Giọng nói của quan viên canh kho lương bình tĩnh đến đáng sợ: “Nếu có thể cứu nước Tống thoát khỏi nguy nan, hạ quan mất đi cái đầu này thì có làm sao?”
Cánh mũi Tống Nghệ Hề chua xót lạ thường.
Tống thị hồ đồ, vậy mà vẫn có hiền thần.
Đột nhiên, nàng trịnh trọng cúi hành lễ chân thành với viên quan canh kho lương: “Tống thị - Nghệ Hề, đa tạ đại nhân!”
Đây là điều duy nhất nàng có thể làm với tư cách là công chúa nước Tống.
Các đội lính bắt đầu di chuyển lần lượt lương thực trong kho đi.
Tống Nghệ Hề nhìn thủ kho lương hộ tống đội quân chuyển lương thảo ra tiền tuyến, đến khi không thấy bóng dáng ai nữa, nàng mới không còn do dự quay ngựa, tiến về kinh thành!
Ngoại thành U Châu.
Lâm Thụy Hiên đang đóng quân tại doanh trại, y thấy được nhuệ khí của quân lính đang tụt dốc, đôi mày thanh nhíu lại.
Trong giai đoạn này, tất cả tướng sĩ chỉ có thể dựa vào vỏ cây trên núi miễn cưỡng vượt qua cơn đói.
Nếu không cách nào công phá U Châu, bọn họ thật sự sẽ c.h.ế.t đói ở tiền tuyến này trước!
“Tướng quân! Công thành đi! Ngay lúc chúng ta còn chút sức lực cuối cùng! Chúng ta hãy chiến đấu đến cùng!”
“Tướng quân! Hạ lệnh đi! Chúng thần nguyện chiến đến hơi thở cuối cùng! Cũng không muốn c.h.ế.t đói ở ngoại thành U Châu rơm rạ vô danh như vầy!”
Ngoài lều quân, tất cả binh lính đều hô hét.
Lâm Thụy Hiên cuộn c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đấm, suy nghĩ một lúc cuối cùng hạ ý định.
Khi chuẩn bị hạ lệnh…
Lại thấy quan canh kho lương trong quân chạy đến, sắc mặt trắng bệch lộ vẻ mặt vui mừng: “Tướng quân! Mở kho lương rồi! Người vận chuyển lương thảo tiếp tế đã đến! Chúng ta không còn phải gặm vỏ cây nữa!”
Lâm Thụy Hiên lao ra khỏi lều của doanh trại, chỉ nhìn thấy một đội quân vận chuyển lương thảo rần rộ ở phía xa đang tiến về quân doanh.
Cuối cùng thì lương thảo cũng đã thật sự được chuyển tới!
Sau khi vui mừng khôn xiết, đáy mắt Lâm Thụy Hiên lại hiện lên sự nghi hoặc, y rõ ràng mới nhận được tin của hoàng đế đã từ chối mở kho lương vào hôm qua, tại sao hôm nay lương thảo lại đến?!
Trong lòng y dâng lên sự bất an không thể hiểu, nhưng hiện tại chiến sự đang căng thẳng, y cũng không suy nghĩ nhiều, trực tiếp hạ lệnh.
“Lệnh ngự trù chuẩn bị cơm, ba ngày sau, quân ta công thành!”
Trong tiếng hò reo của binh lính tại doanh trại, y đặt tay lên giáp hộ tâm của Tống Nghệ Hề, cảm thấy có chút vấn vương.
Cùng lúc đó.
Hoàng cung cách xa ngàn dặm.
Tống Nghệ Hề toàn thân đầy vết thương đang bị áp giải đến điện Kim Loan.
Trên cao đài là hoàng đế đang nổi cơn thịnh nộ, bên dưới là đám văn sĩ quần thần đang đưa ánh nhìn miệt thị.
Thừa tướng đứng ở trên cùng lạnh lùng quở trách: “Nghệ Hề công chúa, người đã làm giả thánh chỉ, tự ý mở kho lương, có biết mình đã phạm trọng tội phản quốc không?!”
Phản quốc?
Tống Nghệ Hề nhìn một lượt Thái Cực điện vàng son lộng lẫy trước mắt, đột nhiên cười lớn.