Truy Thê Thập Niên 80
Chương 5
Lê Niệm Vãn đột nhiên ngẩng đầu, nhưng rất nhanh, ánh sáng trong mắt cô lại vụt tắt.
Đêm mưa đó, cô đã tận mắt nhìn Niệm Niệm nhắm mắt trong vòng tay mình, cảm nhận cơ thể con bé mất đi hơi ấm.
Cũng chính tay cô đã đẩy Niệm Niệm vào tủ đông... Niệm Niệm của cô sao có thể còn sống được?
Lê Niệm Vãn nhìn Tống Diễn Chi đầy thất vọng.
"Tống Diễn Chi, anh vậy mà đến con gái ruột của mình cũng không nhận ra."
Tống Diễn Chi mất kiên nhẫn xoa xoa thái dương: "Niệm Niệm là con gái tôi, sao tôi có thể nhận nhầm được?"
Trái tim Lê Niệm Vãn như bị băng tuyết bao phủ, cô quay đầu đi không nhìn anh nữa.
Ngay lúc hai người đang giằng co, Thẩm Tịch Dao vẻ mặt lo lắng bế Văn Tư Tư đang khóc chạy tới.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
"Đồng chí Tống, chân con bé Tư Tư nhà chúng tôi lại đau rồi, muốn mượn xe của anh một chút..."
Tống Diễn Chi lập tức biến sắc, đón lấy Văn Tư Tư từ tay cô ấy.
"Sao lại đau đến khóc thế này? Mau, đến trạm xá ngay!"
Lê Niệm Vãn nhìn dáng vẻ lo lắng của anh, đột nhiên nhớ lại lúc Niệm Niệm bị bệnh trước đây.
Con bé kéo tay Tống Diễn Chi, cẩn thận nói: "Ba ơi, con khó chịu, ba có thể ôm con không?"
Mà Tống Diễn Chi chỉ nghiêm mặt nhìn con bé.
"Niệm Niệm, đừng nhõng nhẽo như vậy, con ngoan ngoãn, đừng khóc, bệnh sẽ nhanh khỏi thôi."
Sau này, dù Niệm Niệm có chịu ấm ức gì cũng chưa từng khóc một lần.
Nhưng bây giờ xem ra, Tống Diễn Chi không phải không thích trẻ con khóc.
Anh chỉ là không thích cô, nên mới thờ ơ luôn cả Niệm Niệm.
Đến khi Lê Niệm Vãn hoàn hồn, Tống Diễn Chi đã đi đến bên chiếc xe jeep.
"Tư Tư đừng khóc, chú đưa con đến trạm xá ngay bây giờ."
Lê Niệm Vãn toàn thân chấn động, theo bản năng xông lên giữ chặt cửa xe.
Tống Diễn Chi lập tức mất kiên nhẫn: "Lê Niệm Vãn, em lại muốn làm gì?"
Lê Niệm Vãn nhìn anh, giọng kiên quyết: "Anh đến trạm xá thì cùng đi thăm Niệm Niệm luôn."
Tống Diễn Chi lần đầu tiên thấy cô cứng rắn như vậy, trong lòng lóe lên một tia khác thường.
Anh không nói gì thêm, lái xe về phía trạm xá.
Nửa tiếng sau, Tống Diễn Chi dừng xe trước cửa trạm xá, bế Văn Tư Tư xông vào phòng bác sĩ.
"Bác sĩ, chân con bé bị thương rồi, mau đến xem giúp nó."
Lúc Lê Niệm Vãn vào cửa, vừa hay nghe thấy y tá bên cạnh thì thầm bàn tán.
"Người đàn ông này thật quan tâm con gái mình, lần nào cũng đích thân đưa con gái đến."
"Người ta ấy mà, cùng là người mà số phận khác nhau, đứa bé đưa đến mấy hôm trước giờ vẫn còn để trong kho lạnh kìa..."
Lê Niệm Vãn vừa bước vào đã nghe thấy câu này, tim chợt nhói đau.
Cô biết, y tá đó đang nói về... Niệm Niệm của cô.
Cô nhìn về phía phòng bác sĩ, Tống Diễn Chi đang bế Văn Tư Tư nhẹ giọng dỗ dành.
"Tư Tư đừng sợ, có chú ở đây, con sẽ bình an lớn lên."
Lê Niệm Vãn nghe câu này, trái tim như bị khoét một lỗ lớn.
Tống Diễn Chi, lúc anh nghĩ đến việc để Văn Tư Tư bình an, anh có từng biết, Niệm Niệm của anh vĩnh viễn không thể lớn được nữa không.
Một lúc sau, Tống Diễn Chi bước ra khỏi phòng làm việc, giơ tay lên xem đồng hồ.
"Đi thôi, đi thăm Niệm Niệm, nhưng nhiều nhất nửa tiếng nữa tôi phải quay lại đón Tư Tư."
Sống mũi Lê Niệm Vãn cay xè, lòng cũng lạnh đến tận cùng.
"Tống Diễn Chi, lúc Niệm Niệm sốt cao hôn mê anh không hỏi han, bây giờ lại vì con người khác mà chạy đôn chạy đáo."
"Anh có biết lúc cuối đời Niệm Niệm vẫn còn nói với tôi là anh bận việc, bảo tôi đừng giận anh không!"
"Tống Diễn Chi, anh làm sao xứng đáng với Niệm Niệm!"
Tống Diễn Chi liếc nhìn xung quanh, vẻ mặt lạnh lẽo: "Ba của Tư Tư vì tôi mà mất mạng, tôi chăm sóc mẹ con cô ấy là lẽ đương nhiên!"
"Là người nhà quân nhân, em đến một đôi mẹ góa con côi cũng không dung chứa nổi, tư tưởng đúng là có vấn đề!"
"Ngay cả khi Niệm Niệm ở đây, tôi cũng sẽ nói với con bé, là tôi nợ Tư Tư, con bé phải nhường nhịn Tư Tư!"
Lê Niệm Vãn lập tức nắm chặt tay, cô nhìn người đàn ông, giọng run rẩy.
"Tống Diễn Chi, những lời này, anh dám nói trước mặt Niệm Niệm không?"
Tống Diễn Chi lạnh giọng nói: "Em dẫn tôi đi gặp Niệm Niệm ngay bây giờ, tôi sẽ nói y nguyên những lời này cho con bé nghe!"
Lê Niệm Vãn đau đến mức toàn thân run rẩy, cô cười thê lương.
"Được, Tống Diễn Chi, anh đi theo tôi, tôi dẫn anh đi gặp Niệm Niệm ngay bây giờ!"
Lúc quay người, nước mắt Lê Niệm Vãn không kìm được nữa.
Cô giơ tay lau mạnh đi, bước về phía kho lạnh.
Tống Diễn Chi nhìn bóng lưng cô, không hiểu sao cảm thấy có chút bất an.
Khi anh thấy Lê Niệm Vãn dừng lại trước cửa kho lạnh, sự bất an trong lòng anh lên đến đỉnh điểm.
Anh không nhịn được hỏi: "Em đưa tôi đến đây làm gì?"
Sau đó anh thấy, Lê Niệm Vãn đẩy cửa kho lạnh ra, chỉ vào một chiếc tủ đông ở góc phòng.
"Tống Diễn Chi, không phải anh muốn gặp Niệm Niệm sao? Con bé ở đó!"
Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com