Bỗng nhiên, y nhớ đến hộp ngân phiếu của Tống Nghệ Hề!
Một hộp ngân phiếu, nhanh nhất có thể, y đã đổi nó thành hàng nghìn tấn lương thực từ trong tay bách tính ở thành trì lân cận, cuối cùng cũng có thể giữ được lương thảo cho quân binh trong mười ngày tới.
Lâm Thụy Hiên nhìn chiếc giáp hộ tâm còn sót lại trên tay, trong lòng lại len lỏi vài phần phức tạp.
Đến cuối cùng, thật may mắn là vẫn có hộp ngân phiếu của Tống Nghệ Hề…
Nhưng thời gian mười ngày, dù Lâm Thụy Hiên có lợi hại đến đâu đi nữa thì việc công hạ U Châu kỳ thực là điều rất viển vong.
Trong kinh thành.
Tống Nghệ Hề biết được tình hình ngoài chiến trận, đã đến cầu cứu hoàng đế.
Nhưng cuối cùng cũng không có kết quả gì, hoàng đế vẫn hồ đồ vô đạo hệt như kiếp trước, vẫn không chịu thỏa hiệp.
Nàng chỉ đành trở về phủ công chúa.
Tống Nghệ Hề gọi quản sự đến: “Vào phòng kho kiểm ngân lượng còn lại, đuổi tất cả người trong phủ ra ngoài.”
“Công chúa…” Quản sự kinh ngạc.
Ánh mắt Tống Nghệ Hề kiên định: “Ta nói gì cứ làm theo như vậy.”
“Vâng.”
Phủ công chúa lớn đến thế, vậy mà trong phút chốc đã trở nên trống không.
Tống Nghệ Hề đích thân tiễn quản sự ra ngoài, một mình đánh ngựa trực tiếp đến kho thóc lớn nhất nước Tống.
Đến kho lương, nàng xuống ngựa, lấy ra một thánh chỉ kim hoàng cao giọng tuyên bố…
Viên quan canh kho lương không quỳ xuống tiếp chỉ, hắn nhìn thánh chỉ trong tay nàng với vẻ mặt phức tạp vô cùng.
“Công chúa có điều không biết, hôm nay bệ hạ mới hạ lệnh bảo hạ quan canh gác kho lương nghiêm ngặt, tuyệt đối không được mở kho.”
Mồ hôi lạnh đã lan khắp người.
Tống Nghệ Hề sững sờ tại chỗ, như rơi vào hố băng.
Phụ hoàng phòng bị đến mức này, quả nhiên là muốn ép Lâm Thụy Hiên không c.h.ế.t không được sao?!
Lẽ nào lần trùng sinh này của nàng, cũng không cách nào thay đổi được kết cục của kiếp trước?
Lại nghe thấy giọng của viên quan canh giữ kho lương: “Người đâu! Mở kho lương!”
Cánh cửa kho lương bật mở trước mắt Tống Nghệ Hề, hạt thóc chất cao như núi hiện lên một màu vàng óng.
Tống Nghệ Hề ngơ ngác nhìn viên quan quản kho lương.
Nàng thấy viên quan kho lương đã chắp tay hành lễ với nàng, trên khuôn mặt tầm thường của hắn hiện lên một nụ cười mà Tống Nghệ Hề mãi mãi không thể quên được.
“Mặc dù hạ quan chỉ là một viên quan canh kho lương bé nhỏ, nhưng cũng biết hành động này của công chúa là để cứu nước! Lâm tướng quân ở tiền tuyến g.i.ế.c giặc bảo vệ nước nhà, hạ quan sao có thể tham sống sợ chết?”
Giọng nói của Tống Nghệ Hề khàn khàn: “Tự ý mở kho lương là tội nặng…”