"Không đói cũng phải ăn một chút." Hạo Dương gắp một miếng thịt bò bít tết vào đĩa của Tĩnh Uyên. "Ăn đi. Em cả ngày hôm nay chưa ăn gì rồi."
Tĩnh Uyên nhìn miếng thịt bò bít tết trong đĩa, cảm thấy dạ dày mình quặn thắt lại. Cô không muốn ăn bất cứ thứ gì mà Hạo Dương đưa cho. Cô cảm thấy tất cả những thứ ở biệt thự này, từ căn phòng ngủ sang trọng, đến bữa ăn thịnh soạn, đều là những xiềng xích vô hình trói buộc cô, giam cầm cô trong sự kiểm soát của Hạo Dương.
"Tôi không muốn ăn." Tĩnh Uyên nói, giọng nói cứng rắn hơn một chút. "Tôi muốn về nhà. Tôi muốn ly hôn."
Sắc mặt Hạo Dương chợt trở nên u ám. Nụ cười dịu dàng trên môi anh tắt ngấm, ánh mắt trở nên lạnh lẽo và nguy hiểm hơn. "Em lại nhắc đến chuyện ly hôn sao, Tĩnh Uyên?" Giọng anh trầm xuống, mang theo sự đe dọa. "Tôi đã nói rồi, đừng bao giờ nhắc lại từ đó trước mặt tôi nữa."
"Nhưng đó là sự thật!" Tĩnh Uyên ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Hạo Dương, giọng nói đầy phẫn nộ. "Tôi không yêu anh, Hạo Dương. Tôi không muốn sống cuộc sống này. Tôi muốn tự do, anh hiểu không?"
"Tự do?" Hạo Dương nhếch mép cười, giọng nói mỉa mai. "Em nghĩ tự do là cái gì, Tĩnh Uyên? Là rời bỏ tôi, là chạy trốn khỏi tôi, là đi theo người đàn ông khác sao?"
"Không phải!" Tĩnh Uyên lắc đầu, giọng nói trở nên run rẩy. "Tôi chỉ muốn… muốn sống cuộc sống của riêng mình. Tôi không muốn bị anh kiểm soát, không muốn bị anh giam cầm. Tôi muốn… tự do lựa chọn."
"Em đã có tự do rồi, Tĩnh Uyên." Hạo Dương nói, giọng nói dịu xuống một chút, nhưng vẫn không hề nhượng bộ. "Em có tự do đi lại trong biệt thự này, có tự do hưởng thụ mọi thứ ở đây. Tôi sẽ cho em tất cả những gì em muốn, trừ một thứ… đó là tự do rời bỏ tôi."
"Đây không phải là tự do!" Tĩnh Uyên hét lên, giọng nói đầy tuyệt vọng. "Đây là giam cầm! Anh đang giam cầm tôi, Hạo Dương! Anh có hiểu không?"