."
Tiếng vũ khí rơi xuống đất.
Một tên, hai tên, rồi hàng trăm tên lính Đại Chu buông vũ khí, quỳ xuống. Bọn họ là những chiến binh dũng cảm, nhưng đối mặt với "Thần" và "Ma", lòng dũng cảm của con người trở nên vô nghĩa.
"Thắng rồi! Chúng ta thắng rồi!"
Cơ Vô Song bật khóc nức nở trên tường thành. Đệ tử Huyết Liên Giáo hò reo vang trời dậy đất.
Trần Phong nhìn xuống biển người đang quỳ lạy mình, ánh mắt không hề có niềm vui chiến thắng, mà chỉ có sự lạnh lùng và suy tính.
Hắn biết, giết Vương Tiễn là một đòn đau, nhưng cũng là lời tuyên chiến cuối cùng. Đại Chu Hoàng Đế - Nguyên Anh Lão Tổ - sẽ không ngồi yên.
"Nhưng trước khi lão già đó đến..."
Trần Phong quay đầu nhìn về phía xa, nơi những dãy núi biên giới trập trùng.
"... Ta cần phải chuẩn bị một sân khấu lớn hơn."
Hắn thu hồi Ma Long vào lòng đất, bay xuống thành.
Hậu chiến - Đại Sảnh Huyết Liên Giáo.
Huyết Liên Thành tan hoang, nhưng khí thế lại hừng hực hơn bao giờ hết
Trần Phong ngồi trên ngai vàng (lại một cái ngai mới được dựng tạm), sắc mặt hơi nhợt nhạt. Việc điều khiển Long Mạch tiêu hao tinh thần lực khủng khiếp, hắn cần thời gian hồi phục.
"Báo cáo chủ nhân." Cơ Vô Song bước vào, dâng lên một danh sách. "Đã kiểm kê xong. Chúng ta thu được 5.000 bộ giáp Kim Long, 3.000 con Long Lân Mã, và vô số vũ khí, lương thảo. Số tù binh lên tới 6.000 người."
"Tốt." Trần Phong gật đầu. "Biên chế đám tù binh này vào 'Tử Sĩ Doanh'. Cho bọn chúng uống Phệ Tâm Đan. Ta muốn biến chúng thành mũi nhọn tấn công ngược lại Đại Chu."
"Tấn công ngược lại?" Cơ Vô Song kinh ngạc. "Chủ nhân, chúng ta vừa mới thắng hiểm, lực lượng tổn thất nặng nề. Bây giờ tấn công chẳng phải là lấy trứng chọi đá?"
"Phòng thủ mãi cũng sẽ chết." Trần Phong đứng dậy, đi đến bên bản đồ. "Đại Chu đất rộng người đông, tài nguyên vô tận. Chúng ta cố thủ ở đây chỉ là chờ chết đói. Muốn sống, phải đánh ra ngoài. Phải cướp đoạt!"
Hắn chỉ tay vào một điểm trên bản đồ, nằm sâu trong lãnh thổ Đại Chu.
"Đây là đâu?"
Cơ Vô Song nhìn theo tay hắn. "Bẩm, đây là Thiên Lao (Nhà tù) của Đại Chu, nằm ở Hắc Thủy Thành. Nơi giam giữ những tội phạm nguy hiểm nhất, những kẻ thù của Hoàng thất, thậm chí có cả các Ma đầu Kim Đan Cảnh."
"Thiên Lao..." Mắt Trần Phong sáng lên. "Kẻ thù của kẻ thù là bạn. Nếu ta thả lũ quái vật trong đó ra, Đại Chu sẽ loạn. Và khi Đại Chu loạn, chúng ta mới có cơ hội quật khởi.
"Chuẩn bị đi. Ba ngày nữa, chúng ta xuất phát. Mục tiêu: Cướp ngục!"
Cơ Vô Song nhìn người đàn ông trước mặt, cảm thấy sống lưng lạnh toát. Hắn không chỉ là Sát Thần, hắn là một kẻ điên thiên tài. Hắn muốn biến cả Đại Chu thành biển lửa.
"Tuân lệnh!"
Cùng lúc đó. Tại một hang động bí ẩn sâu trong Hoang Cổ Cấm Địa.
Một đôi mắt khổng lồ màu đỏ rực mở ra trong bóng tối.
"Cảm nhận được rồi... Mùi vị của kẻ phản bội..."
Một giọng nói ồm ồm vang lên, khiến cả hang động rung chuyển.
"Huyết Ma Kiếm đã bị hủy... Tàn hồn của tên nhãi nhép Thôn Thiên Ma Đế đã thức tỉnh... Thú vị... Rất thú vị..."
"Người đâu!"
"Có thuộc hạ!" Một bóng đen quỳ xuống.
"Đi tìm kẻ đang sở hữu Diệt Thế Hắc Liên. Mang hắn về đây. Ta muốn nếm thử máu của người thừa kế Ma Đế."
"Rõ, thưa Huyết Ma Lão Tổ!"
Bóng đen biến mất.
Trong bóng tối, Huyết Ma Lão Tổ - một tồn tại cổ xưa sống từ thời thượng cổ, kẻ thù truyền kiếp của Thôn Thiên Ma Đế - liếm môi, để lộ hàm răng nhọn hoắt.
"Cuộc chơi... giờ mới có thêm chút gia vị."
Đại Chu Hoàng Cung.
"Rắc!"
Hồn Bài của Vương Tiễn vỡ tan tành trong tay Đại Chu Hoàng Đế.
Lý Nguyên không gầm thét, không đập phá. Hắn ngồi yên lặng trên ngai vàng, nhưng không khí xung quanh hắn vặn vẹo, không gian nứt nẻ như gương vỡ. Đây là dấu hiệu của sự giận dữ tột độ đã đạt đến cảnh giới hóa hư thành thực.
"Vương Tiễn chết. Ba Cung Phụng chết. Một vạn Kim Long Vệ bị tiêu diệt."
Lý Nguyên lẩm bẩm, giọng nói lạnh lẽo đến mức khiến quần thần bên dưới đóng băng.
"Tu La... Ngươi đã thành công chọc giận Trẫm."
"Truyền lệnh cho Thiên Cơ Các. Tính toán vị trí của hắn."
"Truyền lệnh cho Tứ Đại Thần Tướng còn lại. Tập hợp biên giới."
"Và..." Lý Nguyên đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía tổ miếu Hoàng gia.
"... Mời Hoàng Thúc xuất quan. Nói rằng, Đại Chu đang lâm nguy. Cần một Nguyên Anh trấn áp."
Cả triều đình chấn động. Hoàng Thúc - Lý Thiên Bá, Nguyên Anh Trung Kỳ, người đã bế quan trăm năm không màng thế sự. Bệ hạ mời cả ngài ấy ra, chứng tỏ quyết tâm diệt trừ Tu La đã lên đến cực điểm.
Một cơn bão lớn hơn, khủng khiếp hơn gấp trăm lần, đang tụ lại trên bầu trời Đại Chu.
Và ở tâm bão, Trần Phong đang mài sắc lưỡi đao của mình, chuẩn bị cho một cuộc đi săn điên rồ nhất: Săn Thiên Lao.