Giang Dữ im lặng rất lâu, bầu không khí tĩnh lặng đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng tim mình đang đập thình thịch trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Rồi đột nhiên cậu ấy cúi đầu, khóe môi cậu ấy cong lên, nở một nụ cười rạng rỡ và dịu dàng đến mức khiến hô hấp của tôi như ngừng lại. Đó là lần đầu tiên tôi thấy tên trúc mã mặt lạnh này cười đẹp đến kinh tâm động phách như vậy.
Cậu ấy tiến lên nửa bước, khoảng cách giữa hai đứa thu hẹp lại trong gang tấc, hơi thở ấm áp của cậu ấy phớt qua trán tôi.
— Lâm Hạ Chi... — Cậu ấy gọi tên tôi, giọng khàn khàn mang theo một tia nguy hiểm khó tả.
— Hả? — Tôi ngơ ngác đáp.
— Tôi sắp không nhịn được nữa rồi.
Bùm! Não tôi lập tức đình công. Câu nói mang đậm tính chất thần tượng ngôn tình này là sao? Không nhịn được gì? Chẳng lẽ cậu ấy định hôn tôi ở đây giữa thanh thiên bạch nhật? Mặt tôi đỏ bừng đến tận mang tai. Trông thấy ánh mắt rực lửa của cậu ấy ngày một tiến sát lại, bản năng sinh tồn của một con cá mặn bỗng trỗi dậy mạnh mẽ.
Tôi lùi lại một bước, chỉ tay về phía dãy nhà A, giả ngu quát lớn: — Không nhịn được thì đi nhanh lên! Nhà vệ sinh nam ở rẽ trái cuối hành lang, chạy lẹ kẻo ra quần bây giờ Giang Dữ!
Nụ cười dịu dàng trên mặt cậu ấy lập tức đông cứng, thay vào đó là một vẻ cạn lời đến cùng cực.
Dù bị tôi phá nát bầu không khí lãng mạn bằng một câu nói vô tri, nhưng tôi biết Giang Dữ không giận. Bởi vì sau vụ bài đăng thanh minh đó, mối quan hệ giữa chúng tôi dường như đã vượt qua ranh giới của một đôi thanh mai trúc mã thông thường, chỉ là chưa ai chính thức chọc thủng lớp giấy mỏng cuối cùng mà thôi.
Lễ hội trường thường niên cuối cùng cũng diễn ra, mang theo không khí náo nhiệt tưng bừng. Tôi phụ trách thiết kế và trang trí cho gian hàng truyện tranh và chụp ảnh của lớp. Những tấm poster khổ lớn mang nét vẽ của tôi được treo rực rỡ khắp sân trường. Giang Dữ thì tất bật với trận bóng rổ giao hữu với trường bạn.
Còn Tô Mạn Mạn, sau khi bị đập nát âm mưu bôi nhọ Giang Dữ, cô ta vẫn chưa chịu từ bỏ ánh hào quang. Cô ta đăng ký tiết mục biểu diễn đàn piano ở sân khấu chính vào buổi tối, dường như muốn dùng hình tượng nữ thần tài năng u buồn để vớt vát lại chút thiện cảm từ đám đông.
Buổi chiều, trong lúc chuẩn bị gian hàng, tôi ôm một thùng đạo cụ nặng trịch bước đi lảo đảo. Đang đi thì dây giày bên phải bất ngờ tuột ra. Tôi không thể cúi xuống buộc vì đang bê đồ. Định cứ thế đi lết lết thì một bóng người mồ hôi nhễ nhại, mặc áo bóng rổ số 11 chạy cộp cộp tới.
Giang Dữ chẳng nói chẳng rằng, một gối quỳ xuống nền gạch, vươn tay thắt lại dây giày cho tôi một cách gọn gàng và chắc chắn. Đám nữ sinh đứng gần đó đồng loạt che miệng ré lên ghen tị.
Tôi đỏ mặt lẩm bẩm: — Cậu đi đ.á.n.h bóng đi, lượn lờ ra đây làm gì?
Giang Dữ đứng lên, tiện tay vò rối bù mái tóc tôi: — Ra xem có con lợn lười nào bê đồ ngã sấp mặt không. Đừng có chạy lung tung, tối nay chờ tôi sau trận chung kết.
Nói xong, cậu ấy quay người chạy về phía sân bóng, để lại tôi đứng ngẩn ngơ với trái tim đập loạn nhịp.
Tối hôm trước lễ hội, tôi thức khuya rảnh rỗi nên lén vẽ một bức chibi. Nam chính trong tranh mặc áo bóng rổ số 11, khuôn mặt lạnh lùng đang chau mày, nhưng hai tay lại ôm khư khư một ly trà sữa trân châu khổng lồ, nhìn cực kỳ tương phản và đáng yêu. Sáng nay tôi lỡ tay để quên máy tính bảng mở màn hình trên bàn, Giang Dữ đi ngang qua nhìn thấy, cậu ấy không nói lời nào, lôi điện thoại ra chụp "cạch" một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cảm ơn mọi người đã đọc truyện💛
Trưa hôm đó, toàn bộ danh bạ của tôi bùng nổ khi phát hiện trùm trường Giang Dữ đã thay avatar mạng xã hội từ một màu đen xì xì sang cái hình chibi ngốc nghếch kia. Hành động đ.á.n.h dấu chủ quyền công khai đến mức mù cũng thấy này khiến cả trường lại được dịp đẩy thuyền "Dữ Chi" lên tận cung trăng.
Đêm hội chính thức bắt đầu, không khí nóng rực. Sau trận bóng giao hữu kết thúc với phần thắng áp đảo thuộc về trường chúng tôi, Giang Dữ là tâm điểm của mọi ánh nhìn. Cậu ấy mặc áo phông đen, mồ hôi thấm ướt tóc, đứng ở góc sân bóng lau mặt. Tôi cầm chai nước khoáng, hít một hơi sâu định bước tới. Đường Viên đã rỉ tai tôi rằng, theo nguồn tin tình báo, Giang Dữ định mượn sân khấu tối nay để tỏ tình.
Nhưng tôi chưa kịp bước ra, một sự cố đã xảy ra trên sân khấu chính. Tô Mạn Mạn vừa kết thúc bản nhạc piano, thay vì cúi chào rồi đi vào trong, cô ta bất ngờ cầm lấy chiếc micro đứng ở giữa sân khấu. Dưới ánh đèn spotlight sáng rực, cô ta hướng ánh mắt về phía sân bóng rổ nơi Giang Dữ đang đứng.
— Các bạn thân mến, nhân dịp lễ hội trường hôm nay, có vài lời mình đã giữ trong lòng rất lâu, muốn mượn dũng khí đêm nay để nói ra. — Giọng cô ta nghẹn ngào run rẩy vang lên qua loa phóng thanh, — Giang Dữ, từ ngày đầu tiên chuyển đến đây, cậu đã là ánh sáng...
Cả sân trường ồ lên kinh ngạc, mọi người bắt đầu xì xào, rồi đồng loạt lia ánh mắt từ sân khấu chiếu thẳng về phía nam chính.
Tô Mạn Mạn đang cố tình tạo ra một tình huống ép buộc. Cô ta muốn dùng sức ép của hàng ngàn học sinh để tạo ra một màn tỏ tình bi tráng. Dù Giang Dữ có từ chối, cô ta cũng sẽ hóa thân thành nữ chính si tình bị tổn thương, tranh thủ sự thương hại của mọi người.
Tôi đứng khựng lại dưới bóng râm của khán đài, bàn tay cầm chai nước siết c.h.ặ.t lại, cảm giác chua xót trào lên nghẹn đắng cổ họng.
— Cậu đã luôn là người đặc biệt nhất... — Tô Mạn Mạn nức nở nói tiếp.
Nhưng ngay lúc cô ta định tuôn ra ba chữ quan trọng nhất, một giọng nói trầm thấp, sắc bén và lạnh lẽo vang lên từ hệ thống loa phụ của nhà thể chất, cắt đứt hoàn toàn màn độc thoại mùi mẫn kia.
Giang Dữ không biết từ lúc nào đã lấy được chiếc micro dự phòng của ban tổ chức trận bóng rổ. Cậu ấy đứng giữa sân, bóng lưng thẳng tắp, ánh mắt sắc như d.a.o găm hướng về phía sân khấu. Cậu ấy cất giọng không kiêng nể bất kỳ ai: — Xin lỗi, nhưng người tôi muốn nghe tỏ tình không phải là cậu. Chuyện của cậu, phiền cậu tự giữ trong lòng, đừng mang ra làm phiền người khác.
Cả sân trường im bặt. Đến tiếng lá rơi lúc này cũng có thể nghe thấy. Sự từ chối tàn nhẫn, dứt khoát và không chừa cho đối phương một chút mặt mũi nào khiến tất cả mọi người hóa đá. Tô Mạn Mạn đứng sững trên sân khấu, khuôn mặt trắng bệch, chiếc micro trong tay suýt thì rơi xuống đất.
Giang Dữ lờ đi sự hoảng loạn của đám đông. Cậu ấy xoay người, ánh mắt xuyên qua biển người, khóa c.h.ặ.t lấy vị trí tôi đang đứng trong góc khuất. Cậu ấy hít một hơi, đưa micro lên môi, giọng nói bỗng nhiên trầm xuống, tràn ngập sự dịu dàng mà tôi chưa từng nghe thấy: — Lâm Hạ Chi...
Trái tim tôi như muốn nhảy vọt ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Cậu ấy gọi tên tôi, cậu ấy định tỏ tình thật sao?!
"Phụt!"
Ngay khoảnh khắc chữ thứ hai vừa thoát ra khỏi môi Giang Dữ, một tiếng nổ lách tách vang lên từ trạm biến áp của trường. Toàn bộ đèn sân khấu, đèn sân bóng, hệ thống âm thanh đồng loạt tắt phụt. Sân trường chìm vào bóng tối đen kịt.
Lời tỏ tình được mong chờ nhất thập kỷ của trùm trường cứ thế bị cắt ngang bởi sự cố mất điện toàn trường!
Sự cố mất điện lịch sử vào đúng khoảnh khắc quan trọng nhất của đêm hội trường khiến toàn bộ học sinh nháo nhào trong bóng tối. Tiếng la hét ồn ào vang lên khắp nơi. Đến khi máy phát điện dự phòng hoạt động và ánh sáng trở lại, tôi đã bị Đường Viên và đám bạn cùng lớp kéo tuột về gian hàng để thu dọn đồ đạc. Lời tỏ tình đang dang dở của Giang Dữ cứ thế bị tiếng loa thông báo giải tán của nhà trường nuốt chửng.
Sáng hôm sau, tôi ngáp ngắn ngáp dài bước vào lớp, tay phải cầm một xiên xúc xích nướng nóng hổi vừa mua ở cổng trường. Tôi c.ắ.n một miếng, nhai nhóp nhép, định bụng sẽ tìm Giang Dữ để hỏi cho ra nhẽ câu nói tối qua.