Thanh niên đang ôm c.h.ặ.t lấy những chiếc răng của con Minh Xà, nhìn thấy khuôn mặt của Lôi lão gia thay đổi liên tục, đủ mọi biểu cảm, liền biết mình đã dọa tên đại tà ám này đến mức hoài nghi nhân sinh.
Hắn cười xong liền thu lại vẻ mặt, cụp mắt xuống, rồi khi mở mắt ra, khóe môi đã đọng lại một nụ cười tự tin nắm chắc phần thắng. Ánh mắt sắc bén và kiên định hướng về bóng dáng yêu kiều đang xuất hiện phía sau Lôi Tiêu.
Một cô gái như bóng ma áp sát vào cổ tên tà tu. Khuôn mặt lạnh lùng như sương tuyết không biểu lộ chút cảm xúc nào. Đôi mắt trong veo so với bình thường lại sắc sảo và nhạy bén hơn vài phần.
Thanh sương đao trong tay nàng lóe lên tia sáng lạnh lẽo, tư thế như chuẩn bị c.h.é.m phăng xuống.
—— "Ta có một ý tưởng này!"
Ngày hôm đó, sau khi nghe xong câu chuyện của sư đệ, Dao Trì Tâm bỗng nhiên nhận ra một điểm mù.
Theo như những gì Hề Lâm kể trước đó, người Kỳ Sơn sau khi bị khoét mắt không hoàn toàn c.h.ế.t đi. Hồn phách của họ vẫn bị giam cầm trong nhãn cầu chật hẹp, vì thế mới có kết cục bi t.h.ả.m.
Vậy điều này có đồng nghĩa với việc, bí thuật lấy mắt không chỉ đơn thuần là đẩy linh lực vào trong nhãn cầu, mà còn phải rút cả thần thức ra cùng lúc?
"Khi trước ta hoán đổi cơ thể với đệ, ta hoàn toàn không cảm nhận được đệ còn có dị năng 'đôi mắt'."
Lúc đó, đại sư tỷ hào hứng nói với vẻ nôn nóng muốn thử: "Cho nên ta nghĩ, có phải 'đôi mắt' của đệ chỉ kích hoạt được khi thần thức của đệ nằm trong cơ thể không? Mặc kệ hắn dùng thủ đoạn hay thuật pháp gì, điểm khác biệt duy nhất của người Kỳ Sơn chính là đôi mắt. Vậy nếu thần thức nằm trong cơ thể đệ lúc đó là ta thì sao?"
"Liệu thuật săn thú nhắm vào 'đôi mắt' này còn có tác dụng không?"
Đây quả thực là một giả thuyết rất đáng để thử.
Tuy Dao Trì Tâm không nắm chắc phần thắng, nhưng có thêm một lựa chọn là thêm một lối thoát, thử một lần cũng chẳng mất mát gì.
Ngày hôm đó vì e dè Dao Quang Minh, Hề Lâm đã cắt đứt mối liên kết thần thức giữa hai người. Nhưng ngay trong đêm đó, khi kế hoạch được chốt lại, hai bên linh đài lại được nối thông.
Hiện tại, cả Nam Nhạc không một ai biết hai người họ có thể sử dụng thuật hoán đổi thân xác.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ngay cả Minh Di cũng hoàn toàn mù tịt.
Khoảnh khắc con Minh Xà há miệng ngoạm lấy Hề Lâm, thần thức của nàng đã lập tức hoán đổi. Tốc độ của ý thức lúc nào cũng nhanh hơn mũi đinh bay.
Ngay sau đó, những chiếc Trấn Ma Đinh của Lôi Tiêu cắm phập vào da thịt một cách rõ rệt, chỉ diễn ra trong tíc tắc.
Từ linh đài truyền đến giọng nói quen thuộc, hỏi nàng: "Thế nào rồi?"
Và khi Dao Trì Tâm cảm nhận được tay chân mình có thể cử động tự nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng biết, mình đã đ.á.n.h cược thành công.
Khuôn mặt thanh tú, nhạt nhòa của thanh niên bỗng chốc rạng ngời vẻ kiêu hãnh lạ thường. Dao Trì Tâm nhìn "chính mình" đang giương cao thanh Quỳnh Chi đứng phía sau Lôi Tiêu, ung dung đáp lời:
"Tốt không thể tốt hơn được nữa."
Thanh sương đao thon dài, sắc bén v.út qua một đường sáng ch.ói.
Lôi Tiêu quả không hổ danh là lão làng đã lăn lộn mấy trăm năm ở vùng đất vô chủ này. Mặc dù vẫn chưa hiểu rõ ngọn nguồn sự việc, nhưng phản ứng của hắn trước nguy hiểm đang đến gần có thể nói là cực kỳ nhạy bén. Gần như dựa vào bản năng và trực giác, hắn lập tức xoay người lại.
Những chiếc đinh hình móng vuốt nhọn hoắt ngay lập tức đỡ lấy ánh đao lạnh lẽo, buốt giá.
Hai luồng sức mạnh va chạm nhau, tạo ra một tiếng "keng" chát chúa, một luồng gió linh lực cuồn cuộn quét ngang mặt đất.
Hề Lâm - đang mượn xác Dao Trì Tâm - tung đòn cận chiến quyết liệt với hắn, lông mày bất giác nhíu lại.
Không ổn rồi.
Tu vi của sư tỷ kém hắn một cảnh giới lớn. Thực lực chênh lệch rành rành ra đó, chỉ dựa vào chiến thuật e rằng rất khó để giành chiến thắng.
Hắn không giằng co quá lâu. Làn sương giá của thanh Quỳnh Chi nhanh ch.óng lan từ chỗ va chạm sang tay Lôi Tiêu.
Sự tập trung của tên đại tà ám thoáng chút lơi lỏng.
Nhân cơ hội đó, người phụ nữ đẩy bật những chiếc đinh của hắn ra, linh hoạt xoay người né tránh. Nàng đạp lên luồng kiếm khí, lùi lại vài trượng, tạo ra một khoảng cách an toàn.
"Sao vậy?"
Thấy động tác của hắn rõ ràng có phần chần chừ, Dao Trì Tâm vội vàng truyền âm hỏi qua linh đài.
Hề Lâm nắm c.h.ặ.t thanh Quỳnh Chi trong tay, không vội trả lời mà chỉ hỏi ngược lại: "Tỷ vừa nãy có bị thương không?"
"Ta không sao, mấy cái đinh đó chỉ như muỗi đốt inox thôi."
Nàng thoát khỏi sự kìm kẹp của hai con Minh Xà, giải cứu cơ thể của sư đệ khỏi hàm chúng: "Nói đi cũng phải nói lại, đây là cơ thể của đệ mà, đệ hỏi ta có bị thương không thì có ích gì ——"