Nhưng nụ cười của tôi chưa kịp tắt thì drama lại ập đến. Sáng hôm sau, Đường Viên hớt hải chạy vào lớp, đập mạnh tờ thông báo lên bàn: — Chi Chi, có biến lớn rồi! Tuần sau trường xét duyệt học sinh tiêu biểu khối 12 để làm đại diện phát biểu. Giang Dữ vốn đứng đầu danh sách đề cử, nhưng trên diễn đàn vừa có một bài nặc danh đào lại chuyện cậu ấy đ.á.n.h người năm lớp 9, ám chỉ cậu ấy có xu hướng bạo lực, không có đạo đức, không xứng đáng đại diện cho trường.
Tôi cầm điện thoại lên lướt nhanh diễn đàn. Lời văn sắc lẹm, ẩn ý dẫn dắt dư luận cực kỳ quen thuộc. Không cần nhìn IP, tôi cũng biết ngay ai là kẻ đứng sau. Tô Mạn Mạn muốn dùng mũi d.a.o cuối cùng này để trả thù việc Giang Dữ làm cô ta bẽ mặt.
Tay tôi siết c.h.ặ.t lấy chiếc điện thoại. Bao nhiêu năm qua, Giang Dữ đã luôn là tấm khiên vững chãi che chắn cho tôi trước mọi giông bão. Cậu ấy chưa từng lùi bước, cũng chưa từng để tôi phải chịu chút uất ức nào.
Tôi hít một hơi thật sâu, ánh mắt trở nên kiên định chưa từng có. Cá mặn à? Không làm nữa! Lần này đến lượt tôi bảo vệ cậu ấy.
Danh sách đề cử học sinh tiêu biểu khối 12 vừa được dán lên bảng tin, Giang Dữ chễm chệ ở vị trí đầu tiên. Cậu ấy không chỉ có thành tích học tập luôn nằm trong top đầu, là đội trưởng đội bóng rổ mang về vô số cúp vô địch, mà còn từng giúp giáo viên xử lý êm đẹp một vụ xích mích lớn giữa các câu lạc bộ. Việc cậu ấy được chọn làm đại diện phát biểu trong buổi lễ tổng kết gần như là chuyện ván đã đóng thuyền.
Thế nhưng bài đăng nặc danh trên diễn đàn trường đã đ.á.n.h một đòn khá hiểm. Kẻ đứng sau — mà ai cũng đoán được là Tô Mạn Mạn — đã dùng những lời lẽ vô cùng sắc bén để đào lại sự việc năm lớp chín. Bài viết không bịa đặt hoàn toàn, nó chỉ cắt xén sự thật, chỉ nhắc đến việc Giang Dữ ra tay đ.á.n.h một nam sinh khóa trên đến mức bầm dập, phải viết kiểm điểm 3000 chữ và bị treo hạnh kiểm, nhưng tuyệt nhiên giấu nhẹm đi lý do thực sự đằng sau.
Dưới bài đăng, một làn sóng dư luận mới bắt đầu nổ ra. Những người ghen tị với Giang Dữ nhân cơ hội này nhảy vào c.ắ.n xé. Họ cho rằng một kẻ mang mác trùm trường, có tiền sử bạo lực học đường thì không đủ tư cách đạo đức để đứng lên bục vinh danh.
Nhìn Giang Dữ vẫn điềm nhiên lật từng trang sách giáo khoa như thể người bị réo tên không phải là mình, lửa giận trong lòng tôi sôi lên sùng sục. Buổi chiều hôm đó, tôi xin nghỉ tiết tự học. Tôi không làm cá mặn nữa. Tôi xách ba lô lùng sục khắp nơi để tìm lại những mảnh ghép của sự thật năm xưa.
Quá trình này không hề dễ dàng, nhưng khi con người ta đã quyết tâm bảo vệ thứ gì đó quan trọng, sức mạnh bộc phát ra thật đáng kinh ngạc. Tôi tìm đến phòng giáo viên, xin gặp lại cô chủ nhiệm cũ năm cấp hai. Tôi nhờ Đường Viên liên lạc với cậu bạn học từng bị đám người kia uy h.i.ế.p ngày hôm đó. Camera của khu vực nhà thể chất cũ không còn, nhưng trong kho lưu trữ của phòng giám thị vẫn còn giữ bản tường trình gốc của tất cả những người liên quan, cùng với bài kiểm điểm chữ viết cứng cáp của Giang Dữ. Thậm chí tôi còn tìm lại được những dòng tin nhắn cợt nhả đầy tính đe dọa mà nam sinh khóa trên kia từng gửi cho tôi trước khi xảy ra xô xát.
Đêm đó tôi thức trắng. Tôi gom toàn bộ những chứng cứ đó lại, chụp ảnh sắc nét, làm mờ đi những thông tin cá nhân cần thiết và bắt đầu gõ phím.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sáng hôm sau, một bài đăng dài xuất hiện chễm chệ trên trang chủ diễn đàn trường, ngay trên đỉnh bài bóc phốt nặc danh kia. Khác với mọi khi, lần này tôi dùng tài khoản chính chủ: Lâm Hạ Chi. Bài viết của tôi không hề có sự cợt nhả hay hài hước tự giễu như phong cách thường ngày. Từng câu từng chữ đều cực kỳ nghiêm túc, rành mạch và đanh thép. Tôi đính kèm bản tường trình có chữ ký của giáo viên, tin nhắn đe dọa và lời xác nhận của cậu bạn học năm xưa.
Tôi viết: "Sự thật là Giang Dữ đã đ.á.n.h người, nhưng cậu ấy không đ.á.n.h người vô cớ. Cậu ấy ra tay để ngăn chặn một nhóm bắt nạt đang dồn tôi vào chân tường và uy h.i.ế.p tống tiền một bạn học khác. Cậu ấy thà nhận án kỷ luật, thà viết kiểm điểm 3000 chữ, thà mang tiếng là kẻ bạo lực suốt ba năm trời chứ tuyệt đối không lùi bước trước kẻ xấu."
And ở đoạn kết, tôi dồn tất cả cảm xúc của mình vào một câu chốt: "Các cậu có thể gọi cậu ấy là trùm trường, có thể sợ hãi sự lạnh lùng của cậu ấy. Nhưng với tôi, cậu ấy là người anh hùng duy nhất đã dũng cảm kéo tôi ra khỏi những năm tháng tồi tệ và tối tăm nhất. Một người như vậy, nếu không xứng đáng làm học sinh tiêu biểu thì ai xứng đáng?"
Bài đăng vừa lên sóng, cả diễn đàn lập tức rơi vào một khoảng lặng tĩnh mịch trước khi bùng nổ bởi hàng ngàn lượt chia sẻ và bình luận. Những bằng chứng thép không thể chối cãi đã đập tan hoàn toàn bài bóc phốt nặc danh. Sự thật được trả lại, ánh sáng đã xua tan đi cái bóng tối oan uổng bám theo Giang Dữ suốt nhiều năm.
Giờ ra chơi, Giang Dữ đột nhiên xuất hiện trước cửa lớp tôi. Cậu ấy nắm lấy cổ tay tôi, không nói một lời, kéo thẳng tôi ra khu vực sân sau vắng vẻ dưới tán cây phượng. Gió thổi nhè nhẹ làm những tán lá xào xạc.
Giang Dữ đứng đối diện tôi, đôi mắt phượng đen láy của cậu ấy nhìn tôi chằm chằm, sâu đến mức tôi có cảm giác mình sắp chìm nghỉm vào đó.
— Đọc rồi à? — Tôi chớp mắt, cố làm ra vẻ tự nhiên.
— Đọc rồi. — Giang Dữ thấp giọng, — Không sợ bị người ta c.h.ử.i bới, soi mói nữa à?
— Sợ chứ. — Tôi thành thật gật đầu.
Cảm ơn mọi người đã đọc truyện💛
— Sợ mà còn dám dùng tài khoản thật đăng bài?
Tôi hít một hơi, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt cậu ấy: — Vì cậu đã bảo vệ tôi quá nhiều lần rồi. Trước đây tôi hèn nhát, sợ phiền phức, chỉ biết trốn sau lưng cậu. Nhưng lần này đến lượt tôi.