Sương mù bên ngoài mật thất hậu sơn càng về chiều càng đặc quánh, nuốt chửng những rặng tùng cổ thụ vào một khoảng không u xám. Căn phòng đá chìm trong ánh sáng mờ nhạt phát ra từ viên dạ minh châu gắn trên vách. Bốn người ngồi quanh chiếc bàn đá tròn xám xịt, không gian tịch mịch tới mức nghe rõ cả tiếng vạt áo sột soạt mỗi khi có người dịch chuyển thân mình.
Thẩm Thụy Vân đưa tay nâng chén trà đã nguội ngắt, ngón tay thanh mảnh khẽ miết nhẹ lên viền chén. Ánh mắt nàng đảo qua từng khuôn mặt đối diện rồi cất giọng phá tan bầu không khí chững lại:
"Luật chơi mà Liệt Hỏa Kiếm Tôn mang tới đã rõ ràng. Sơ loại mười lượt, mở Trận Không cho phép liên thủ, rõ ràng là muốn dồn Thủy Nguyệt Đao Tông chúng ta vào thế bị bao vây ngay từ đợt đầu. Chuyện này, sư bá nghĩ thế nào?"
Lão Điên đang cúi đầu, tay cầm nhánh linh bút bằng gỗ gõ cộp cộp xuống mặt bàn đá, nơi có những đường trận văn ngoằn ngoèo vừa khắc dở. Nghe Thẩm Thụy Vân hỏi, lão dừng tay, chớp chớp đôi mắt nhập nhoạng sương mù rồi dựa ngửa người ra sau tựa vào lưng ghế đá. Lão vò vò mái tóc rối bù, ngáp dài một tiếng.
"Ta?"
Thẩm Thụy Vân khẽ gật đầu: "Ừm. Ý của sư bá ra sao?"
Lão Điên nhếch môi, ngẫm nghĩ một nhịp ngắn rồi xòe hai bàn tay khô gầy ra trước mặt. Lão đảo mắt nhìn trần thạch thất, thản nhiên buông một câu khô khốc:
"Ta đã rất lâu không quản chuyện bên ngoài, Đại Hội lần này cụ thể biến bối ra sao ta cũng chẳng rõ. Đến đâu hay đến đó tùy cơ ứng biến."
Thẩm Thụy Vân khẽ lắc đầu. Liễu Như Yên ngồi bên cạnh che miệng bật cười khẽ, tà áo đỏ rung nhẹ theo nhịp thở. Duy chỉ có Lưu Phong vẫn ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên đầu gối, ánh mắt dán chặt vào gương mặt già nua của Lão Điên.
"Sư huynh nói rất có lý."
Lão Điên nhướng đôi lông mày bạc: "Ngươi hiểu?"
"Đến lúc đó gặp chuyện gì thì xử lý chuyện đó. Không cần phải tự buộc chân mình vào những kế hoạch chết."
Lão Điên gật đầu đánh rụp, vỗ đùi bôm bốp: "Đơn giản như vậy!"
Không ai nói gì thêm, nhưng tiếng vạt áo sột soạt đã nhẹ hơn trước. Liễu Như Yên đặt chén trà xuống bàn, nét mặt nhanh chóng thu lại vẻ trêu đùa, thay vào đó là sự sắc bén của một vị Nhị Trưởng Lão phụ trách nội vụ. Nàng lật mở một quyển ngọc giản mỏng, luồng linh lực mỏng lướt qua làm hiện lên danh sách cùng các ký hiệu phức tạp của ba tông môn liên minh.
"Tuy tùy cơ ứng biến là cốt lõi, nhưng chuẩn bị vẫn không thể sơ sài. Ba tông môn Huyền Kiếm Môn, Cự Linh Môn và Vạn Độc Cốc đợt này gom góp đệ tử Luyện Khí tinh anh rất kỹ. Huyền Kiếm Môn lấy kiếm trận áp đảo, đệ tử Luyện Khí tầng tám trở lên có tới bốn người, sở trường là công kích diện rộng. Cự Linh Môn thì toàn những kẻ luyện thể trâu bò, ngự giáp kiên cố, chuyên làm lá chắn thịt. Còn Vạn Độc Cốc..."
Nàng dừng lại một nhịp, ánh mắt hiện lên vài phần khinh bỉ lẫn đề phòng.
"Vạn Độc Cốc nổi tiếng âm hiểm. Chúng không đánh trực diện mà dùng ám độc, cấm thuật và tà trùng để bào mòn linh lực đối phương. Lần này Phương Hắc Hổ ngầm móc nối với chúng, chắc chắn đã tuồn không ít sơ hở về công pháp của đệ tử nhà ta cho bọn họ."
Lưu Phong im lặng lắng nghe, trong đầu nhanh chóng kết nối các dữ liệu như một bảng phân tích ma trận. Hắn ngước mắt nhìn Thẩm Thụy Vân, cất giọng trầm ổn:
"Thiên Nguyệt Tông mở Trận Không cho phép tự do liên thủ, bề mặt là tạo điều kiện cho ba tông ép chết chúng ta, nhưng thực chất Liệt Hỏa Kiếm Tôn cũng đang thăm dò. Thiên Nguyệt Tông muốn thấy Thủy Nguyệt Đao Tông chống đỡ ra sao, đồng thời cũng muốn bòn rút tối đa thực lực của ba kẻ phụ thuộc. Một mũi tên trúng hai đích."
Thẩm Thụy Vân khẽ chấn động, gật đầu thừa nhận.
"Đúng vậy. Cho nên ở Vòng Sơ Loại mười lượt này, điểm mấu chốt không phải là thắng tất cả mười trận, mà là cách chúng ta chọn người ra đợt đầu tiên."
"Cho nên ba người đầu tiên Thủy Nguyệt đưa lên lôi đài tuyệt đối không thể là những 'quân cờ ngửa' dễ đoán."
Liễu Như Yên nhướng mày nhìn hắn: "Ý ngươi là sao? Danh sách mười đệ tử Luyện Khí của ta bao gồm ngươi, Chu Đại Phát, Mạn Thanh và bảy đệ tử nội môn giỏi nhất. Nếu không cử những kẻ mạnh nhất ra trấn giữ đợt đầu, chẳng lẽ lại đưa đệ tử yếu lên làm mồi?"
Lưu Phong lắc đầu, ngón tay chỉ nhẹ lên mặt bàn đá:
"Không phải đưa mồi, mà là đưa những quân cờ có khả năng sinh tồn và kéo dài thời gian tốt nhất. Vòng Sơ Loại Trận Không cho phép hỗn chiến, nhưng nếu người của chúng ta nhảy vào cuộc chơi mà không đụng độ trực tiếp, chỉ đóng vai 'kẻ đứng ngoài cuộc' hoặc dùng thân pháp né tránh, ba tông môn kia sẽ làm gì?"
Thẩm Thụy Vân lập tức sáng mắt ra, tiếp lời hắn:
"Bọn chúng tuy liên minh, nhưng lòng dạ không đều. Mỗi tông môn đều muốn giữ lại đệ tử tinh anh cho các vòng sau để tích điểm cá nhân. Nếu người của chúng ta không lao vào cào xé ngay, liên minh ba tông chắc chắn sẽ xuất hiện vết nứt vì đố kỵ và tính toán lợi ích riêng!"
Lưu Phong khẽ gật đầu:
"Chính là đạo lý này. Ba người ra trận đợt đầu phải là những kẻ cứng cựa, linh hoạt, sở trường phòng ngự hoặc di chuyển quỷ dị. Người thứ nhất là ta, người thứ hai là Chu Đại Phát, người thứ ba chọn một đệ tử nội môn có tâm lý vững nhất."
Liễu Như Yên bật cười, nghiêng đầu nhìn hắn: "Ngươi và tên béo Chu Đại Phát? Hai tên vô sỉ nhất tông môn cùng lên đợt đầu? Đúng là trò hay."
Thẩm Thụy Vân đăm chiêu một lúc rồi hỏi tiếp:
"Đó là Vòng Sơ Loại. Còn các vòng sau thì sao?"
Lưu Phong buông hai tay, thản nhiên đáp:
"Chưa có gì để tính."
"Chưa có gì để tính?"
"Vòng loại trực tiếp là đối kháng thực tế. Phải biết đối thủ là ai, dùng công pháp gì, tâm lý ra sao mới biết nên đánh thế nào. Vòng Chung Kết cũng vậy. Còn Vòng Thiên Kiêu... càng không thể tính trước. Đó là nơi tất cả các hạt giống giấu bài đều phải phô diễn hết thực lực. Mọi kịch bản vạch sẵn từ nhà khi bước vào đó đều là mớ giấy lộn."
Hắn dừng lại một nhịp, khẽ nhìn sang Lão Điên đang mỉm cười hơ hớ bên cạnh.
"Hiện tại chúng ta chưa biết đối thủ cụ thể ở các vòng sau là ai, cho nên tính nhiều chỉ thêm rối. Cứ theo lời Lão sư huynh đến đâu hay đến đó."
Lão Điên gật đầu lia lịa, cười khà khà.
Bầu không khí trong mật thất hoàn toàn trút bỏ được sự nặng nề ban đầu, trở nên nhẹ nhàng và thanh thoát một cách kỳ lạ. Phương hướng chiến lược đã định, mọi người đều hiểu rõ vai trò của mình trong ván cờ sắp tới.
Thẩm Thụy Vân đứng dậy, tà áo xanh thẫm phủ nhẹ trên nền đá lạnh. Liễu Như Yên cũng sửa sang lại trang phục, chuẩn bị rời đi để thu xếp danh sách đệ tử theo phương án vừa thống nhất.
"Vậy cứ làm như thế. Ba người đầu tiên xuất trận phải chọn lựa và dặn dò thật kỹ."
Liễu Như Yên gật đầu: "Ta sẽ trực tiếp giám sát huấn luyện ba ngày tới."
Lưu Phong gật đầu: "Ừ."
Lão Điên vẫy vẫy tay: "Được rồi, đi đi."
Thẩm Thụy Vân và Liễu Như Yên xoay người bước ra khỏi mật thất. Cánh cửa đá nặng nề chậm rãi khép lại, phát ra một tiếng động trầm đục vang vọng giữa không gian tịch mịch.
Trong mật thất lúc này chỉ còn lại Lưu Phong và Lão Điên.
Lưu Phong không đứng dậy rời đi ngay. Hắn vẫn ngồi nguyên tại chỗ, đưa mắt quan sát tỉ mỉ những đường trận văn nham nhở do Lão Điên khắc vội trên mặt bàn đá. Những đường nét tưởng chừng như ngẫu hứng, thô rát ấy ẩn chứa một quy luật vận hành linh lực cực kỳ tàn nhẫn và sâu sắc.
Lão Điên ngẩng đầu nhìn hắn, nhận ra tên sư đệ này vẫn còn điều muốn giấu hai vị nữ Tông chủ. Lão nhướng mày, cất giọng khàn khàn:
"Còn chuyện gì?"
Lưu Phong vẫn dán mắt vào cấu trúc trận văn kỳ dị kia, khóe miệng nhếch lên một bên. Hắn ghé sát lại gần Lão Điên, giọng nói hạ thấp xuống chỉ đủ hai người nghe thấy:
"Sư huynh... trận văn tự động khống hỏa hôm trước ta thử nghiệm, nếu áp dụng trực tiếp lên Trận Kỳ hoặc khắc ngầm vào binh khí của đệ tử ra trận..."
Lão Điên nghe vậy thì đôi mắt đục ngầu chợt lóe lên một tia tinh quang sắc lẹm. Lão nheo mắt nhìn Lưu Phong, rồi cười hắc hắc.
"Ý tưởng quái đản! Nhưng... ta thích!"
Ánh đèn dạ minh châu chiếu hắt lên hai thân ảnh một già một trẻ đang chụm đầu bên bàn đá. Bóng của họ trải dài trên vách thạch thất, tĩnh lặng nhưng chứa đựng những con sóng ngầm sẵn sàng cuộn trào tại Đại Hội Bắc Địa sắp tới.