Thủy Nguyệt Đao Tông trước giờ xuất phát khác hẳn ngày thường. Không khí vốn tĩnh lặng quanh năm bỗng vỡ òa thành hàng trăm âm thanh chồng chất: tiếng giày đạp lên đá, tiếng đao kiếm được rút ra kiểm tra rồi lại đưa vào vỏ, tiếng người gọi nhau từ đầu này sang đầu kia, tiếng pháp khí phát ra những âm thanh leng keng sắc nhọn khi được rót linh lực thử.
Phía trước đại điện, các Chấp sự đang điểm danh lần cuối. Xa hơn một chút, mấy đệ tử trẻ tuổi đứng thành vòng, tay áo vén cao, mắt sáng rực vì háo hức nhưng cũng có người đứng riêng, tay đặt trên chuôi đao, mắt nhìn xuống đất, như đang đo lại đường đi của hơi thở trước khi bước vào một cuộc chơi mà họ biết rõ mình có thể sẽ không trở về nguyên vẹn.
Tông chủ đang nói gì đó với Nhị trưởng lão bên cạnh phi chu. Các trưởng lão khác lần lượt kiểm tra đội ngũ. Đội chữa thương đã sẵn sàng, người phụ trách hậu cần đang kiểm tra những túi trữ vật cần thiết trước khi lên phi chu. Tất cả đều bận, tất cả đều nhịp nhàng. Chỉ có những gương mặt và vị trí của họ trong bức tranh chung, một tông môn đang di chuyển như một cỗ chiến xa được mài đao sẵn trước giờ lên đường.
Trong góc khuất ít người qua lại, Lưu Phong đứng yên. Mạn Thanh đang cúi người kiểm tra từng món ám khí bên hông hắn. Tay nàng nhanh, không nói gì, nhưng mỗi lần phát hiện một sợi dây buộc hơi lỏng hay một viên thuốc mê được đặt sai vị trí, nàng lại lặng lẽ chỉnh lại. Lưu Phong để nàng làm. Hắn không giục, cũng không nói những câu nhàm chán như "yên tâm đi" hay "ta tự lo được". Hắn chỉ đứng đó, hai tay buông thõng, mắt nhìn ra sân, nhưng vẫn biết nàng đang làm gì.
Một lúc sau, khi Mạn Thanh đã kiểm tra xong phần ám khí vòng ngoài và bắt đầu lật từng túi nhỏ bên trong áo, Lưu Phong mới cất giọng:
"Vạn Diệp Phi Kim của ta ngươi kiểm tra rồi, sao đến lượt ngươi lại để ta phải kiểm tra từng món?"
Mạn Thanh không ngẩng đầu. Giọng nàng vẫn đều đều, nhưng có một sự rành rọt trong cách đáp:
"Vì ngươi thường chỉ nhớ thứ có thể giết người, còn thứ để phòng thân lại hay quên."
Lưu Phong nhìn nàng một thoáng, không phản bác.
Cách đó không xa, một nhóm thành viên Dạ Khuyết đang đứng thành nửa vòng tròn quanh Chu Đại Phát. Không giống khu vực của Lưu Phong, nơi này có nhiều người qua lại hơn, nhưng những người đứng trong vòng đều biết nhau. Chu Đại Phát đang cúi xuống kiểm tra một tấm bảng ghi tỷ lệ, ngón tay gõ nhẹ lên từng con số. Hắn không nói to, chỉ đủ cho những người đứng gần nghe rõ.
"Linh thạch vào phải ghi ngay, tỷ lệ đổi phải sửa ngay, người nhận cược và người trả thưởng không được cùng một người; đến lúc đông người, thứ dễ mất nhất không phải linh thạch mà là sự chính xác."
Một đệ tử ngước mắt nhìn hắn:
"Nếu có người cố tình gây rối ở quầy?"
Chu Đại Phát không ngẩng mặt khỏi bảng.
"Đừng tranh hơn thua với hắn, ghi lại tên và khoản cược trước. Đại hội còn dài, chúng ta không cần thắng một cuộc cãi vã để mất cả quầy."
Hắn kiểm tra lại ba lần số linh thạch trong túi dự trữ, rồi đưa mắt nhìn từng người trong nhóm một. Không ai hỏi thêm. Họ hiểu.
Phi chu tốt nhất của Thủy Nguyệt Đao Tông hạ xuống quảng trường khi mặt trời vừa nhô khỏi đỉnh núi phía đông. Những đường pháp văn trên thân phi chu sáng dần, linh lực chảy từ mũi thuyền về đuôi, kéo theo một luồng gió mát tràn qua mặt đá.
Đội ngũ bắt đầu di chuyển. Từng nhóm lần lượt bước lên khoang. Lưu Phong và Mạn Thanh đi cuối, cùng với Chu Đại Phát. Ba người không đứng cạnh nhau ngay, nhưng khi thuyền đã bắt đầu rung nhẹ vì linh lực dồn vào cánh buồm, họ tự nhiên kéo lại gần nhau.
Chu Đại Phát nói nhỏ, giọng chỉ đủ ba người nghe:
"Ba tông đều có người thay đổi khỏi danh sách ban đầu. Có người rút khỏi hạng mục vốn được đánh giá cao, có người được đưa lên thay. Chúng ta chưa tìm được lý do, nên tạm thời chỉ xem đây là biến số."
Mạn Thanh nhìn về phía nội môn. Ánh mắt nàng lướt qua luyện đan phòng, qua những mái ngói quen thuộc, rồi dừng lại một chút. Nàng sắp đi xa. Nàng nói, giọng không cao hơn bình thường:
"Nếu chỉ một tông thay đổi thì có thể là điều chỉnh nội bộ, nhưng cả ba cùng thay đổi trước giờ khai hội, ít nhất chứng minh danh sách chúng ta đang nhìn thấy chưa chắc là thứ họ chuẩn bị từ đầu."
Lưu Phong quan sát một lúc rồi nói:
"Đừng cố đoán nguyên nhân khi chúng ta chưa có đủ thông tin. Mọi thứ giấu diếm sẽ dần phơi bày khi lên võ đài."
Chu Đại Phát gật nhẹ. Không ai nói thêm.
Phi chu rời tông môn khi tiếng chuông điểm giờ xuất phát vang lần thứ ba.
Trên khoang chính, Thẩm Thụy Vân đứng ở đầu mũi. Nàng không quay lại, nhưng khi phi chu vừa qua khỏi lớp sương dày bao phủ cổng núi, giọng nàng vang lên, không to, nhưng đủ để tất cả đệ tử nghe rõ:
"Đại hội là nơi các tông nhìn thực lực của nhau, nhưng cũng là nơi các ngươi bị người khác nhìn lại. Thắng một trận không khó bằng giữ được đầu óc tỉnh táo sau khi thắng."
Không có thêm lời giáo huấn. Nàng đứng đó, tà áo bay trong gió, và sau lưng nàng, các đệ tử lần lượt hành lễ. Lão Điên xuất hiện ở cuối khoang, lẳng lặng ngồi xuống một góc, không ai để ý.
Quảng trường trung tâm Đại Hội Bắc Địa lớn gấp mười lần cái mà Lưu Phong từng thấy ở Thành An Long. Nó được xây dựng trên một cao nguyên bằng phẳng, xung quanh là bốn dãy núi thấp tạo thành bức tường tự nhiên. Các lô đài thi đấu đã được kê sẵn, mỗi cái rộng như một sân nhỏ. Xa hơn là khu vực dành cho các tông môn, mỗi phía một lá cờ lớn, cắm trước một dãy ghế đá được chạm khắc theo phong cách riêng.
Bốn tông lần lượt xuất hiện.
Thủy Nguyệt Đao Tông hạ xuống đầu tiên. Cờ hiệu bay trong gió, đội hình chỉnh tề. Những người đứng xa nhìn vào, không ai nói gì, nhưng ánh mắt họ có sự dò xét.
Huyền Kiếm Tông xuất hiện ngay sau đó. Kiếm tu, đội ngũ nghiêm chỉnh. Khí thế của họ sắc bén theo cách không cần phô trương.
Cự Linh Môn từ hướng tây nam tới. Khí thế nặng nề, mạnh mẽ. Những thể tu cao lớn bước xuống khiến mặt đất rung nhẹ.
Vạn Độc Cốc đến sau cùng. Họ không tạo ra tiếng ồn. Nhưng khi những đệ tử mặc áo xám im lặng xuống khỏi phi hành khí, không ai đứng gần họ.
Bốn tông đứng trên cùng một mặt phẳng, nhưng không khí giữa họ cách biệt.
Trước khi đệ tử bắt đầu di chuyển vào khu vực tập trung, các cao tầng bốn tông gặp nhau giữa quảng trường. Họ chào hỏi đúng lễ, cười đúng lúc, và nói những câu vừa đủ để đối phương biết mình đang bị nhìn. Nhưng trong khoảng dừng giữa các câu, có sự tính toán. Và trong cách họ nhìn nhau, có sự dò xét.
Đằng sau các trưởng lão, các đệ tử bắt đầu quan sát nhau.
Một người Huyền Kiếm Tông nhìn về phía đội hình Cự Linh Môn, rồi khẽ nói với người bên cạnh:
"Đội hình năm nay của quý tông khá lạ. Những người thực sự có thể tranh thứ hạng dường như không nhiều."
Người đối diện đáp, giọng bình thản:
"Danh sách có thể nhìn thấy, thực lực thì chưa. Nếu chỉ dựa vào thứ các ngươi nghe được trước Đại hội, e rằng lần này sẽ có người thất vọng."
Một người khác cười nhạt, nhưng không nói thêm.
Không có cuộc cãi vã nào nổ ra. Không cần. Những câu nói đó không phải để bắt đầu một cuộc tranh luận, mà để đặt một tín hiệu.
Lưu Phong không tham gia vào những lời nói đó. Hắn đứng ở vị trí không quá nổi bật, mắt lướt qua đám đông. Hắn chú ý đến những người được nhiều người vây quanh, và những người đứng một mình. Hắn nhìn những người liên tục nhìn về phía đối thủ, và những người không hề nhìn về phía nào. Hắn nhận ra vài người có cảnh giới không nổi bật nhưng được đồng môn giữ khoảng cách tôn trọng. Hắn thấy vài người quá tự tin, và vài người không thèm để ý đến những lời khích bác.
Mạn Thanh đứng bên cạnh. Nàng cũng đang quan sát, nhưng khác hắn. Một lát sau, nàng hỏi nhỏ:
"Ngươi đang tìm người mạnh nhất, hay đang tìm người khó đoán nhất?"
Lưu Phong không nhìn nàng:
"Người mạnh nhất thường dễ bị nhìn thấy. Người khiến ta để ý là người biết mình đang bị nhìn mà vẫn không để lộ thứ mình muốn giấu."
Mạn Thanh không hỏi thêm. Lưu Phong tiếp tục quan sát.
Bên phía quầy cược, các thành viên Dạ Khuyết đã bắt đầu vận hành. Bảng tỷ lệ được dựng lên. Tên từng đệ tử bắt đầu xuất hiện cùng các con số thay đổi liên tục theo dòng người đặt cược. Linh thạch được nhận, được ghi chép. Có người tranh luận về tỷ lệ, có người cười lớn, có người đặt một khoản rất lớn và lặng lẽ rời đi.
Chu Đại Phát đứng phía sau, cách quầy vài bước. Hắn không ra hiệu, không chỉ đạo. Hắn chỉ quan sát.
Khi một đệ tử mới lần đầu vận hành quầy suýt ghi sai một khoản cược, Chu Đại Phát vẫn không động. Tên đó tự sửa lại. Chu Đại Phát chỉ hơi gật đầu, nhưng không nói gì.
Lưu Phong đang nhìn về phía một đệ tử Vạn Độc Cốc đứng cách khá xa, người đó không nhìn ai, chỉ đứng im, thì chiếc túi tím bên hông rung nhẹ một lần.
Không phải dao động của ngoại lực. Cũng không phải tiếng động. Đó là một cảm giác mơ hồ, giống như có thứ gì đó vừa đi ngang qua tầm nhận biết của nó.
Lưu Phong không quay đầu. Bàn tay hắn chạm vào túi tím như một động tác vô thức, nhưng các ngón tay vẫn giữ nguyên vị trí. Hắn không rút tay ra, cũng không nhìn xuống. Hắn chỉ để các ngón tay đặt lên đó, cảm nhận, và rồi dao động dừng lại, không lặp lại.
Lưu Phong để tay rời khỏi túi. Hắn nhìn quanh một vòng, ghi nhớ những vị trí xung quanh, rồi tiếp tục đứng như cũ. Không ai thấy gì. Không ai biết gì.
Những tiếng ồn đang dần lắng xuống. Không phải vì mọi người im lặng, mà vì một luồng uy áp vừa xuất hiện.
Nó không quá mạnh đến mức khiến người ta không thở nổi, nhưng nó đủ để toàn bộ quảng trường chậm lại. Những cuộc trò chuyện dừng giữa chừng. Những cái bắt tay giữa các trưởng lão trở nên ngắn hơn. Ngay cả gió cũng như chùng xuống một nhịp.
Trên đài chính, vị Kim Đan của Thiên Nguyệt Tông bước ra. Đó là một nam tử trung niên mặc trường bào đen viền bạc, khí tức trầm ổn. Phía sau hắn là một Chấp sự cầm cuộn sổ dài. Hắn không cần phô bày uy áp. Toàn trường đã im lặng chỉ bằng sự xuất hiện của hắn.
Không ai nói gì. Các Tông chủ đứng dậy hành lễ. Các trưởng lão cúi đầu. Đệ tử đứng thẳng.
Liệt Hỏa Kiếm Tôn không đáp lễ. Hắn nhìn lướt qua bốn tông. Ánh mắt hắn chạm qua đội hình Thủy Nguyệt Đao Tông, và dừng lại một chút.
Không ai nhìn theo ánh mắt của hắn. Nhưng Lưu Phong nhận ra điểm dừng đó hướng về cuối khoang, nơi Lão Điên đang ngồi, vẻ mặt bình thản như thể ông chỉ là một kẻ già ngồi xem đấu.
Ánh mắt Liệt Hỏa Kiếm Tôn rời đi. Không ai biết.
Liệt Hỏa Kiếm Tôn bước đến vị trí chủ trì. Chấp sự đứng bên cạnh, mở cuộn sổ.
Toàn trường yên lặng.
Liệt Hỏa Kiếm Tôn nói, giọng không cao nhưng rõ ràng:
"Đại hội bốn tông hôm nay, thắng thua thuộc về thực lực. Quy củ thuộc về Đại hội. Ai bước lên võ đài thì tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình."
Hắn dừng lại một nhịp.
"Khai mạc."
Chấp sự bên cạnh bắt đầu đọc các hạng mục đầu tiên. Tiếng chuông vang lên, trầm và dài, lan khắp quảng trường.
Bốn tông bắt đầu di chuyển vào vị trí.
Lưu Phong nhìn về phía sân đấu trung tâm. Những sợi tơ vô hình đang căng lên, và trong vài khắc nữa, chúng sẽ căng đến mức vỡ.
Hắn không cười. Cũng không lo lắng. Hắn chỉ đứng đó, mắt nhìn về phía trước.