Truy Thê Thập Niên 80

Chương 17



Tống Diễn Chi ôm cô gái, nhanh chân bước về phía bệnh viện.



Lê Niệm Vãn nén lại nghi vấn trong lòng, lúc nữ binh sĩ được đưa đến bệnh viện thì đã hôn mê, hơi thở yếu ớt.



Lê Niệm Vãn nhanh chóng tiến hành cấp cứu khẩn cấp, nhưng tiếc là ý chí sinh tồn của nữ binh sĩ quá thấp, cuối cùng vẫn không thể cứu sống được.



Cảm nhận một sinh mệnh trôi tuột khỏi tay mình, Lê Niệm Vãn không kịp đau buồn, cô quay người đi tiếp nhận thương binh tiếp theo.



Tống Diễn Chi dựa vào góc tường bệnh viện, lặng lẽ nhìn Lê Niệm Vãn bận rộn ngược xuôi.



Cô dường như đang tỏa sáng.



Sao trước đây anh không nhận ra, Lê Niệm Vãn lại thu hút ánh nhìn đến thế.



Tống Diễn Chi nhìn mãi, đột nhiên cảm thấy hoa mắt chóng mặt.



Trước khi hoàn toàn nhắm mắt lại, anh dường như thấy Lê Niệm Vãn chạy về phía mình.



Chương 18



Tống Diễn Chi bị thương ở bụng, mất m.á.u quá nhiều nên mới ngất đi.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!



Đến khi mở mắt ra lần nữa, bụng anh đã được băng bó cẩn thận.



Người trông chừng bên cạnh anh là Tiết Hiểu Văn.



"Niệm Vãn đâu?"



Tiết Hiểu Văn liếc anh một cái: "Bác sĩ Lê đang đi kiểm tra các phòng bệnh khác, anh nghỉ ngơi cho tốt đi ạ."



Tống Diễn Chi chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc như muốn bốc khói, muốn nói thêm nhưng không thể phát ra tiếng.



Tiết Hiểu Văn rót một cốc nước rồi rời khỏi phòng bệnh.



Tống Diễn Chi nằm trên giường bệnh, giữa chừng chỉ có Hạ Tư Sâm ghé qua.



"Đây là thuốc mỡ mới, anh tự bôi đúng giờ, có gì không khỏe thì gọi Hiểu Văn."



Tống Diễn Chi hơi nheo mắt: "Niệm Vãn ở đâu? Cô ấy không đến thăm tôi sao?"



Hạ Tư Sâm cúi đầu ghi chép tình trạng của Tống Diễn Chi vào sổ, không hề ngẩng lên.



"Cô ấy đang phụ trách bệnh nhân khác, hơn nữa, cô ấy cũng không muốn gặp anh."



Tống Diễn Chi cau mày, lại nhớ đến giọng nam ở đầu dây bên kia hôm đó.



Người đàn ông đó không phải Hạ Tư Sâm.



Anh vẫn chưa hỏi rõ ràng.



Tống Diễn Chi vùng vằng định xuống giường thì bị Hạ Tư Sâm ngăn lại.



"Đừng cử động lung tung, vết thương sẽ rách ra đấy."



Đôi mắt Tống Diễn Chi đỏ ngầu: "Tôi muốn gặp Niệm Vãn."



"Đơn vị anh chỉ huy tổn thất nặng nề, lúc này nếu anh thật sự xảy ra chuyện, mọi người sẽ như rắn mất đầu."



Hạ Tư Sâm nói giọng bình thản, anh cũng không chắc mình có thể khuyên được Tống Diễn Chi.



Không ngờ Tống Diễn Chi suy nghĩ một lát rồi thật sự ngoan ngoãn nằm xuống.

"Anh ra ngoài đi."



Hạ Tư Sâm gật đầu, lúc ra ngoài tiện tay đóng cửa lại.



Phòng bệnh lại chìm vào yên lặng, nhưng Tống Diễn Chi không kìm nén được cảm xúc trong lòng, vành mắt đỏ hoe.



Đây là lần đầu tiên anh ra ngoài làm nhiệm vụ sau khi đến biên giới, lại xảy ra chuyện thế này ngay lúc sắp về lại quân khu.



Lòng tự tin của anh bị tổn thương, anh nhớ lại có lần bị cấp trên khiển trách, về đến nhà, chính Niệm Niệm đã lấy từ trong túi ra một viên kẹo đã chảy đưa cho anh.



"Ba ơi, ba đừng buồn, Niệm Niệm cho ba kẹo nè."



Viên kẹo đó là anh cho con bé hồi Tết, Niệm Niệm đã giữ lâu như vậy mà không nỡ ăn.



Nhưng anh đã rất lâu rồi không gặp Niệm Niệm.



Mọi người đều nói với anh rằng Niệm Niệm thật sự đã c.h.ế.t rồi, nhưng sao có thể chứ?



Tờ giấy chứng tử đã đóng dấu kia, anh thậm chí không dám nhìn thêm lần nào nữa.



Tống Diễn Chi nằm viện ba ngày, sau khi có thể xuống giường liền nhường phòng bệnh lại cho các binh sĩ khác.



Hôm đó, anh cứ đứng đợi ở cổng bệnh viện đến tận đêm khuya mới thấy Lê Niệm Vãn.



"Niệm Vãn, chúng ta có thể nói chuyện tử tế được không? Thời gian qua anh đã suy nghĩ rất nhiều, sau này anh nhất định sẽ làm một người chồng, một người cha tốt, em có thể cho anh cơ hội này không?"



Ánh mắt Lê Niệm Vãn lạnh lùng lướt qua anh: "Niệm Niệm đã mất rồi, anh định làm cha tốt của ai?"



"Niệm Vãn, sao Niệm Niệm có thể c.h.ế.t như vậy được chứ? Sức khỏe con bé vẫn luôn tốt, cũng không xảy ra tai nạn gì, con bé..."



"Chát——!"



Một cái tát vang dội vang vọng trong không khí.



Má trái của Tống Diễn Chi từ từ hiện lên một dấu tay đỏ ửng.



Thấy Lê Niệm Vãn sắp khóc, Tống Diễn Chi vội vàng nửa ngồi xổm xuống nắm lấy tay cô.



"Niệm Vãn, em đừng khóc, là anh không đúng khi cứ để tâm đến mẹ con Thẩm Tịch Dao, bây giờ anh biết sai rồi, em cho anh gặp Niệm Niệm một lần đi."



Lê Niệm Vãn hít sâu một hơi: "Được, anh muốn gặp Niệm Niệm đúng không, đi theo tôi."



Ánh mắt Tống Diễn Chi lóe lên tia hy vọng.



"Anh biết mà, Niệm Niệm của chúng ta nhất định sẽ lớn lên khỏe mạnh, sao có thể c.h.ế.t như vậy được."



Miệng anh không ngừng lẩm bẩm.



Nhưng mỗi một chữ lọt vào tai Lê Niệm Vãn đều châm biếm đến lạ thường.



Hai người một trước một sau đi đến ký túc xá của Lê Niệm Vãn, Lê Niệm Vãn đi tới trước bàn.



"Tống Diễn Chi, anh chào Niệm Niệm đi."



Tống Diễn Chi bước vào phòng, nhìn quanh: "Niệm Niệm đâu?"



Lê Niệm Vãn nghiêng người để lộ ra chiếc lọ thủy tinh: "Ở đây."





 


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com