Cô nhìn những mảnh vụn gỗ còn sót lại trong sân, nghĩ đến điều gì đó, vội vàng cầm chổi quét.
Trong sân không lớn, chỉ có tiếng cô lẩm bẩm một mình.
"Niệm Niệm lát nữa về, thấy ba nó chuẩn bị quà cho bạn nhỏ khác, sẽ buồn lắm..."
Nhưng Lê Niệm Vãn không biết, bên ngoài cánh cửa cách một bức tường, Tống Diễn Chi dừng lại ở đó đã nghe trọn câu này.
Trong đáy mắt anh hiện lên sự chế giễu và hoang đường sâu sắc, lần này anh thực sự cất bước rời đi.
Trời bỗng đổ mưa phùn.
Những hạt mưa lạnh lẽo rơi trên mặt Lê Niệm Vãn, hòa cùng nước mắt cô rơi xuống đất...
Mưa rơi mãi đến ngày hôm sau, Tống Diễn Chi cũng về vào trưa hôm sau.
Anh vừa vào cửa đã nhíu mày: "Lê Niệm Vãn, tôi đã bảo em đón Niệm Niệm về cơ mà? Con bé đâu rồi?"
Lê Niệm Vãn đứng ở cửa, giọng nói im lặng như chết: "Niệm Niệm ở trạm xá."
Tống Diễn Chi sững người một lát, giọng điệu càng thêm không thiện chí.
"Em là bác sĩ, Niệm Niệm sốt mấy ngày rồi sao còn chưa khỏi?"
"Biết thế này, tôi đã đưa Niệm Niệm cho mẹ tôi chăm!"
Lê Niệm Vãn nghe vậy, không khỏi bật cười, Tống Diễn Chi sao lại nghĩ đến chuyện đưa con cho mẹ anh ta chăm?
Lúc Niệm Niệm mới sinh, câu đầu tiên mẹ Tống nói là: "Xui xẻo thật, sao lại là con gái!"
Nói xong, bà ta còn chẳng thèm nhìn Niệm Niệm thêm một lần, xách mười quả trứng gà ta và con gà mái già về thẳng.
"Đẻ đứa không có chim, còn muốn uống canh gà, mơ đi!"
Sau đó lúc Lê Niệm Vãn ở cữ, mẹ Tống càng không đến thăm lấy một lần.
Lúc đó Tống Diễn Chi đang làm nhiệm vụ bên ngoài, Lê Niệm Vãn không đủ sữa, thường khiến Niệm Niệm đói đến khóc ré lên.
Cô không còn cách nào, đành nhờ hàng xóm trông Niệm Niệm giúp, còn mình thì xắn quần lội xuống sông lạnh bắt cá ăn...
Tính kỹ lại, từ lúc sinh ra đến lúc chết, số lần Niệm Niệm gặp mẹ Tống chỉ đếm trên đầu ngón tay...
Tống Diễn Chi bị tiếng cười của cô chọc tức: "Lê Niệm Vãn, em cười cái gì, chẳng lẽ tôi nói không đúng sao?"
Lê Niệm Vãn không muốn tranh cãi với anh, chỉ nói: "Hôm nay nếu không bận, anh đi thăm Niệm Niệm với tôi đi."
Dù anh có không làm tròn trách nhiệm đến đâu thì cũng là cha của Niệm Niệm.
Lúc Niệm Niệm còn sống, ngày nào con bé cũng kê ghế đẩu nhỏ ngồi ở cổng sân chờ đợi, chỉ muốn xem Tống Diễn Chi có về không.
Lúc con bé còn sống không được gặp cha, không thể nào c.h.ế.t rồi cũng không được thấy.
Cô không muốn lần sau mơ thấy Niệm Niệm, con bé lại khóc hỏi cô: "Mẹ ơi, sao ba không đến thăm con..."
Nhưng Tống Diễn Chi xua tay: "Hôm nay không được, tôi phải đi họp phụ huynh cho Tư Tư."
Lê Niệm Vãn sững sờ, khó khăn lên tiếng: "Họp phụ huynh?"
Tống Diễn Chi liếc cô một cái, giải thích.
"Tư Tư mất ba rồi, tôi không thể để con bé bị bạn bè cùng tuổi chế giễu."
"Tôi định thời gian tới làm đơn chuyển hộ khẩu con bé sang tên tôi, đến lúc Niệm Niệm đi học, hai đứa ở trường cũng có thể chăm sóc lẫn nhau."
Lê Niệm Vãn nhìn anh chằm chằm, chỉ cảm thấy nực cười.
Nhưng Tống Diễn Chi vẫn tiếp tục nói.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
"Đến lúc đó Niệm Niệm và Tư Tư là chị em ruột, em nhớ nói với ba mẹ một tiếng, sau này có gửi đồ cho Niệm Niệm thì đừng quên phần của Tư Tư, đương nhiên, sau này anh cũng sẽ hiếu kính với ông bà..."
"Tống Diễn Chi!" Lê Niệm Vãn nhìn anh không thể tin nổi, "Anh muốn Niệm Niệm ở trên trời cũng không được yên ổn sao?"
Không khí trong sân lập tức đông cứng lại.
Tống Diễn Chi lạnh lùng nhìn cô chằm chằm, chậm rãi lên tiếng.
"Lê Niệm Vãn, em có thể đừng giả vờ nữa được không, chiều hôm qua tôi còn thấy Niệm Niệm chơi ở đầu làng mà!"