Trọng Sinh: Hóa Ra Yêu Anh Là Sai Lầm?

Chương 17



Ngày đầu tiên trong biệt thự trôi qua nặng nề và chậm chạp như thế kỷ. Tĩnh Uyên gần như không bước chân ra khỏi phòng ngủ. Cô nằm dài trên giường, mắt vô hồn nhìn lên trần nhà, tâm trí hoàn toàn trống rỗng.

Căn phòng ngủ sang trọng và tiện nghi, nhưng đối với Tĩnh Uyên, nó chẳng khác nào một chiếc hộp giam cầm. Cô không dám mở cửa sổ, sợ rằng sẽ nhìn thấy những bức tường cao ngất ngưỡng bao quanh biệt thự, sợ rằng sẽ nhận ra mình đã hoàn toàn bị cô lập với thế giới bên ngoài.

Người hầu gái được Hạo Dương phái đến chăm sóc cô vô cùng tận tình và chu đáo. Cô ta luôn miệng hỏi han Tĩnh Uyên có cần gì không, có muốn ăn gì không, có muốn thay quần áo hay không. Nhưng Tĩnh Uyên chỉ lắc đầu, không nói một lời nào. Cô không muốn giao tiếp với bất cứ ai, không muốn chấp nhận sự thật rằng mình đang bị giam cầm ở nơi này.

Đến bữa tối, người hầu gái gõ cửa, mời Tĩnh Uyên xuống dùng bữa. Tĩnh Uyên vẫn lắc đầu từ chối. Cô không có chút khẩu vị nào, cũng không muốn gặp mặt Hạo Dương. Cô chỉ muốn ở một mình, trong bóng tối và sự im lặng, để gặm nhấm nỗi tuyệt vọng và bất lực của mình.

Nhưng người hầu gái vẫn kiên trì thuyết phục cô. Cô ta nói Hạo Dương đang đợi cô ở phòng ăn, nói rằng anh rất lo lắng cho cô, nói rằng cô nên xuống ăn một chút để giữ gìn sức khỏe.

Cuối cùng, Tĩnh Uyên cũng phải miễn cưỡng đồng ý. Cô biết mình không thể cứ mãi trốn tránh như vậy. Cô cần phải đối mặt với Hạo Dương, cần phải tìm hiểu xem anh định làm gì với cô, và cần phải tìm kiếm cơ hội để trốn thoát khỏi nơi này.

Bước xuống phòng ăn, Tĩnh Uyên thấy Hạo Dương đã ngồi sẵn ở đầu bàn, xung quanh bày biện đầy ắp những món ăn thịnh soạn và hấp dẫn. Anh mặc bộ vest lịch lãm, gương mặt tuấn tú không chút biểu cảm. Ánh mắt anh nhìn Tĩnh Uyên, không còn vẻ lạnh lùng và nghiêm nghị như ban nãy, mà trở nên dịu dàng và ân cần hơn.

"Em xuống rồi à?" Hạo Dương lên tiếng, giọng nói trầm ấm. "Mau lại đây ăn tối đi. Anh đã chuẩn bị rất nhiều món ngon cho em đấy."

Tĩnh Uyên im lặng bước đến bàn ăn, ngồi xuống đối diện Hạo Dương. Cô không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn xuống đĩa thức ăn trước mặt, không có chút hứng thú nào.

"Sao vậy? Không thích những món này sao?" Hạo Dương hỏi, giọng nói lo lắng. "Hay là em muốn ăn món khác? Anh sẽ bảo đầu bếp làm lại."

"Không cần." Tĩnh Uyên lắc đầu, giọng nói nhỏ nhẹ. "Tôi không đói."


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com