Mọi người đều im lặng, rõ ràng câu hỏi này không ai trả lời được hoặc là biết rõ câu trả lời nhưng không muốn nói ra.
Trong phòng, Hà thị khách sáo với phu thê cữu cữu Niên ca nhi một lúc, qua cơn hoảng hốt ban đầu thì trong lòng đã bình tĩnh hơn, tiếp chuyện thêm một lúc nữa rồi ra ngoài lo cơm nước. Liễu thị vội ra theo muốn phụ giúp, Hà thị không cho bảo có mấy đứa nữ nhi làm là được rồi.
Liễu thị cười cười cũng không nói nhiều, bảo lão Trương ra dỡ lễ vật trên xe ngựa xuống mang vào nhà chính còn mình đi về phía chiếc phản gỗ dưới gốc hạnh lớn.
Bốn tỷ tỷ thấy nương ra xúm lại bếp dò hỏi tin tức, trên phản chỉ còn một mình Lý Vi. Liễu thị đến gần, cười dịu dàng:
"Cháu tên là gì?"
Lý Vi ngẩng đầu, mím môi nói:
"Lê Hoa."
Liễu thị cười khen tên hay lại khen nàng xinh xắn. Lý Vi cười gượng, đáp lời câu được câu chăng.
Liễu thị lại nói:
"Nhà ta ở Nghi Dương, lớn lên cháu đến chơi nhé."
Lý Vi từng nghe tiểu cữu cữu nói nhà Đồng Vĩnh Niên ở Nghi Dương, nhíu mày:
"Cũng ở Nghi Dương sao?"
Liễu thị gật đầu cười.
Hà thị trong lòng bất ổn chuẩn bị cơm trưa, không kịp đi mua thịt, hơn nữa trời nóng thế này thịt tươi không để được, nhà đồ tể cứ đến mùa này là nghỉ hai tháng không mổ heo. Nghĩ nghĩ bèn gọi Lý Hải Hâm ra bắt hai con gà mái đang đẻ trứng trong chuồng.
Lý Vi nhìn từ xa, đoán tâm tư nương nàng, có lẽ sợ họ nghĩ nhà mình nghèo khổ quá nhất quyết đòi đưa cậu bé đi chăng.
Lý Hải Hâm bắt gà xong định đi mua rượu, lão Trương từ nhà chính đi ra bảo họ có mang theo rượu rồi nên thôi.
Mọi người mỗi người một tâm trạng ăn xong bữa trưa, tiếp đó lại là sự im lặng kéo dài và những câu chuyện phiếm đứt quãng. Mãi đến khi ước chừng giờ nghỉ trưa của mọi nhà đã hết, Lý Hải Hâm bảo Xuân Liễu đi mời cha nương Trụ Tử, năm xưa đám tang Đồng thị phu thê họ cũng giúp đỡ không ít, giờ người nhà đến rồi cũng phải để cữu cữu Niên ca nhi biết mặt. Bản thân hắn thì đi mời thầy cúng.
Lý gia lão tam nhận được tin cùng Vương Hỉ Mai bế con sang, vào nhà chính tiếp khách.
Lý Vi ngẩn người hơn nửa ngày thở dài thườn thượt trong lòng, trời muốn mưa nương muốn xuất giá, việc này các nàng có sầu cũng chẳng giải quyết được gì.
Đợi bóng cây di chuyển che mát vườn rau nàng đi hái lá cải. Vì phải nuôi gà nên trong vườn trồng nhiều cải cầu vồng nhất chiếm đến một nửa diện tích. Loại rau này lớn nhanh, cứ hai ngày hái một lần là vừa kịp lứa sau.
Xuân Đào và Xuân Lan không có tâm trạng làm việc cũng ra hái cùng. Tiện thể nhổ cỏ cho đám rau mới mọc.
Cha nương Trụ T.ử và thầy cúng đến nơi, ai nấy đều kinh ngạc chỉ nhìn chiếc xe ngựa trước cửa và quần áo của lão Trương đứng canh là biết đệ đệ của Đồng thị có chút địa vị.
Mọi người vào nhà chính bàn chuyện giỗ ba năm của Đồng thị. Vương Hỉ Mai bế tiểu Xuân Minh ra ngoài nói chuyện với Xuân Đào và Xuân Lan.
Bàn bạc mãi đến khi mặt trời ngả về tây mới xong. Định ngày mười chín tháng sáu dựng rạp cùng các việc cỗ bàn tế bái. Thầy cúng ra về, Hà thị nghĩ họ ngồi mãi không đi chắc là muốn đợi Niên ca nhi đi học về, bèn bảo dẫn họ sang xem căn nhà nhỏ Đồng thị từng ở, nếu tối không kịp về muốn ở lại thì bà sẽ về nhà lấy chăn chiếu mang sang.
Liễu thị cười tiến lên nắm tay Hà thị:
"Vậy cảm ơn đại tẩu t.ử. Chúng ta đi vội quá không kịp chuẩn bị những thứ này. Đợi mai bảo lão Trương về một chuyến, chở ít chăn đệm từ trong phủ sang đây."
Hà thị gượng cười trong lòng chua xót. Sự cảm kích của cữu cữu cữu mẫu Niên ca nhi là thật, nhưng từ lúc vào đến giờ chưa nói một câu "đại tẩu t.ử đừng lo, chúng ta không ép Niên ca nhi về". Nghĩ đến đây nàng lại tự cười giễu mình, đổi lại là mình tìm được chất nhi ruột thịt tự nhiên cũng chẳng chịu nói câu ấy.
Tiểu viện Đồng thị, sáng nay Hà thị và Xuân Đào đến mới chỉ quét tước trong nhà, ngoài sân chưa kịp dọn. Cỏ hoang mọc xanh um gần kín cả sân.
Cha Trụ Tử, Lý Hải Hâm và Lý gia lão tam đi cùng lấy xẻng dọn cỏ phía trước, Hà thị, nương Trụ T.ử cùng ba tủ muội Xuân Đào bó cỏ lại chất vào góc sân phía sau.
Làm mãi đến khi mặt trời lặn sau mái nhà, ước chừng Đồng Vĩnh Niên sắp đi học về còn chút việc vặt Hà thị nhờ nương Trụ T.ử làm nốt rồi vội vã về nhà.
Phu thê Đồng Duy An và lão Trương từ lúc trời chập choạng tối đã đứng ở cổng ngóng về phía con đường nhỏ trong rừng trúc, vẻ mặt lo lắng xen lẫn bất an.
Liễu thị tuy chưa gặp đứa chất nhi này nhưng nghe trượng phu kể cũng biết thằng bé chưa thân thiết với họ thậm chí còn có chút bài xích.
Hôm nay Đồng Duy An quyết định không báo trước, trực tiếp đến Lý gia, nhìn bộ dạng hiện tại của hắn trong lòng chắc chắn vẫn lo lắng làm Niên ca nhi không vui, cố chấp không chịu đi.
Lão Trương cũng thì thầm:
"Cữu lão gia, lát nữa nhị thiếu gia thấy chúng ta, sẽ không... sẽ không giận chứ?"
Đồng Duy An thở dài, quay sang nhìn lão Trương:
"Có khả năng lắm. Lần trước gặp một lần, ta đã thấy tính khí thằng bé giống hệt tỷ tỷ ta, trong nhu có cương."
Nói rồi lại cười với Liễu thị:
"Không chừng nó sẽ vác gậy đuổi chúng ta đi đấy."
Liễu thị trách yêu hắn một cái:
"Dù có vác gậy đuổi thì cũng là do người cữu cữu này làm việc đuối lý trước."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đồng Duy An cười trừ không nói gì.
Đồng Vĩnh Niên như mọi ngày bước chân nhẹ nhàng trên con đường nhỏ về nhà. Một tay cầm sách, tay kia cầm gói giấy vàng nhỏ, đây là kẹo lê đường mới về ở cửa hàng tạp hóa thôn Tiền Vương, màu nâu nhạt đẹp như hổ phách, bạn học đều khen ngon nên cậu cũng mua một gói cho Lê Hoa.
Sắp đến cổng viện, bước chân cậu bỗng khựng lại nhìn ba người Đồng Duy An đứng ở cổng và chiếc xe ngựa đỗ bên cạnh.
"Niên ca nhi!" Đồng Duy An gọi một tiếng, đẩy cổng rào. Lão Trương cũng gọi theo phía sau: "Nhị thiếu gia về rồi!"
"Sao các người lại ở đây?"
Đồng Vĩnh Niên chần chừ một chút, tay nắm c.h.ặ.t gói giấy vàng chậm rãi bước tới hỏi.
Xuân Liễu nghe tiếng Đồng Duy An gọi cũng vội gọi vọng vào bếp cho Hà thị:
"Nương, Niên ca nhi về rồi."
Vừa chạy bịch bịch ra cổng, hai tay bám vào hàng rào nhìn ra ngoài.
Đồng Vĩnh Niên nhìn thấy nàng ấy, mắt chớp chớp gọi một tiếng:
"Tam tỷ."
Xuân Liễu vẫy tay bảo cậu mau vào, liếc thấy gói giấy vàng theo bản năng hét toáng lên:
"Đệ lại mua cho Lê Hoa..."
Hét được nửa câu thì đột ngột dừng lại cười ngượng nghịu, xoa xoa tay vào người.
Đồng Vĩnh Niên toét miệng cười đưa gói giấy vàng cho nàng, nói câu quen thuộc mọi ngày:
"Đây là kẹo mới về ở cửa hàng tạp hóa thôn Tiền Vương, ngon lắm, tam tỷ ăn đi."
Mắt Xuân Liễu lóe lên tia phức tạp, nhận lấy, quay người đi vào:
"Đệ mau vào đi."
Phu thê Hà thị cũng đi ra, mời mấy người Đồng Duy An vào nhà ngồi lại dặn dò với theo:
"Niên ca nhi nói chuyện t.ử tế với cữu cữu con nhé."
Đồng Vĩnh Niên quay đầu lại gật đầu:
"Con biết rồi ạ, nương."
Vừa quay đầu lại thấy Lê Hoa đứng dưới cửa sổ nhà đông, cậu bé nói vọng vào:
"Lê Hoa, lát nữa ca ca lại đi bắt dế nhũi với muội nhé."
Lý Vi toét miệng vẫy tay với cậu bé.
Vào phòng, Xuân Lan bưng nước lên rồi lui ra, trong phòng chỉ còn lại bốn người bọn họ.
Đồng Vĩnh Niên môi mím c.h.ặ.t thành đường thẳng, nhìn chằm chằm xuống đất cách chân ba thước, không nói lời nào. Đồng Duy An im lặng hồi lâu mới nói:
"Niên ca nhi, cữu cữu biết con không muốn bọn ta đến cũng không muốn về cùng bọn ta. Nhưng ta là cữu cữu ruột của con, sao có thể để con lớn lên ở nhà người khác được? Mẫu thân con dưới suối vàng biết được sẽ trách ta..."
Đồng Vĩnh Niên khẽ lắc đầu:
"Sẽ không đâu."
Liễu thị ở bên cạnh giảng hòa:
"Hôm nay khoan nói chuyện này đã. Lần này đến là để lo liệu giỗ ba năm cho đại tỷ, đợi xong việc này hãy bàn tiếp nhé."
Đồng Vĩnh Niên "vâng" một tiếng.
Đồng Duy An thấy bộ dạng cậu bé như vậy cũng biết lúc này nói nhiều cũng vô ích bèn giới thiệu Liễu thị với cậu. Đồng Vĩnh Niên im lặng một lúc lâu cuối cùng cũng đứng dậy hành lễ vãn bối với Liễu thị, gọi một tiếng:
"Cữu mẫu"
Liễu thị cười đỡ cậu bé dậy:
"Ở nhà ấy à, con còn một đại biểu muội giống Lê Hoa lắm tên là Nhụy Nhi, còn một tiểu biểu đệ mới hơn một tuổi tên là Vĩnh Lạc. Biết chúng ta đến đây, chúng nó cứ nằng nặc đòi đi theo để xem mặt người ca ca chưa từng gặp này đấy."
Mắt Đồng Vĩnh Niên chớp chớp, một lúc lâu sau mới nói:
"Lần sau cữu mẫu dẫn đệ đệ và muội muội đến chơi đi."