Ăn Tết là ngày lễ vui vẻ nhất trong năm. Đêm đó tiếng pháo nổ gần như không ngớt. Lê Thư Hân và mọi người tối qua ngủ muộn, sáng lại dậy sớm cảm giác cả thành phố đều tràn ngập không khí vui tươi của ngày lễ.
Dì Lâm không ở nhà Lê Thư Hân dậy sớm vào bếp chiên trứng lại từ tủ lạnh lấy ra bánh trôi nước rượu bán thành phẩm, đang chuẩn bị làm thì Thiệu Lăng đến sau lưng nhẹ nhàng ôm lấy cô. Lê Thư Hân khẽ bật cười:
"Chào buổi sáng."
Thiệu Lăng cúi đầu hôn nhẹ lên tóc cô:
"Chào buổi sáng."
Vợ chồng họ trước nay luôn rất ngọt ngào. Lê Thư Hân nói nhỏ:
"Em còn phải làm bữa sáng nữa, buông ra đi."
Thiệu Lăng chủ động:
"Để anh làm."
Lê Thư Hân cười tủm tỉm đồng ý. Thiệu Lăng muốn làm việc cô sẽ không ngăn cản.
Reng reng reng!
Tiếng điện thoại vang lên. Lê Thư Hân nói:
"Chắc là chúc Tết."
Thiệu Lăng cười nói:
"Cũng không còn sớm nữa, chắc là cũng nên bắt đầu chúc Tết rồi."
Nếu vẫn còn ở trong làng thì việc chúc Tết đã nên bắt đầu từ sớm. Mọi người dậy rất sớm, lúc này đã đi chúc Tết khắp nơi rồi. Nhưng bây giờ họ đã chuyển đến thành phố nên không có ai đến sớm như vậy.
Điện thoại quả nhiên là chúc Tết. Người gọi đến là Thôi Đào. Lê Thư Hân nói chuyện với cô ấy vài câu hẹn mùng 5-6 gặp nhau rồi mới cúp máy. Lúc này tiểu Giai Hi cũng lảo đảo từ trong phòng đi ra. Cậu bé mặc một bộ đồ ngủ nhỏ, dụi mắt giọng non nớt nói:
"Mẹ ơi, Tết vui vẻ ạ."
Rồi lại quay sang chào ba.
Lê Thư Hân vội vàng đưa bao lì xì đã chuẩn bị sẵn cho cậu nhóc. Trong bao lì xì của cậu nhóc toàn là tiền xu nặng trĩu. Mắt tiểu Giai Hi sáng rực:
"Cảm ơn ba mẹ, ba mẹ tốt nhất ạ."
Cậu bé vui vẻ ôm bao lì xì nhét tiền xu vào con lợn đất của mình.
Cậu bé đặt đồng xu ở miệng con lợn đất nhỏ, con lợn liền "ngoạm" một cái ăn luôn. Vui không thể tả.
Một đồng, lại một đồng.
Con lợn nhỏ của cậu sắp béo ú rồi.
Bên này tiểu Giai Hi đang vui vẻ nhét tiền mừng tuổi, bên kia điện thoại của Lê Thư Hân lại vang lên. Người gọi đến là Uông Địch, theo sau là Tiểu Điền, Tiểu Đinh và những người khác. Điện thoại của Lê Thư Hân không ngừng bên Thiệu Lăng cũng vậy.
Quan hệ xã giao của hai vợ chồng thật ra không phức tạp nhưng không chịu nổi có một số mối quan hệ làm ăn. Mãi cho đến khi ngồi vào bàn ăn, điện thoại vẫn cứ vang không ngớt. Tiểu Giai Hi thấy ba mẹ đều bận rộn liền tự mình chạy về phòng đồ chơi nghịch người máy.
Người máy này là do anh Vu Hạo tặng. Công ty của Lê Thư Hân đăng bài lên mạng nhắc nhở mọi người chú ý đến âm mưu l.ừ.a đ.ả.o lại tình cờ qua lại với nhà họ Vu người cũng suýt bị lừa. Nhà họ Vu làm đồ chơi, cậu nhóc Vu Hạo thường xuyên gửi cho Giai Hi một ít đồ chơi nhỏ của nhà máy họ.
Như con lợn đất ăn tiền của Giai Hi và cả người máy nhỏ này nữa.
Lê Thư Hân:
"Bảo bối, ăn cơm thôi."
Lúc này tiểu Giai Hi mới ôm người máy nhỏ chạy ra khỏi phòng.
Lê Thư Hân:
"Cất đồ chơi đi rồi ăn cơm."
Tiểu Giai Hi:
"Dạ ~"
Cậu bé vừa nói vừa bò lên ghế ăn dặm, người nhỏ như một con bọ đậu đỏ rất nhanh đã bò lên được. Bữa sáng rất phong phú có bánh trôi hoa quế, còn có há cảo tôm, bánh cuốn và cả trứng gà chiên nữa. Rất nhiều loại.
Tiểu Giai Hi "oa" một tiếng:
"Con muốn ăn há cảo tôm."
Thiệu Lăng:
"Để ba gắp cho con."
Tiểu Giai Hi lập tức nở nụ cười ngọt ngào mềm mại hỏi:
"Mẹ ơi, ăn cơm xong mình đi nhà dì cả ạ?"
Lê Thư Hân:
"Đúng vậy, đi nhà dì cả còn đi nhà ông bà nội, bà ngoại, còn có rất nhiều nhà nữa, chúng ta phải đi chúc Tết mà."
Tiểu Giai Hi hiểu ra Tết là phải đi chúc Tết. Cậu bé gật gật đầu, mềm mại "ừm" một tiếng há to miệng ăn thật nhanh. Lê Thư Hân vội nói:
"Chúng ta không vội, bảo bối cứ từ từ ăn."
Tiểu Giai Hi lại "ồ" một tiếng, ngoan ngoãn.
Lê Thư Hân nhìn con trai khẽ bật cười.
Reng reng reng!
Điện thoại lại vang lên lần này là điện thoại của Thiệu Lăng. Anh cúi đầu nhìn thoáng qua, cười bắt máy:
"Chú hai Quách, Tết vui vẻ ạ."
"Tết vui vẻ, năm mới tốt lành, Thiệu Lăng à cậu biết tin gì chưa? Có chuyện lớn rồi!"
Giọng chú hai Quách rất dồn dập, trong sự dồn dập lại ẩn chứa sự kinh ngạc.
Thiệu Lăng nhướng mày:
"Có chuyện lớn gì? Gà c.h.ế.t hết rồi à?"
Chú hai Quách:
"Phì phì phì, cậu đừng có nói gở. Đương nhiên là không phải rồi, gà nhà chúng ta vẫn khỏe mạnh tung tăng. Tôi không phải nói chuyện này, là cái thằng, chính là Thang Diệu Tông ở làng Thang Khẩu xảy ra chuyện rồi."
Thiệu Lăng:
"!!!"
Anh kinh ngạc ngồi thẳng dậy, vội vàng hỏi:
"Xảy ra chuyện gì vậy?"
Hôm qua anh vừa mới tố cáo Thang Diệu Tông và đám bạn tụ tập đ.á.n.h bạc nhanh vậy đã xử lý rồi sao? Hiệu suất này cũng quá cao.
Giọng chú hai Quách run run:
"Chuyện cụ thể tôi cũng không rõ lắm, cũng là sáng nay tôi đi chúc Tết mới nghe được. Nói là sáng nay có người đến nhà hắn chúc Tết nhưng gõ cửa mãi không ai mở. Sau đó ba hắn qua gọi, vừa mở cửa ra đã suýt ngất xỉu. Cả một đám bảy tám thằng nhóc, tất cả đều ngã gục. Không biết là ngộ độc cồn hay là bị đầu độc, xe cấp cứu đã đến đưa đi hết rồi. Thằng Thiệu Bằng làng chúng ta cũng ở trong đó."
Thiệu Lăng:
"Mẹ kiếp."
Kẻ thất đức này thật sự bị trời phạt rồi sao?
Anh hỏi:
"Người có còn sống không?"
Chú hai Quách:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ai mà biết được, cậu nói có đáng sợ không."
Thiệu Lăng:
"Trời đất, thật đúng là..."
Lúc này điện thoại bàn trong nhà vang lên. Lê Thư Hân đứng dậy đi nghe. Sau khi chúc Tết lẫn nhau, cô gọi:
"A Lăng, là Thiệu Kiệt tìm anh này."
Thiệu Lăng vội vàng cúp máy rồi lại đi nghe cuộc gọi khác. Anh kinh ngạc không thôi, kích động hỏi:
"Anh Kiệt, có chuyện gì vậy? Nghe nói Thang Diệu Tông và Thiệu Bằng họ gặp chuyện rồi à? Tình hình thế nào? Là ngộ độc cồn hay là bị đầu độc vậy? Có người c.h.ế.t không?"
Lê Thư Hân cũng không đi, vểnh tai áp sát vào tai Thiệu Lăng tò mò đến nỗi mắt mở to tròn.
Thiệu Kiệt:
"... Cậu nghe ai nói vậy? Tin tức không đúng."
Thiệu Lăng:
"Hả?"
Thiệu Kiệt:
"Họ bị người ta đầu độc, ở đó có tám người. 'Trứng' của Thang Diệu Tông và Thiệu Bằng đều bị người ta đạp vỡ. Nếu chỉ đơn thuần là ngộ độc cồn thì sao có thể như vậy được. Sáng nay lúc họ được phát hiện, người đầy m.á.u miệng sùi bọt mép người sắp không qua khỏi. Hiện tại đã được đưa đến bệnh viện cấp cứu mà vẫn chưa biết có cứu được không. Nhưng kể cả có cứu được, cái 'phương diện' kia chắc chắn cũng không được nữa rồi."
Thiệu Lăng:
"Mẹ kiếp."
Anh nhếch mép, vội hỏi:
"Vậy là ai làm? Chuyện 'trứng' này, chắc chắn là có liên quan đến chuyện tình ái."
Anh đột nhiên nhớ đến người đàn ông âm u hôm qua, chính là chồng của chị dâu Liên. Ánh mắt lúc đó của hắn thật sự như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.
Nếu nói là người này thì thật sự không có gì đáng nghi ngờ.
"Cái này bên kia vẫn đang điều tra, cụ thể tôi cũng không biết. Ủa không phải, Thiệu Lăng à, cậu nói xem trước đây làng chúng ta chưa giải tỏa đền bù, mọi người không phải cũng rất tốt sao? Sao giải tỏa xong việc lại nhiều hơn."
Thiệu Kiệt cảm thán.
Thiệu Lăng xì cười:
"Thế thì tôi cũng muốn phát tài. Có tiền hay không có tiền đều có phiền não vậy thì tôi muốn có tiền, tiền nhiều phiền não ít. Hơn nữa bây giờ đâu có nhiều chuyện? Xảy ra chuyện là Thang Diệu Tông chứ không phải người làng chúng ta. Còn Thiệu Bằng, với mối quan hệ nam nữ hỗn loạn của hắn, hôm nay không xảy ra chuyện này thì ngày mai cũng sẽ xảy ra chuyện khác đừng có đổ lỗi cho việc giải tỏa đền bù. Chuyện này không liên quan đến giải tỏa đền bù, có tiền dù sao vẫn tốt hơn."
Thiệu Kiệt rất nhanh lấy lại tinh thần, gật đầu nói:
"Cũng đúng, là tôi suy nghĩ linh tinh."
Thiệu Kiệt hỏi:
"Khi nào chúng ta cùng đi bệnh viện thăm Thiệu Bằng?"
Dù sao cũng là người cùng làng, tuy tuổi tác khác nhau nhưng cũng coi như là lớn lên cùng nhau. Thật không thể hoàn toàn ngồi yên không quan tâm được.
Thiệu Lăng:
"Được, nhưng hôm nay chắc chắn không được. Tôi không muốn mùng một Tết đã đi bệnh viện, điềm không tốt. Mấy ngày nữa đi, anh thấy sao?"
Thiệu Kiệt nghĩ lại, đúng là có chuyện như vậy thật. Anh gật đầu:
"Được, cậu khi nào qua đây chúc Tết? Tôi đang ở nhà ông bí thư."
Chẳng trách anh biết nhiều như vậy, hóa ra là đã qua từ sớm cho nên tin tức hóng hớt cũng nhanh hơn.
Thiệu Lăng:
"Ăn xong sẽ qua ngay."
Anh lại cảm thán:
"Các anh cũng sớm quá."
Thiệu Kiệt cười khổ:
"Gì chứ, tôi là sáng sớm bị bạn học cũ gọi dậy."
Chi tiết hơn thì anh ta không nói, Thiệu Lăng cũng không hỏi thêm. Chuyện của cảnh sát không chừng có những điều không thể nói nhưng nếu có thể nói, Thiệu Kiệt cũng sẽ không ngại nói cho người khác biết. Điểm này Thiệu Lăng vẫn đủ tinh ý để nhận ra.
Thiệu Kiệt:
Được rồi, cậu nhanh ăn nhanh xuất phát đi, tôi không làm lỡ việc của cậu."
Thiệu Lăng cúp máy. Lê Thư Hân lập tức vội vàng hỏi:
"Xảy ra chuyện gì vậy, xảy ra chuyện gì vậy?"
Cô thật ra đã nghe được một ít nhưng còn muốn biết chi tiết hơn. Thiệu Lăng buông tay:
"Nhiều hơn anh cũng không biết. Chúng ta ăn xong sẽ qua đó xem tình hình. Họ bị người ta đầu độc, anh thật sự không ngờ..."
Thiệu Lăng vẫn luôn muốn đối phó với Thang Diệu Tông nhưng không phải là một cách đơn giản thô bạo như vậy. Vốn dĩ Thang Diệu Tông đã không phải người trong sạch, hắn ta mở sòng bạc, việc này hoàn toàn có thể đi theo con đường pháp luật để hắn phải chịu sự trừng phạt. Cho nên Thiệu Lăng mới tố cáo hắn ta tụ tập đ.á.n.h bạc.
Chuyện này chỉ cần bắt quả tang là đủ để Thang Diệu Tông uống một vố lớn. Còn về chuyện tình ái, Thiệu Lăng thật sự chỉ xem náo nhiệt. Nhưng không ngờ xem náo nhiệt lại thành chuyện lớn.
Nhưng Thiệu Bằng sao lại bị liên lụy vào?
Thiệu Lăng thật sự không hiểu. Lúc giải tỏa đền bù Thiệu Bằng được bồi thường còn nhiều hơn cả anh. Phải biết rằng trong làng không có mấy người được nhiều hơn anh, Thiệu Bằng chính là một trong số đó. Nhưng bây giờ tài sản của hắn chắc chắn không bằng Thiệu Lăng.
Tiền của nhà Thiệu Lăng đẻ ra tiền, còn vị này thì lại phá sản không nhẹ. Trước đây hắn chơi với những người cũng được đền bù nhiều nhưng sau đó vì vụ Kamaz và công ty tài chính, mọi người trong lòng không thoải mái đều tránh xa hắn.
Hắn thì hay rồi lại đi dây dưa với loại người như Thang Diệu Tông. Thật ra chính hắn cũng nên biết Thang Diệu Tông là người thế nào nhưng vẫn cứ muốn lại gần. Bây giờ thì hay rồi, kết cục như vậy.
Thiệu Lăng:
"Lát nữa đi chúc Tết, hỏi thăm một chút đi. Anh đoán dì Hai và mọi người chắc chắn sẽ biết rất nhiều."
Bà ấy chính là cao thủ hóng chuyện.
Anh thật sự có chút cạn lời vì kinh ngạc. Cũng kinh ngạc như anh còn có cả Lê Thư Hân, cô cũng không ngờ. Kẻ thù của nhà họ lại bị người ta đầu độc. Họ còn chưa đi chùa cầu khấn, ông trời đã bắt đầu thu hắn ta rồi sao?
Nếu không phải là vợ chồng thì sao, suy nghĩ này đều giống nhau.
Nhưng đối với một số người, đây là một chuyện xui xẻo ngày Tết còn Thiệu Lăng thì lại cảm thấy đây là một chuyện rất tốt, món quà tuyệt nhất của mùng một Tết.
Dù sao thì tâm trạng anh rất tốt, lúc thay quần áo ra ngoài còn huýt sáo. Lê Thư Hân liếc anh một cái rồi lại nhìn một cái. Thiệu Lăng cười hỏi:
"Sao thế? Chưa từng thấy anh à? Còn nhìn anh như vậy."
Lê Thư Hân:
"Tâm trạng của anh tốt thật đấy."
Thiệu Lăng cười:
"Mùng một Tết, tâm trạng của anh đương nhiên là tốt rồi. Ăn Tết mà tâm trạng không tốt thì còn lúc nào tâm trạng tốt nữa? Hơn nữa người anh ghét bị trừng phạt, anh tự nhiên càng vui hơn. Anh thấy em cũng rất vui mà."
Anh sẽ không đồng tình với kẻ ác.
Lê Thư Hân cũng bật cười:
"Bởi vì em ghét Thang Diệu Tông. Hắn muốn tính kế trại chăn nuôi của chúng ta, em đối với loại người này tự nhiên sẽ không có cảm tình tốt. Còn những người cùng hội với hắn, họ cùng nhau mở sòng bạc đều không phải là thứ tốt cho nên em cũng không đồng tình với họ."
Hai vợ chồng lên xe, đặt tiểu Giai Hi vào ghế an toàn. Cậu nhóc ôm người máy nhỏ nói:
"Con muốn tìm chị họ chơi."
Lê Thư Hân:
"Được thôi."
Khỏi phải nói, thật sự là chuyện tốt không ra khỏi cửa chuyện xấu truyền ngàn dặm.