Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 454



 

Bất cứ ai có tu vi hơi kém một chút, gần như không có lấy một cơ may sống sót.

 

Cũng chính lúc này, vị thành chủ Lôi Đình Thành mỉm cười hiền hậu, vô hại với hắn. Sau đó, hắn dang rộng hai tay, làm tư thế như ôm trọn lấy bầu trời, rồi nhẹ nhàng b.úng ngón tay.

 

"Đùng."

 

Hề Lâm sững người, dường như cảm nhận được điều gì đó, bất giác quay đầu nhìn lại phía sau.

 

Ngay khoảnh khắc ấy, ở vị trí trung tâm thành phố, đám môn đồ Ung Hòa vốn đang chiếm ưu thế bỗng lần lượt nổ tung, tựa như pháo hoa rực rỡ trong đêm Giao thừa. Những con Minh Xà ký sinh trong cơ thể phá toạc lớp da thịt, gầm rống lao ra ngoài, khiến vật chủ c.h.ế.t không toàn thây.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Mưa m.á.u văng tung tóe khắp bầu trời, những giọt m.á.u lất phất rơi xuống.

 

Những người đồng đội đứng cạnh trơ mắt nhìn người sống sờ sờ biến thành con mãng xà khổng lồ, sợ hãi đến mức c.h.ế.t lặng tại chỗ.

 

Minh Di không có thói quen thay đổi người. Những đệ t.ử Ung Hòa tham gia cuộc tập kích bất ngờ lần trước, lần này cơ bản đều có mặt. Quá nửa số người đã nổ tung ngay tại chỗ, chỉ còn lại những cái xác vặn vẹo trên mặt đất và lũ Minh Xà đang dang rộng đôi cánh.

 

Khung cảnh quỷ dị này còn phảng phất một mùi hôi thối buồn nôn.

 

Thành chủ Ung Hòa đang ẩn nấp dưới lòng đất theo dõi toàn bộ cục diện, bỗng cảm thấy nghẹt thở. Hắn không màng đến chuyện khác, bản thể lập tức tráo đổi vị trí với con chuồn chuồn bên trong thành.

 

Trơ mắt nhìn một nửa quân số của mình c.h.ế.t không toàn thây, hắn thậm chí không thèm cau mày một cái, chỉ dựng vội một trận pháp phòng hộ, rồi xoay người đột ngột về hướng ngõ hoang: "A Hề!"

 

Nguy to rồi.

 

Tin tức tình báo thu thập được không đầy đủ, tên già khốn kiếp này vậy mà lại từng học qua thuật ngự thú!

 

Minh Di không khỏi nghiến c.h.ặ.t răng.

 

Oái oăm thay, trên đường đi toàn là lũ Minh Xà chắn lối. Với chút ít thuật pháp tấn công quèn của hắn thì cũng chỉ đáng để gãi ngứa cho người ta, căn bản là không thể nào vượt qua được. Ở khoảng cách này, hắn càng không thể biết tình hình bên kia ra sao.

 

Hắn rơi vào thế kẹt, tiến thoái lưỡng nan, hoàn toàn bị đẩy vào thế bị động.

 

Tại hiện trường, nghe thấy những tiếng "phì phì" lè lưỡi vang lên liên hồi, Lôi Tiêu liền biết tên nhãi họ Minh đã quá tự phụ, hoàn toàn không để ý đến việc hắn đã giở trò trên người môn đồ của mình.

 

Con cáo già xảo quyệt đó, hiếm khi nào lại vấp ngã thê t.h.ả.m trong tay hắn thế này.

 

Bắt được "đôi mắt" không chỉ mang lại lợi ích to lớn, mà còn tương đương với việc bẻ gãy hai cánh của Ung Hòa, gây tổn hại nặng nề đến nguyên khí của chúng.

 

Cho đến tận phút này, Lôi Tiêu vẫn không dám tin mình đã thành công.

 

Một kẻ lắm mưu nhiều kế như Minh Di thế mà cũng có lúc cuống cuồng như vậy. Nếu hắn ta cẩn thận hơn một chút, bỏ thêm chút công sức, chưa chắc đã không phát hiện ra việc những thông tin thu thập được trước đó đã bị che giấu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thật đúng là trời giúp.

 

Dễ như trở bàn tay mà bắt được cái "đôi mắt" khiến vô số tà tu thèm khát đến nghiến răng nghiến lợi này, quả thực giống hệt như đang nằm mơ vậy.

 

Hắn nhìn Hề Lâm, biểu cảm lập tức lộ rõ vẻ thèm thuồng. Tên Kỳ Sơn đã bị khóa c.h.ặ.t kinh mạch này còn dễ làm thịt hơn cả một con thỏ nằm trên thớt.

 

Tiếp theo chỉ cần khoét lấy đôi mắt này, chỉ cần khoét nó ra...

 

Lôi Tiêu co ngón tay lại thành hình móng vuốt, định thò tay vào trong miệng con Minh Xà tìm kiếm.

 

Đột nhiên, thanh niên đang gục đầu buông xuôi kia bất ngờ ngẩng đầu lên, nở một nụ cười tươi tắn, chế giễu với hắn.

 

Nụ cười ấy trong trẻo, linh hoạt, đặt trên khuôn mặt thanh tú như vậy, trông có vẻ khá là ngọt ngào.

 

Chẳng hiểu sao, Lôi Tiêu bỗng rùng mình một cái vô cớ.

 

Chỉ thấy "đôi mắt" duy nhất còn sót lại trên cõi đời này, kẻ lẽ ra phải bị Trấn Ma Đinh trói buộc, lại ung dung rút cánh tay ra khỏi miệng con Minh Xà. Có lẽ quá trình rút ra không mấy suôn sẻ, nên ống tay áo đã bị rách bươm.

 

Thế nhưng, hắn vẫn thong dong quơ quơ tay về phía Lôi Tiêu, rất "tốt bụng" cho đối phương nhìn rõ vật mình đang cầm trong tay.

 

Lôi Tiêu nhìn kỹ lại, đồng t.ử lập tức co rụt lại ——

 

Đó chính là những chiếc Trấn Ma Đinh vừa được phóng ra.

 

Mười một chiếc đinh của hắn không thiếu một chiếc nào, tất cả đều nằm gọn trong lòng bàn tay đối phương.

 

Tại sao lại như vậy?

 

Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, trong lòng lão tà tu dấy lên muôn vàn suy nghĩ kinh ngạc và hoài nghi.

 

Hắn rõ ràng đã nhìn thấy những chiếc đinh đó cắm phập vào da thịt tên kia, không thể nào sai được!

 

Điều này hoàn toàn không thể xảy ra...

 

Chưa một kẻ mang "đôi mắt" nào của tộc Kỳ Sơn có thể thoát khỏi thuật pháp này.

 

Sách cổ sẽ không bao giờ lừa dối hắn...

 

 

 

 


">