Truy Thê Thập Niên 80

Chương 16





Người học trò đứng bên cạnh đầu óc mơ hồ.



Hạ Tư Sâm kéo cô bé lại: “Em ấy tên là Tiết Hiểu Văn, là học trò của tôi, sau này nếu tôi không có ở đây, cô cứ tìm em ấy là được.”



Tiết Hiểu Văn sững người một lúc, sau đó đưa tay ra: “Chào chị, em tên Tiết Hiểu Văn, sau này có việc gì cứ tìm thẳng em là được.”



Lê Niệm Vãn xua xua tay: “Tôi không có việc gì đâu, hôm nay cảm ơn hai người.”



Tiết Hiểu Văn gãi gãi đầu: “Không cần cảm ơn em đâu ạ, vì em thật sự tưởng vai thầy bị thương…”



Năm nay cô bé mới mười sáu tuổi, người nhà muốn cô bé còn trẻ đã phải lấy chồng, cô bé không chịu nên mới trộm giấy tờ tùy thân của mình để bỏ đi.



Chỉ có Hạ Tư Sâm đồng ý đưa cô bé cùng đến biên cương.



Cô bé không phải sinh viên y khoa, chỉ có thể phụ giúp lặt vặt, may mà mọi người trong bệnh viện quân khu đều đối xử rất tốt với cô bé.



Sau khi Lê Niệm Vãn nghe Hạ Tư Sâm kể về quá khứ của cô bé, nhìn Tiết Hiểu Văn trong mắt liền có thêm vài phần thương cảm.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!



Nếu Niệm Niệm của cô có cơ hội lớn được đến chừng này, có lẽ cũng sẽ là một đứa trẻ hiểu chuyện giống như Tiết Hiểu Văn.



Sau ngày hôm đó, Lê Niệm Vãn rất lâu không gặp lại Tống Diễn Chi nữa.



Nghe nói là anh dẫn quân đi làm nhiệm vụ rồi.



Hôm nay, một người lính chạy vào cửa bệnh viện, vội vàng hấp tấp kéo lấy Lê Niệm Vãn.



“Bác sĩ, mau gọi hết bác sĩ ở đây đi, bên phía quân đội xảy ra chuyện rồi!”



Nhìn bàn tay trái đầy vết thương của người lính, Lê Niệm Vãn trong lòng giật thót.



Phần lớn bác sĩ của bệnh viện chạy đến quân đội, nhưng cảnh tượng nhìn thấy lại là một mớ hỗn độn.



Hỏi ra mới biết đội quân đi làm nhiệm vụ sáng nay đã trở về.



Trên đường về đã bị phục kích, phần lớn mọi người đều bị thương.



Hạ Tư Sâm đứng dậy hỏi: “Tất cả thương binh đều ở đây cả chứ?”



Người lính kia gật đầu: “Đúng vậy, nếu không có ở đây, có lẽ là…”



Đáy mắt người lính thoáng qua ánh lệ, những lời phía sau cũng không cần nói cũng hiểu.



Nghe vậy, Lê Niệm Vãn đứng dậy nhìn quanh bốn phía, nhưng không thấy bóng dáng Tống Diễn Chi đâu.



“Thượng tá Tống dẫn đội các anh đâu rồi?”



Người lính kia lắc đầu: “Thượng tá Tống không về.”



Lê Niệm Vãn nhất thời không phản ứng kịp.



Trong đầu không ngừng vang vọng câu nói này.



“Thượng tá Tống không về.”

 

Đáy mắt cô cuộn trào cảm xúc phức tạp, Hạ Tư Sâm nhẹ nhàng huých vào vai cô.



“Đừng ngẩn ra đó nữa.”



Lê Niệm Vãn lúc này mới hoàn hồn.



Cô gật đầu, giúp thương binh xử lý vết thương, một số người bị thương nặng cần phải đưa đến bệnh viện.

Một người từ trong đám đông lao ra chỗ Lê Niệm Vãn.



“Bác sĩ! Cứu anh trai tôi với!”



Anh ta kéo tay áo Lê Niệm Vãn liên tục kéo ra ngoài.



Hạ Tư Sâm chặn tay anh ta lại: “Đồng chí này, anh trai anh đã hy sinh rồi, mong anh nén bi thương.”



Người lính kia mặt mày đẫm lệ: “Không thể nào! Anh tôi không thể c.h.ế.t được! Ngày mai là sinh nhật anh ấy, ngày mai anh ấy tròn mười chín tuổi rồi!”



Giọng nói thê lương của anh ta vang vọng khắp quân khu.



Hạ Tư Sâm đè nén cảm xúc trong lòng: “Đồng chí này, anh buông bác sĩ Lê ra trước đã, bên này còn rất nhiều thương binh đang chờ cứu chữa.”



Người lính kia “phịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt Lê Niệm Vãn: “Bác sĩ, chị đi xem thử đi, lỡ như anh tôi còn cứu được thì sao? Xin chị đấy, lỡ như anh ấy còn sống lại được thì sao?”



Lê Niệm Vãn nhìn người trước mặt mà lòng không nỡ, cô ngẩng đầu nhìn Hạ Tư Sâm.



Hạ Tư Sâm thấp giọng nói: “Đúng là đã hy sinh rồi, tôi và bác sĩ Trương đều xem qua rồi.”



Lê Niệm Vãn chỉ đành thở dài một hơi: “Đồng chí này, tôi cũng hết cách rồi, đừng làm lỡ thời gian cứu chữa của những người khác nữa.”



Cô lặng lẽ rút tay ra, xoay người đi về phía người khác.



Mặc cho người lính kia gào khóc ở phía sau.



Nhân lực của bệnh viện thật sự không đủ.



Cuối cùng, Lê Niệm Vãn một mình cõng một nữ binh chạy về phía bệnh viện.



Nữ binh kia nằm trên lưng Lê Niệm Vãn thoi thóp: “Bác sĩ, có phải tôi sắp c.h.ế.t rồi không?”



Lê Niệm Vãn liếc nhìn: “Không có, sắp đến bệnh viện rồi, chúng tôi sẽ cứu cô.”



Nữ binh cười khổ một tiếng, không nói gì thêm nữa.



Lê Niệm Vãn cảm nhận được cánh tay đang ôm cổ mình của cô gái dần mất đi sức lực.



Cô nhẹ nhàng xốc người lên: "Đồng chí, đừng ngủ, sắp đến bệnh viện rồi."



Đáp lại cô chỉ là sự im lặng vô tận.



Lê Niệm Vãn rảo bước nhanh hơn, nhưng chỉ cảm thấy cơ thể nữ binh sĩ nghiêng hẳn sang một bên, sắp tuột khỏi lưng mình.



Cô nhìn quanh, thấy ai cũng đang cõng thương binh trên lưng.



Lê Niệm Vãn chỉ còn cách liên tục nói chuyện với cô ấy: "Đồng chí, cố gắng lên, cô còn trẻ lắm."



Tiếc là người trên lưng không hề lên tiếng nữa, Lê Niệm Vãn càng đi càng nhanh, chỉ cảm thấy cảnh vật xung quanh bắt đầu mờ đi.



Người trên lưng cứ trượt dần xuống, khi đi qua một vũng nước, Lê Niệm Vãn kiệt sức, cả hai suýt nữa thì ngã nhào xuống đất.



Ngay lúc sắp ngã, Lê Niệm Vãn cảm thấy sau lưng nhẹ bẫng.



Quay đầu lại, cô thấy nữ binh sĩ đã được Tống Diễn Chi ôm vào lòng.



Lê Niệm Vãn nhìn Tống Diễn Chi, nhất thời không phản ứng kịp: "Anh..."



"Đến bệnh viện thôi."





 


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com