Vạn Cổ Đệ Nhất Sát Thần

Chương 14: Cổ Ma Di Tích – Huyết Chiến Vạn Thú Môn



Hoang Cổ Cấm Địa - Vùng Trung Tâm.

Càng đi sâu vào trung tâm Cấm Địa, không gian càng trở nên vặn vẹo và quỷ dị. Cát vàng đã biến mất, thay vào đó là một vùng đất đen ngòm màu than cháy, mặt đất nứt nẻ bốc lên những cột khói lưu huỳnh hôi thối.

Xương cốt ở đây không còn là của loài thú bình thường nữa, mà to lớn như những quả đồi nhỏ. Có những bộ xương sườn cong vút chọc thẳng lên trời cao hàng trăm trượng, tạo thành những cánh cổng tử thần tự nhiên.

"Rắc!"

Trần Phong giẫm nát một cái sọ người đã hóa thạch. Đôi mắt Ma Đồng của hắn quét nhìn xung quanh, cảnh giác cao độ.

"Hệ thống, còn bao xa?"

"Đinh! Theo chỉ dẫn bản đồ và cảm ứng năng lượng, mục tiêu cách đây 3 dặm về phía Đông Bắc. Tuy nhiên, phát hiện nhiều nguồn dao động sinh mệnh mạnh mẽ đang tụ tập tại đó."

"Nhiều người?" Trần Phong nhíu mày. "Chẳng lẽ tin tức về Di Tích đã bị lộ?"

Hắn lập tức thi triển Tiềm Hành, cả người hòa vào bóng tối của những tảng đá đen, lặng lẽ di chuyển về phía trước.

Trước Cửa Cổ Ma Di Tích.

Một cảnh tượng hùng vĩ và rùng rợn hiện ra trước mắt Trần Phong.

Nằm giữa một thung lũng chết chóc là một tòa Kim Tự Tháp màu đen khổng lồ, cao chọc trời. Bề mặt kim tự tháp trơn bóng như gương, khắc đầy những ký tự ma quái màu đỏ máu đang chớp tắt theo nhịp thở.

Ở dưới chân kim tự tháp, một cánh cổng đá cao mười trượng đang đóng chặt. Trên cánh cổng chạm khắc hình đầu một con ác quỷ đang há miệng, hai mắt nó là hai viên đá quý màu đen sâu thẳm.

Nhưng điều đáng chú ý là khu vực trước cổng không hề vắng vẻ. Đã có hai nhóm người đang chiếm giữ vị trí đắc địa, dựng trại và bố trí trận pháp phòng thủ.

Nhóm bên trái mặc y phục màu xanh lá cây, trên vai có thêu hình đầu thú. Bên cạnh mỗi người đều có một con yêu thú hung dữ đi kèm: Hổ, Báo, Sói, thậm chí có cả Gấu khổng lồ.

"Vạn Thú Môn." Trần Phong nhận ra ngay. Đây là một tông môn tà đạo nổi tiếng ở phía Nam Thiên Phong Thành, chuyên thuần hóa yêu thú và dùng chúng làm công cụ chiến tranh. Đệ tử của môn phái này nổi tiếng tàn bạo và hoang dã.

Nhóm bên phải ít người hơn, toàn thân trùm áo choàng đen kín mít, khí tức âm lãnh. Đó là người của Âm Quỷ Tông - chuyên tu luyện linh hồn và điều khiển xác chết.

"Chậc, náo nhiệt thật. Tấm bản đồ của Tống Thanh xem ra không phải là duy nhất." Trần Phong nấp sau một tảng đá xa, quan sát tình hình.

Tại trung tâm doanh trại Vạn Thú Môn, một thanh niên tuấn tú nhưng vẻ mặt đầy kiêu ngạo đang ngồi trên lưng một con Lôi Viêm Sư Tử (Sư tử sấm sét và lửa - Yêu thú cấp 3 đỉnh phong). Hắn cầm roi da, chỉ trỏ quát tháo đám đệ tử đang loay hoay trước cánh cổng đá.

"Lũ vô dụng! Đã nửa ngày rồi mà vẫn chưa phá được cấm chế sao? Ta nuôi các ngươi tốn cơm tốn gạo!"

Hắn là Lôi Chấn - Thiếu môn chủ của Vạn Thú Môn, tu vi Chân Nguyên Cảnh tầng 8.

Một tên đệ tử già run rẩy bẩm báo: "Thiếu chủ bớt giận. Cánh cổng này có Ma khí bảo vệ cực mạnh, lại cần 'Huyết Tế' (tế máu) mới mở được. Chúng ta đã thử dùng máu yêu thú nhưng không có tác dụng. Có lẽ... cần máu người, và phải là người có tu vi không tệ."

"Máu người?" Lôi Chấn nheo mắt, ánh mắt tàn độc liếc sang phía nhóm Âm Quỷ Tông. Nhưng hắn biết bọn kia không dễ xơi, đánh nhau bây giờ chỉ lưỡng bại câu thương.

Đúng lúc này, ánh mắt Lôi Chấn vô tình quét qua tảng đá nơi Trần Phong đang ẩn nấp. Dù Trần Phong đã che giấu khí tức rất kỹ, nhưng khứu giác của con Lôi Viêm Sư Tử lại cực kỳ nhạy bén. Nó gầm gừ, nhìn chằm chằm về phía đó.

"Ha ha, có chuột nhắt đến nghe lén." Lôi Chấn cười gằn, vung roi chỉ tay. "Lôi Viêm, lôi nó ra đây cho ta!"

"Gào!"

Con sư tử gầm lên một tiếng sấm sét, há miệng phun một quả cầu lửa điện về phía tảng đá.

"Ầm!"

Tảng đá vỡ vụn. Khói bụi mù mịt.

Nhưng không có ai ở đó.

"Cái gì?" Lôi Chấn ngạc nhiên.

"Ngươi đang tìm ta sao?"

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên ngay sau lưng một tên đệ tử Vạn Thú Môn đứng ở vòng ngoài.

"Xoẹt!"

Đầu tên đệ tử bay lên không trung. Trần Phong hiện hình, tay cầm Huyết Ẩm Cuồng Đao vẫn còn đang nhỏ máu. Hắn đứng hiên ngang giữa vòng vây kẻ địch, vẻ mặt bình thản như đang đi dạo.

"Khá khen cho con súc sinh kia, mũi thính đấy." Trần Phong liếc nhìn con sư tử, ánh mắt coi thường.

"Ngươi là ai?" Lôi Chấn quát lớn, sát khí bùng lên. "Dám giết người của Vạn Thú Môn ta trước mặt ta?"

"Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là các người đang chắn đường ta." Trần Phong lạnh lùng đáp.

Lôi Chấn quan sát Trần Phong, thấy hắn chỉ có tu vi Chân Nguyên Cảnh tầng 7 (sau khi che giấu bớt khí tức thực sự mạnh mẽ của Ma Cốt), liền cười khẩy:

"Chân Nguyên tầng 7? Cũng được. Đang thiếu 'vật liệu' để tế cờ mở cửa. Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa lại chui vào. Người đâu! Bắt sống nó cho ta! Ta muốn dùng máu tươi của nó để rửa cổng!"

"Tuân lệnh Thiếu chủ!"

Hơn mười đệ tử Vạn Thú Môn, cùng với đám yêu thú của chúng (Sói, Báo...) đồng loạt lao vào tấn công.

Bên phía Âm Quỷ Tông, đám người áo đen đứng khoanh tay xem kịch vui, không có ý định can thiệp.

Trần Phong nhìn đám người đang lao tới, khóe môi nhếch lên một nụ cười tà dị.

"Muốn lấy máu ta? Chỉ sợ các ngươi không đủ tư cách."

"Huyết Ẩm - Khai tiệc!"

Hắn không lùi mà tiến. Huyết Ảnh Bộ kích hoạt, hắn hóa thành một bóng ma đỏ rực lướt giữa bầy thú.

"Ngao!"

Một con Phong Lang (Sói gió) lao tới cắn vào cổ hắn. Trần Phong không thèm nhìn, tay trái bọc trong băng giáp đấm thẳng vào mõm nó.

"Rắc!"

Đầu con sói nát bấy, óc văng tung tóe.

Tay phải hắn vung đao. Một đường đao mang theo Băng Diễm quét ngang.

"Phụt! Phụt! Phụt!"

Ba tên đệ tử cùng hai con báo gấm bị chém đứt đôi người. Vết chém không chảy máu vì bị ngọn lửa băng thiêu đốt và đóng băng ngay lập tức.

"Cái gì? Băng Diễm?" Lôi Chấn trên lưng sư tử biến sắc. Hắn nhận ra ngọn lửa này không tầm thường.

"Lũ vô dụng! Tránh ra!"

Lôi Chấn không thể đứng nhìn thuộc hạ bị tàn sát. Hắn thúc con Lôi Viêm Sư Tử lao vào vòng chiến.

"Lôi Viêm Kích!"

Lôi Chấn vung cây thương trong tay, kết hợp với sấm sét từ con sư tử, tạo thành một mũi khoan điện khổng lồ đâm thẳng vào Trần Phong.

Uy lực của đòn này rất mạnh, không kém gì đòn toàn lực của Tống Thanh (Thiên Kiếm Tông) hôm trước.

Nhưng Trần Phong hôm nay đã là Chân Nguyên Cảnh tầng 7, lại có thêm Cửu U Băng Ma Thể.

"Đến hay lắm!"

Trần Phong cắm phập đao xuống đất.

"Cửu U Băng Bích!"

Một bức tường băng đen dày ba thước mọc lên từ lòng đất.

"Ầm!"

Mũi khoan sấm sét đâm vào tường băng, tạo ra tiếng nổ chấn động. Bức tường nứt toạc, nhưng đã chặn đứng đòn tấn công.

Lôi Chấn bị phản lực hất ngược lại, con sư tử cũng phải lùi ba bước.

"Ngươi là quái vật phương nào?" Lôi Chấn kinh hãi. Một tán tu Chân Nguyên tầng 7 sao có thể đỡ được đòn hợp kích của hắn và yêu thú cấp 3 đỉnh phong?

Trần Phong rút đao lên, phủi bụi trên áo.

"Ta đã nói rồi. Ta là người đi qua đường. Nhưng vì các ngươi hiếu khách quá, nên ta đành phải đáp lễ."

Hắn giơ tay lên, chỉ thẳng vào con Lôi Viêm Sư Tử.

"Con mèo này nhìn cũng ngon mắt đấy. Yêu Đan của nó chắc chắn bổ dưỡng."

Bị một tên nhân loại nhỏ bé khiêu khích, con Lôi Viêm Sư Tử nổi điên. Nó gầm lên, rũ bờm, toàn thân bốc cháy ngọn lửa tím, định lao vào liều chết.

Nhưng đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cánh cổng đá.

"Ầm ầm ầm..."

Mặt đất rung chuyển dữ dội khiến tất cả mọi người đều loạng choạng.

Trên cánh cổng, đôi mắt của đầu ác quỷ bỗng nhiên sáng rực lên màu đỏ như máu. Nó dường như đã cảm nhận được mùi máu tanh nồng nặc từ cuộc chiến vừa rồi - máu của đám đệ tử Vạn Thú Môn và yêu thú bị Trần Phong giết.

"Cạch... Cạch..."

Cánh cổng đá nặng ngàn cân từ từ hé mở, để lộ ra một khe hở tối om, từ bên trong tỏa ra luồng khí tức cổ xưa, lạnh lẽo đến thấu xương.

"Cổng mở rồi! Máu của bọn chúng đã kích hoạt cổng!" Một tên đệ tử Âm Quỷ Tông hét lên.

Lôi Chấn sực tỉnh. Kho báu quan trọng hơn việc trả thù. Hắn trừng mắt nhìn Trần Phong:

"Tiểu tử, mạng của ngươi ta tạm gửi lại đó. Vào trong Di Tích, ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!"

Nói xong, hắn thúc sư tử lao về phía khe hở cánh cổng. Đám người Vạn Thú Môn và Âm Quỷ Tông cũng tranh nhau ùa vào như ong vỡ tổ.

Trần Phong không vội. Hắn đứng yên tại chỗ, nhìn đám người chen chúc nhau.

"Hệ thống, tại sao cổng lại mở dễ dàng như vậy?"

"Đinh! Cảnh báo! Đây không phải mở cổng, đây là 'Dụ Mồi'. Ma Trận bên trong đang đói khát, nó cần nhiều sinh mạng hơn để phá vỡ phong ấn thực sự."

Trần Phong nhếch mép. Quả nhiên, đồ của Ma Tôn đâu dễ lấy.

"Vậy thì để chúng đi trước dò đường. Ta làm 'Ngư Ông' ở phía sau là được."

Trần Phong đợi cho kẻ cuối cùng của Âm Quỷ Tông biến mất sau cánh cổng, hắn mới thong thả bước tới. Hắn thu hết túi trữ vật của những cái xác trên mặt đất (không bỏ phí bất cứ thứ gì), rồi bước vào bóng tối của Kim Tự Tháp.

Bên trong Cổ Ma Di Tích - Tầng 1.

Vừa bước qua cánh cổng, Trần Phong cảm thấy như mình vừa đi xuyên qua một lớp màng nước. Không gian thay đổi hoàn toàn.

Trước mắt hắn không phải là hành lang hẹp, mà là một mê cung khổng lồ được xây dựng bằng xương trắng và đá đen. Trên trần cao, hàng vạn viên dạ minh châu màu xanh lục tỏa ánh sáng yếu ớt, tạo nên khung cảnh như dưới địa ngục.

Phía trước, tiếng la hét thảm thiết đã vang lên.

"Aaaaa! Cứu mạng!"

"Cái gì đây? Đừng lại gần ta!"

Trần Phong nấp vào một góc tường quan sát.

Đám người Vạn Thú Môn và Âm Quỷ Tông đang bị tấn công bởi hàng ngàn con Cốt Điểu (Chim xương). Những con chim này chỉ toàn xương xám xịt, mỏ nhọn như dao găm, lao xuống tấn công điên cuồng. Dù tu vi chúng thấp, nhưng số lượng quá đông, lại không sợ chết, khiến đám tu sĩ chật vật vô cùng.

Lôi Chấn vung thương múa tít, sấm sét nổ đùng đoàng, đánh tan xác hàng chục con chim mỗi giây, nhưng vẫn bị chúng vây kín không lối thoát.

"Cơ hội tốt."

Trần Phong không tham chiến. Hắn quan sát địa hình. Ma Đồng của hắn nhìn thấy một luồng hắc khí đậm đặc đang chảy về phía một ngã rẽ bên trái, nơi không có ai để ý tới.

"Đó là lối đi dẫn xuống tầng 2. Đám chim kia chỉ là để cầm chân kẻ ngu ngốc."

Trần Phong vận chuyển Tiềm Hành, lợi dụng lúc hỗn loạn, hắn trườn sát mép tường, lách qua đám chiến trường đẫm máu.

Một con Cốt Điểu phát hiện ra hắn, lao tới định mổ vào mắt.

"Cút!"

Trần Phong khẽ búng tay. Một ngọn lửa Băng Diễm nhỏ xíu bay ra, thiêu rụi con chim thành tro bụi trong tích tắc mà không gây ra tiếng động lớn.

Hắn lướt vào ngã rẽ bên trái, bỏ lại sau lưng tiếng gào thét của Lôi Chấn và đám người kia.

Hành lang dẫn xuống Tầng 2.

Nơi này yên tĩnh hơn nhiều, nhưng áp lực tâm linh lại nặng nề gấp bội. Trần Phong cảm thấy trong đầu mình bắt đầu xuất hiện những tiếng thì thầm ma quái, xúi giục hắn giết chóc, xúi giục hắn tự sát.

"Tâm ma?"

Trần Phong cười nhạt. Hắn là người đã chết đi sống lại, tâm trí hắn đã được tôi luyện qua hận thù và máu lửa. Chút ảo giác này sao làm khó được hắn.

"Vạn Cổ Ma Kinh - Trấn Hồn!"

Hắn vận công, một luồng khí mát lạnh chạy qua não bộ, xua tan mọi tiếng thì thầm.

Đi hết hành lang, hắn đến trước một hồ nước nhỏ. Giữa hồ nước có một bệ đá, trên đó đặt một chiếc hộp gỗ mục nát.

"Đinh! Phát hiện bảo vật: 'Huyết Ma Đan' (Địa Cấp Hạ Phẩm)."

Mắt Trần Phong sáng lên. Huyết Ma Đan! Loại đan dược này có thể giúp tu sĩ Luyện Thể hoặc Ma tu tăng cường sức mạnh cơ thể lên một tầm cao mới.

Nhưng hắn không lao ra ngay. Kinh nghiệm mách bảo hắn: Nơi nào có bảo vật, nơi đó có cạm bẫy.

Hắn nhặt một hòn đá ném vào bệ đá.

"Tõm!"

Không có gì xảy ra.

"An toàn?"

Trần Phong cau mày. Hắn không tin. Hắn lại gần mép hồ, rút Huyết Ẩm Cuồng Đao ra, chém một đường đao khí vào mặt nước.

"Ầm!"

Nước bắn tung tóe. Từ dưới đáy hồ, một bóng đen khổng lồ trồi lên.

Không phải rắn, không phải rồng. Đó là một cái bóng. Một cái bóng đen kịt có hình dáng giống hệt con người, nhưng không có khuôn mặt.

Nó cầm một thanh đao được tạo thành từ nước đen, khí tức tỏa ra... giống hệt Trần Phong!

"Đinh! Cảnh báo! Thủ hộ giả Tầng 1: 'Ảnh Ma' (Bóng Ma). Nó sẽ sao chép toàn bộ kỹ năng và sức mạnh của kẻ xâm nhập."

Trần Phong ngạc nhiên. Sao chép ta?

Cái bóng đen kia không nói lời nào, vung đao chém tới. Chiêu thức y hệt: Huyết Ảnh Bộ kết hợp Táng Thiên Trảm!

"Thú vị đấy!"

Trần Phong hét lớn, lao vào nghênh chiến.

"Keng!"

Hai thanh đao va chạm. Lực phản chấn khiến Trần Phong tê dại cả cánh tay. Con quái vật này không chỉ sao chép chiêu thức, mà sức mạnh của nó dường như còn nhỉnh hơn bản gốc một chút!

"Ngươi sao chép được chiêu thức của ta, nhưng liệu ngươi có sao chép được ý chí của ta không?"

Trần Phong điên cuồng tấn công. Hắn không dùng chiêu thức cố định nữa, mà đánh theo bản năng sát thủ. Đâm, chém, đá, cắn xé. Hắn biến cuộc chiến thành một màn ẩu đả đường phố đẫm máu.

Con Ảnh Ma bắt đầu lúng túng. Nó là vật vô tri, chỉ biết bắt chước khuôn mẫu. Khi đối thủ đánh loạn xạ, nó không kịp phân tích.

"Sơ hở!"

Trần Phong giả vờ trượt chân, để lộ ngực. Ảnh Ma lập tức đâm tới.

Nhưng đó là cái bẫy. Trần Phong dùng tay trái (tay không cầm đao) nắm chặt lấy lưỡi đao nước đen của nó. Bàn tay hắn bốc cháy Băng Diễm, đóng băng lưỡi đao nước.

"Chết đi!"

Tay phải hắn vung Huyết Ẩm Cuồng Đao chém ngang cổ Ảnh Ma.

"Xoẹt!"

Cái đầu bóng đen bay ra, tan biến thành khói.

"Đinh! Tiêu diệt Ảnh Ma. Vượt ải thành công."

Trần Phong thở hổn hển, thu đao lại. Hắn bước lên bệ đá, mở chiếc hộp gỗ ra.

Viên Huyết Ma Đan đỏ rực nằm đó, tỏa hương thơm ngát.

Hắn cầm lấy viên đan, không do dự nuốt chửng.

Một luồng nhiệt nóng bỏng bùng nổ trong dạ dày.

"Lại sắp đột phá rồi."

Trần Phong ngồi xuống bệ đá, bắt đầu luyện hóa dược lực. Hắn phải nhanh lên, đám người Lôi Chấn chắc chắn sắp thoát khỏi bầy chim và đuổi tới đây. Cuộc đua đến Diệt Thế Hắc Liên ở tầng cuối cùng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Và ở đâu đó sâu trong bóng tối của tầng dưới, một đôi mắt đỏ ngầu khổng lồ vừa mở ra, khẽ thì thầm một cái tên đã bị lãng quên hàng vạn năm...