Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 238: Thang Diệu Tông



 

Vào tối Giao thừa TV đang phát sóng Xuân Vãn Âm lịch.

Nhà nhà đều ngồi trước TV. Nếu là mười mấy năm sau khi internet đã phát triển có lẽ người ta không còn quá thiết tha với Xuân Vãn, nhưng bây giờ máy tính vẫn chưa phổ biến cho nên nhà nhà vẫn sẽ mở TV xem.

Gia đình ba người của Thiệu Lăng cũng đang ở nhà xem Xuân Vãn, không khí vui tươi hớn hở.

Đương nhiên cũng có những người không như vậy. Một số người không sum họp cùng gia đình.

Mấy người Thiệu Bằng lại đang tụ tập ở nhà Thang Diệu Tông. Thang Diệu Tông không ở cùng cha mẹ, nhà hắn ta cũng vì tin tức giải tỏa đền bù mà xây thêm nhà, phần nhà xây thêm có một cửa riêng, ngày thường tiếp đón bạn bè đến chơi cũng không có gì bất tiện. Như hôm nay là một ví dụ, mặc dù là Tết nhưng một số người cũng không về nhà mà lại tụ tập ở đây cùng nhau uống rượu đ.á.n.h bài.

Đã uống rượu đ.á.n.h bài thì không thể thiếu chuyện trò. Mấy gã đàn ông này vô cùng ngưỡng mộ Thang Diệu Tông. Có người có điều kiện như Thiệu Bằng cũng có những kẻ kém cỏi hơn theo Thang Diệu Tông kiếm sống, người tốt người xấu đều có cả.

Nhưng dù tốt hay xấu duyên với phụ nữ đều không bằng Thang Diệu Tông.

Phải biết rằng, duyên với phụ nữ của Thiệu Bằng cũng không tồi nhưng đó là phải do hắn bỏ tiền ra cho phụ nữ. Còn Thang Diệu Tông thì khác. Hắn ta là được phụ nữ cho tiền còn thật sự có vài người phụ nữ trong tay.

Tuy Thang Diệu Tông cũng tự mình kiếm tiền nhưng hắn ta vẫn rất vui lòng để những người phụ nữ này tiêu tiền cho hắn. Dù là xe hay đồng hồ, dù là vòng cổ vàng hay các loại quần áo hàng hiệu còn có cả đồ Tết trong nhà, những thứ này hoàn toàn không cần Thang Diệu Tông bận tâm tự nhiên có người chuẩn bị chu đáo.

Thang Diệu Tông đối phó với phụ nữ đúng là cao tay.

Mấy gã anh em này ngưỡng mộ không thôi. Thiệu Bằng liền cảm thán:

"Những thứ khác không nói, chỉ riêng duyên với phụ nữ tôi thật sự ngưỡng mộ cậu."

Từ khi ly hôn Thiệu Bằng ở bên ngoài càng thêm không kiêng nể gì như cá gặp nước. Nhưng việc tiêu tiền để có được phụ nữ không thể nào so sánh được với Thang Diệu Tông. Mặc dù xét về ngoại hình những cô gái hắn tiêu tiền để có được tự nhiên là trẻ trung xinh đẹp nhưng hắn vẫn rất ngưỡng mộ Thang Diệu Tông, người có thể được phụ nữ tiêu tiền cho mình ở mọi nơi.

Nói sao nhỉ?

Điều này dường như càng chứng tỏ được sức hút của một người đàn ông.

Thang Diệu Tông đắc ý nhất cũng là điều này. Nói ra thì hắn ta luôn muốn phát tài, muốn đến phát điên. Cuộc sống bình thường ở làng quê thật sự khiến hắn ta không hài lòng. Hắn ta là con trai của tộc trưởng nếu là trước giải phóng thì đã là gia đình giàu có. Kết quả bây giờ thì sao, ngay cả tộc trưởng trong làng cũng chẳng là gì huống chi là hắn ta. Chỉ là một con số không!

Vốn dĩ có lẽ cứ sống như vậy cả đời cũng được nhưng ai ngờ được làng Thiệu Gia cách một con đường lại được giải tỏa đền bù.

Hắn ta thật sự càng xem càng đỏ mắt, chỉ muốn ngay lập tức được chia một phần. Cùng là dân quê cùng là những người nghèo trong làng, dựa vào cái gì mà những người đó có thể được giải tỏa đền bù để sống một cuộc sống tốt đẹp hơn, dựa vào cái gì mà hắn lại không thể. Thang Diệu Tông không phải là người chấp nhận số phận. Chính vì không chấp nhận nên hắn ta mới nghĩ ra cái bẫy đầu tiên.

Đây có thể nói là một công đôi việc, ngoài việc có thể lấy được tiền còn có thể trừ khử được ba tên côn đồ trong làng. Ba con ch.ó này cả ngày ở trong làng làm mưa làm gió. Tuy là con trai của tộc trưởng, Thang Diệu Tông cũng đã từng bị chúng bắt nạt huống chi là lúc còn nhỏ đã bị chúng nhắm vào.

Chúng là hư từ nhỏ đến lớn. Chính vì vậy Thang Diệu Tông mới nghĩ rằng vừa có thể trừ khử chúng lại có thể lợi dụng chuyện giải tỏa đền bù của làng Thiệu Gia để kiếm tiền. Nhưng nếu muốn chọn người như vậy thì không thể chọn một người có quan hệ sâu sắc với làng Thiệu Gia. Quan hệ sâu sắc, không tránh khỏi phải mất công gỡ rối, họ không có năng lực đó.

Người như Thiệu Bằng chắc chắn không thể động đến, làm vậy chắc chắn không được như ý. Cho nên hắn ta chọn đi chọn lại đã lựa chọn ra hai người, một là Vu béo hai là Thiệu Lăng.

Vu béo không phải người địa phương, Thiệu Lăng tuy là người làng Thiệu Gia nhưng lại tương đối xa cách với những người khác. Tuy cũng có không ít họ hàng nhưng nói về quan hệ đặc biệt thân thiết thì lại không có. Dù sao thì bà nội của anh cũng đã qua đời.

Và sau khi quan sát hắn ta cuối cùng đã chọn Thiệu Lăng.

Bên Vu béo canh gác quá nghiêm ngặt. Còn bên Thiệu Lăng tuy cũng không thoải mái nhưng may mắn là hắn có thể tìm được "nội ứng" ở bên này, là anh họ của hắn ta Vương A Hưng. Như vậy sẽ dễ làm hơn.

Chỉ có điều kế hoạch không theo kịp thay đổi. Thiệu Lăng không mắc bẫy. Hắn ta và anh họ Vương A Hưng cũng bị ba tên côn đồ kia quấn lấy bị đòi không ít tiền, còn bị đ.á.n.h cho nhiều trận, hắn ta phải nằm viện rất lâu.

Chính vì vậy hắn ta thật sự rất căm hận Thiệu Lăng. Nếu không phải Thiệu Lăng đã bắt được ba tên côn đồ kia, nếu để chúng c.h.ế.t ở trại chăn nuôi có phải hắn sẽ không phải đối mặt với sự trả thù của chúng không.

Nhưng dù nói thế nào dù hắn có căm hận Thiệu Lăng đến đâu cũng không có cách nào làm gì được anh.

Sau đó trong làng họ lại có tin đồn cũng sẽ được giải tỏa đền bù. Hắn ta cũng không có tâm trí lo chuyện khác. Chỉ có điều tin tức này sau đó được chứng thực là tin giả. Cũng làm nhà hắn ta tiêu tốn không ít tiền tiết kiệm. Nếu không phải sau đó lại có vụ Kamaz, hắn ta sợ rằng vẫn là hai bàn tay trắng.

Nhưng Kamaz lại mang đến cho hắn ta một ý tưởng mới. Hắn ta thật ra có thể làm một chút gì đó gần gũi hơn để kiếm tiền, chỉ cần không làm lớn như Kamaz thì sẽ không có chuyện gì. Như Thiệu Bằng cũng đã tham gia một chút nhưng cuối cùng không phải cũng không có vấn đề gì sao?

Cho nên hắn ta bắt đầu từ từ tiếp cận Thiệu Bằng. Hắn ta thật ra trong lòng hiểu rõ chính Thiệu Bằng đã tung tin giả về việc giải tỏa đền bù. Nhưng chuyện này hắn ta lại luôn giả vờ không biết, nịnh nọt để trở thành bạn của Thiệu Bằng.

Có lẽ là ông trời cũng phải giúp hắn ta, việc hắn ta tiếp cận Thiệu Bằng rất thuận lợi. Mà ba tên côn đồ luôn tìm cớ gây sự kia cũng vì vừa hút vừa bán mà phải vào tù điều này đã dọn sạch chướng ngại cho hắn.

Hắn ta biết Thiệu Bằng có tiền, quen biết nhiều người và phức tạp còn có cả người làm "điệp mã t.ử" (người môi giới sòng bạc) ở đối diện cho nên hắn ta cảm thấy mình kết giao với Thiệu Bằng, có thể từ từ mở rộng mối quan hệ. Chờ hắn ta kiếm được tiền, nhất định cũng sẽ không bỏ qua tên khốn tung tin giả này.

Hắn ta cúi mắt im lặng cười một tiếng.

Việc hắn ta tiếp cận Thiệu Bằng thật sự có không ít lợi ích, ngoài việc có thể mở rộng mối quan hệ, học được cách thiết lập sòng bạc kiếm tiền còn có thể nhận được lợi ích từ Thiệu Bằng, càng có thể lợi dụng hắn để tiếp cận những hộ được đền bù giải tỏa ở làng Thiệu Gia. Phụ nữ mà, lúc nào cũng thích nghe lời hay ý đẹp. Hắn ta dùng chiêu lạt mềm buộc c.h.ặ.t rất giỏi trong việc nắm bắt phụ nữ, đến nay cũng đã nhận được không ít lợi ích.

Lại nhìn thấy ánh mắt ngưỡng mộ của Thiệu Bằng, Thang Diệu Tông trong lòng lâng lâng.

Hắn ta cười nói:

"Thật ra phụ nữ chính là như vậy, anh cứ nói vài câu dễ nghe. Bước đầu tiên là dỗ dành cô ấy, chiều chuộng hết mực để cô ấy cảm nhận được sự coi trọng. Sau đó thì phải thích hợp đả kích cô ấy. Từ nhỏ đến lớn từng bước một, từng chút một là không thể thoát khỏi lòng bàn tay anh được."

Nói thì dễ làm thì không dễ như vậy. Thiệu Bằng bĩu môi:

"Đả kích mà cũng có thể vui vẻ à?"

Thang Diệu Tông cười một cách tinh quái:

"Đả kích tự nhiên cũng sẽ không vui vẻ nhưng phải xem anh làm từng bước như thế nào. Như đối với Lý Tú Chi, tôi sẽ nói với cô ấy là tuy em đã từng ly hôn, tuy em không phải là một cô gái trong trắng, trong lòng anh có để ý nhưng anh yêu em như vậy, anh nguyện ý ở bên em. Anh nghĩ ngoài anh ra người khác nhất định sẽ không yêu em như vậy. Đương nhiên lời này không thể nói trắng ra như vậy, anh phải trau chuốt một chút."

"Cao tay."

Đây là vì Lê Thư Hân không ở đây, nếu cô ở đây tám phần là có thể kết luận một trăm phần trăm Thang Diệu Tông này chính là một cao thủ PUA (thao túng tâm lý). Tuy bây giờ còn chưa có cách nói này nhưng người này chính là như vậy.

Thang Diệu Tông:

"Nhưng mà Lý Tú Chi và mấy người kia trông thật sự không được. Nói về dịu dàng nhỏ nhẹ, tôi vẫn thích chị dâu Liên hơn. Tuy cô ấy không có tiền cũng không thể tiêu tiền cho tôi nhưng tôi vẫn thích cô ấy. Xinh đẹp cũng rất quan trọng."

"Vợ không bằng thiếp thiếp không bằng trộm, câu tục ngữ này lúc nào cũng có chút lý lẽ."

"Ha ha ha ha."

Mấy gã đàn ông cười một cách đáng khinh.

Thiệu Bằng hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Cậu không sợ chồng cô ấy đến tìm cậu gây sự à?"

Thang Diệu Tông:

"Tôi sợ cái quái gì. Cái thằng nhu nhược vô dụng đó trước đây Trương Tam và đám bạn hắn bắt nạt vợ hắn, hắn chẳng phải cũng nhịn sao? Bây giờ Trương Tam và đám bạn hắn đã vào tù rồi, tôi giúp đỡ chăm sóc vợ hắn một chút có gì không đúng?"

"Cậu đấy!"

"Nếu các cậu có hứng thú, sau này tôi sẽ giúp các cậu... Hì hì, bên cô ấy dễ nói chuyện lắm."

Thiệu Bằng lập tức tỉnh táo hỏi dồn:

"Cậu nói thật? Cậu nỡ lòng nào?"

Thang Diệu Tông hỏi lại:

"Tại sao tôi lại không nỡ? Cũng không phải vợ tôi. Anh em như tay chân phụ nữ như quần áo. Hơn nữa cũng không phải vợ của chính mình, các cậu có hứng thú tôi sẵn lòng giúp đỡ."

Thiệu Bằng lập tức tỉnh táo:

"Vậy thì... cậu có yêu cầu gì, cứ việc nói."

Thang Diệu Tông lắc đầu:

"Tôi có thể có yêu cầu gì chứ. Đã nói là anh em thì đừng nói gì đến yêu cầu hay không yêu cầu. Tôi chỉ giúp đỡ thôi."

Không rõ ràng giá cả thì lợi ích mới lớn hơn phải trả giá mới có thể lớn hơn. Thang Diệu Tông im lặng suy nghĩ một chút trên mặt lại rất thành khẩn.

"A, cái này... cái này sao lại không biết xấu hổ."

Thiệu Bằng đã rõ ràng như vậy, Thang Diệu Tông còn có gì không hiểu, nói:

"Anh cứ việc yên tâm... Ai, hôm nay rượu này sao lại nhạt thế."

Hắn ta cúi đầu uống thêm một ngụm cảm thấy không ổn.

Thiệu Bằng gật đầu:

"Lúc nãy tôi còn định nói rượu này không ngon."

Một cậu nhóc phàn nàn:

"Chắc chắn là tiệm tạp hóa trong làng chúng ta bán rượu giả rồi. Nhà hắn lúc nào cũng bán hàng thật giả lẫn lộn. Chắc là thấy Tết nhất mấy anh em không thể tìm họ gây sự."

"Uống tạm đi."

"Thang Diệu Tông, Thang Diệu Tông, cậu có nhà không?"

Thang Diệu Tông nghe thấy tiếng này cười chế giễu một tiếng:

"Là Vương A Hưng."

Người này không làm được việc cho hắn ta, bị đ.á.n.h lại bị đòi tiền lúc đó đã cãi nhau với hắn ta. Hai anh em họ gặp nhau trong làng đều không nói chuyện. Nhưng gần đây thấy Thang Diệu Tông phát tài, người này lại mặt dày đến gần muốn theo Thang Diệu Tông kiếm miếng cơm ăn.

Thang Diệu Tông thầm nghĩ, nếu không phải bây giờ đang cần người thì hắn ta mới không dễ dàng để ý đến ngươi. Hắn ta hiện tại đang nóng lòng mở rộng sòng bạc cho nên miễn cưỡng nhận lấy tên ngốc này.

Hắn ta liếc nhìn Thiệu Bằng, Thiệu Bằng như vậy mà hắn còn có thể lợi dụng, Vương A Hưng cũng không ngoại lệ.

Hắn ta cao giọng:

"Anh họ à, vào đi, vào đi, đang uống rượu đây."

Vương A Hưng lúc này cũng xoa tay bước vào. Vừa thấy rượu ngon thức ăn ngon ở đây trong mắt lóe lên vẻ ghen tị. Nhà hắn bây giờ khó khăn lắm, trước kia bị ba tên côn đồ kia đòi tiền nên mấy năm nay vẫn chưa hồi phục lại được. Mọi người đều biết hắn đã từng tính kế ông chủ của mình, người bình thường cũng không dám dùng hắn.

Cuộc sống của hắn không tốt Tết nhất cũng không được ăn ngon như thế này.

Hắn cười nói:

"Tôi nghe nói các cậu ở đây nên qua đây góp vui."

"Đã đến rồi thì ngồi xuống đi rót cho anh họ tôi một ly."

Vương A Hưng cũng thích rượu, vội vàng uống cạn một ly lắc đầu:

"Ngon."

Không khí hiện trường lại một lần nữa náo nhiệt lên. Mọi người vừa rồi còn lẩm bẩm đây là rượu giả nhưng bây giờ lại uống rất vui vẻ. Uống rượu mà rượu thật ra không quan trọng lắm, quan trọng là không khí.

"Nào, nào, nào, chúng ta lại cạn một ly."

"Vị rượu vẫn còn thiếu chút, sau này chúng ta phải nói chuyện với tiệm tạp hóa của ông Trần, không thể làm ăn như vậy được, bán hàng như thế này sau này ai còn đến mua? Vị rượu giả này vẫn không được."

Vương A Hưng:

"Không tồi đâu, tôi thấy khá ngon."

Mấy người cười chế giễu thầm nghĩ thật là một kẻ không có kiến thức, loại hàng rởm này mà cũng coi là rượu ngon thật chưa từng thấy thứ tốt. Nhưng bây giờ đi đổi cũng phiền phức, đơn giản là vị nhạt một chút nhưng vẫn có thể uống được.

Mấy người đều uống rất vui vẻ. Còn Thiệu Bằng có điều kiện, uống quen thứ tốt có chút khó nuốt uống chậm đi không ít.

Mọi người đang náo nhiệt thì không biết rằng bên ngoài cửa sổ có một người đang ngồi xổm, cả người đôi mắt sắc lẹm âm trầm nhìn chằm chằm vào cửa sổ cười lạnh, ánh mắt có chút điên cuồng...

--

Hết chương 113.