Tiểu Giai Hi đã sớm mặc sẵn bộ đồng phục nhà trường phát là áo sơ mi màu xanh nhạt và quần đùi màu xanh biển.
Cậu nhóc cúi xuống ngắm nghía quần áo của mình,
"Đi học mặc."
Cậu bé không hiểu "đồng phục" là gì nhưng hiểu rằng đây là quần áo chỉ đi học mới được mặc.
Cậu nở nụ cười đáng yêu:
"Con muốn đi học."
Thiệu Lăng và Lê Thư Hân đã chuẩn bị từ sớm. Lê Thư Hân lại kiểm tra cặp sách nhỏ của Giai Hi lần nữa. Trong cặp chỉ có một ít đồ ăn vặt và một chiếc khăn lông ngoài ra không có gì khác.
Tiểu Giai Hi nghiêm túc đeo cặp sách vội vàng kéo tay ba mẹ:
"Đi thôi."
Nhà họ cách trường mẫu giáo không xa, đi bộ ra khỏi khu nhà thậm chí không cần qua đường chỉ rẽ hai ba lần là tới. Không cần đi quá sớm nhưng Giai Hi có vẻ rất nóng lòng. Ba mẹ cũng không thể cản con mình chăm chỉ học hành được.
Thiệu Lăng nói:
"Được rồi, đi thôi, chúng ta đi học nào."
Tiểu Giai Hi vui mừng nắm c.h.ặ.t t.a.y, dáng vẻ đó khiến mọi người bật cười.
Thiệu Lăng và Lê Thư Hân dắt con trai ra khỏi nhà.
Cậu nhóc mềm mại hỏi:
"Ba mẹ ơi, chúng ta đi học bây giờ ạ?"
Thiệu Lăng:
"Đúng vậy, không phải con muốn đi sao? Đến nơi đừng có khóc nhè tìm mẹ nhé."
Lê Thư Hân cười nhạt:
"Nếu con khóc nhè, chúng ta để lớn hơn chút nữa rồi đi học cũng không sao."
Thiệu Lăng nhìn sang Lê Thư Hân, trông cô có vẻ như một bà mẹ luôn phá đám.
Lê Thư Hân nháy mắt với anh, Thiệu Lăng sao còn không hiểu?
Anh bật cười, tiểu Giai Hi cũng cười theo một cách mềm mại, lí nhí nói:
"Không cần đi muộn đâu ạ."
Lê Thư Hân:
"Vậy đi thôi."
Thiệu Lăng không lái xe mà dắt con đi bộ, hỏi:
"Có mệt không? Mệt thì ba bế."
Tiểu Giai Hi kiêu hãnh ưỡn n.g.ự.c:
"Con không mệt, con đi được."
Cậu nhóc đi theo ba mẹ đến trường, trán hơi lấm tấm mồ hôi nhưng không hề kêu mệt, cả chặng đường đều rất hứng khởi.
Cậu nói:
"Ba ơi, con muốn làm quen với nhiều bạn mới."
Thiệu Lăng gật đầu:
"Ừ."
Tiểu Giai Hi lại nói:
"Mẹ ơi, con có thể chơi cầu trượt."
Lê Thư Hân gật đầu:
"Ừ, đúng rồi ở đây đều có."
Tiểu Giai Hi lại nói:
"Con muốn học thêm nhiều kiến thức."
Vẻ mặt nghiêm túc đó khiến Thiệu Lăng và Lê Thư Hân chỉ muốn ôm con vào lòng hôn lấy hôn để.
Mắt thấy trường mẫu giáo đã đến, tiểu Giai Hi lập tức nhảy cẫng lên:
"Con đến rồi!"
Cậu bé vui lắm.
Cậu bé sợ mẹ lại nói hay là sang năm hẵng đi.
Bé con không muốn đâu.
Hai người đưa con đến trường.
Ngày thứ hai đi học, phụ huynh có thể đưa con trực tiếp vào lớp. Tiểu Giai Hi đi theo ba mẹ hùng dũng oai vệ.
Nhưng chưa đến lớp, chỉ ở cổng trường đã thấy mấy đứa trẻ lăn lộn dưới đất khóc lóc:
"Con không muốn đi học, con không muốn đến trường mẫu giáo, con muốn về nhà, hu hu hu, con muốn về nhà..."
Tiếng khóc này thật sự rất to.
Tiểu Giai Hi dừng bước nhìn một anh trai rõ ràng lớn hơn mình đang lăn lộn dưới đất khóc lóc, cậu tò mò nghiêng đầu nhìn.
Thiệu Lăng bật cười trêu:
"Sao thế? Sợ rồi à?"
Tiểu Giai Hi lắc đầu, mắt to vẫn không chớp nhìn đứa trẻ đang khóc.
Nhưng khóc lóc hoàn toàn vô dụng, mẹ của đứa trẻ đó xách con lên "bép bép" đ.á.n.h hai cái vào m.ô.n.g, hung dữ nói:
"Dù thế nào, hôm nay cũng phải đi học cho mẹ!"
Sau hai cái đ.á.n.h, đứa trẻ bị bỏ lại rồi người mẹ cứ thế bỏ đi.
Tiểu Giai Hi:
"Wow."
Đứa trẻ khóc to hơn, hét lớn:
"Mẹ đừng bỏ con, con muốn về nhà, con muốn về nhà a a a."
Tiểu Giai Hi:
"Wow wow."
Thiệu Lăng và Lê Thư Hân im lặng nhìn nhau, con trai nhà mình quả nhiên có chút không giống người thường.
Cậu bé đang khóc đòi về nhà được cô giáo bế lên nhẹ nhàng dỗ dành:
"Tiểu Khốc không khóc nữa nhé."
Tiểu Giai Hi bừng tỉnh đại ngộ, thảo nào bạn ấy lại khóc vì bạn ấy tên là Tiểu Khốc.
Mẹ đi rồi Tiểu Khốc chắc là nức nở lau nước mắt, không còn khóc to nữa vì không có ai xem.
Tiểu Giai Hi rất tự nhiên hỏi:
"Anh ơi, mẹ anh không cần anh nữa ạ?"
Tiểu Khốc:
"Oa, con muốn mẹ..."
Giọng lại to và vang dội trở lại.
Cô giáo:
"..."
Thiệu Lăng vội bế con trai lên,
"Đi thôi, ba đưa con vào lớp."
Lê Thư Hân vội xin lỗi:
"Xin lỗi ạ."
Hai người "bắt cóc" con trai nhanh ch.óng đi về phía lớp học. Với cái tính tò mò của Giai Hi nhà họ, đừng để người ta vừa dỗ xong đứa trẻ khác thì bên này lại chọc cho nó khóc, thế thì không hay.
Tiểu Giai Hi được ba bế đi như bay, vui vẻ nói:
"Ba đi nhanh lên."
Thiệu Lăng:
"..."
Vì ai chứ?
Đứa trẻ này còn không biết mình gây chuyện đâu.
Thiệu Lăng ôm con trai vào lớp mẫu giáo bé, chưa vào cửa đã nghe thấy tiếng khóc đinh tai nhức óc từ trong phòng, hết đợt này đến đợt khác.
Mắt Giai Hi mở to hơn:
"Wow."
Hôm nay cậu nhóc bị sốc không ít.
Lê Thư Hân cũng đã lâu không thấy cảnh tượng hoành tráng như vậy. Lúc này cô thật sự rất khâm phục các cô giáo mầm non. Nghề này thật không dễ làm. Tiếng trẻ con khóc gào, Lê Thư Hân là người ngoài mà cũng thấy nhức đầu.
Thiệu Lăng nhìn vào,
"Con xem, ai cũng sợ đến trường mẫu giáo."
Đôi mắt to đen láy của Giai Hi hiện lên vẻ bai rối cậu lí nhí hỏi:
"Tại sao ạ?"
Thiệu Lăng:
"Chắc là sợ ba mẹ không cần họ nữa."
Giai Hi ngơ ngác nhìn ba mẹ.
Thiệu Lăng cười véo má con trai:
"Sao con không sợ cái này?"
Tiểu Giai Hi lập tức kiêu hãnh ưỡn n.g.ự.c nói to:
"Ba mẹ yêu con."
Thiệu Lăng:
"Ối chà, đứa trẻ này tự tin ghê."
Tiểu Giai Hi lập tức nở nụ cười ngọt ngào rất tự tin nhướng mày. Đôi lông mày nhếch lên trông kiêu ngạo lắm. Cậu bé biết ba mẹ thương cậu, sẽ không nỡ bỏ cậu.
Cậu chọc chọc vai ba,
"Con muốn xuống."
Thiệu Lăng lập tức đặt con trai xuống.
Cậu nhóc kéo dây đeo cặp sách, nói:
"Con muốn đi học!"
Cậu đúng là một đứa trẻ dũng cảm.
Cậu bé dũng cảm này tự mình sải bước vào lớp học. Trong phòng vẫn vang lên tiếng khóc. Có bạn thì khóc to có bạn thì im lặng lau nước mắt, đứa nào cũng trông rất đáng thương.
Nếu là lớp chồi hay lớp lá lớn hơn, tình hình này sẽ ít hơn nhưng đây là lớp nhà trẻ.
Hôm nay mới là ngày thứ hai đi học cảnh tượng này khá là hoành tráng.
Trong phòng có tất cả mười mấy đứa trẻ nhưng đã có bốn cô bảo mẫu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô giáo phụ trách lập tức tiến lên dắt tay Giai Hi, nhẹ nhàng nói:
"Bạn nhỏ ơi, con là Giai Hi đúng không? Nào cô dẫn con vào chỗ ngồi nhé."
Cô sợ giây tiếp theo đứa trẻ này sẽ bật khóc nên giọng nói rất dịu dàng.
Đừng nhìn bây giờ đứa trẻ không khóc, cũng có những đứa trẻ mới vào không khóc nhưng quay đi quay lại thấy ba mẹ đi rồi liền suy sụp bắt đầu gào khóc, nên cô giáo không dám lơ là.
Đôi mắt đen láy của Giai Hi như quả nho, cậu bé nghiêng đầu nhìn các bạn. Bỗng nhiên cậu thấy một cậu bé quen mặt. Cậu bé này ở cùng khu nhà với cậu. Lúc Giai Hi xuống lầu chơi cầu trượt thường xuyên gặp cậu bé này. Chúng đều là những đứa trẻ trạc tuổi nhau, tự nhiên đã từng chơi chung.
Vì vậy lần này Giai Hi thấy cậu bé liền gọi:
"Duệ Duệ!"
Duệ Duệ đang khóc oa oa nghe thấy giọng nói quen thuộc quay lại nhìn, ồ, là bạn chơi cùng mình. Cậu bé lập tức chạy đến bên Giai Hi khóc oa oa:
"Giai Hi, hu hu hu, tớ muốn về nhà..."
Giai Hi thấy cậu khóc nước mắt nước mũi tèm lem phồng má lên nói:
"Không về nhà, phải đi học mẫu giáo."
Duệ Duệ:
"Hu hu hu, tớ muốn tìm ông bà nội."
Bạn nhỏ này do ông bà nội chăm tự nhiên là muốn tìm ông bà nội.
Ông bà nội cậu bé đưa cháu đến rồi chuồn mất, sợ ở lại sẽ không cầm lòng được.
Giai Hi thấy cậu khóc t.h.ả.m như vậy không nhịn được phì cười.
Duệ Duệ:
"???"
Cậu bé treo nước mắt ngơ ngác nhìn bạn, sao lại còn cười?
Giai Hi ra dáng người lớn vỗ vai bạn:
"Đừng khóc, ông bà nội tan học sẽ đến đón cậu."
Duệ Duệ:
"Nhưng, nhưng tớ không muốn đi học..."
Cậu bé nắm c.h.ặ.t quần áo, ấm ức:
"Tớ muốn ở nhà chơi."
"Ở nhà không vui."
Giai Hi, một đứa trẻ mới ba tuổi miệng lưỡi lanh lợi, vốn từ vựng tăng lên đáng kể:
"Tớ muốn ở đây học kiến thức."
Duệ Duệ:
"Học kiến thức là gì?"
Giai Hi:
"Là biết nhiều hơn~"
Duệ Duệ:
"Tớ không muốn biết nhiều hơn."
Giai Hi đồng cảm nhìn bạn:
"Cậu đúng là đồ ngốc, cái gì cũng không biết, đúng là đồ ngốc."
Duệ Duệ:
"..."
Cậu bé có chút hoang mang nhưng cuối cùng cũng không khóc nữa.
Cô giáo mầm non:
"..."
Đứa trẻ này không khóc còn có thể dỗ người khác, giỏi thật, cuối cùng cũng có một đứa trẻ ngoan ngoãn.
Cô thầm thở phào nhẹ nhõm. Nhưng quay lại nhìn ba mẹ đứa trẻ này còn đang trèo cửa sổ nhìn vào. Cũng không nói gì không phải vì có phụ huynh. Thiệu Lăng và Lê Thư Hân còn đang xem kịch vui, họ muốn xem biểu hiện của Giai Hi muốn xem cậu có thật sự muốn đến trường không, có thật sự không khóc không.
Không ngờ thật sự không làm họ thất vọng.
Một phụ huynh đang dỗ con nói:
"Nhà tôi thật không dễ dàng, đứa nhà chị ngoan quá."
Lê Thư Hân kiêu hãnh gật đầu nhưng cũng có chút lo lắng:
"Chỉ không biết sau khi chúng tôi đi nó sẽ thế nào."
Nói thì nói vậy nhưng Lê Thư Hân không vội đi ngay, cô còn hy vọng có thể ở bên con nhiều hơn. Việc cô nói để sang năm đi học, lời đó cũng chỉ là lừa trẻ con không thật sự nghĩ vậy. Lê Thư Hân nói như vậy đơn giản là để con trai trân trọng cơ hội đến trường hơn. Dĩ nhiên cách này không phải lúc nào cũng hiệu quả, đối với những đứa trẻ không muốn đi học thì có lẽ chẳng có tác dụng gì.
Nhưng Giai Hi thì khác, cậu ngay từ đầu đã rất muốn đến trường nên cách này chắc sẽ có hiệu quả.
Thiệu Lăng và Lê Thư Hân trèo cửa sổ nhìn con trai. Lúc này Giai Hi đã cởi cặp sách bước đi mạnh mẽ, đi một vòng quanh lớp xem các bạn.
Còn Duệ Duệ thì lẽo đẽo theo sau.
So với cô giáo và các bạn xa lạ, Giai Hi quen thuộc với người bạn đã từng chơi chung hơn nên cậu bé vừa nức nở vừa đi theo Giai Hi.
Giai Hi tò mò:
"Ai cũng khóc."
Cậu kiêu hãnh vỗ n.g.ự.c:
"Chỉ có mình con không khóc, con là đứa trẻ ngoan."
Cô giáo vội gật đầu:
"Đúng, con giỏi lắm."
Giai Hi:
"Dù sao ba mẹ cũng chắc chắn sẽ cần con, họ thương con mà."
"Đúng đúng đúng."
Giai Hi nghi ngờ, đôi mắt to tròn đặt ra câu hỏi:
"Cô ơi, họ khóc t.h.ả.m như vậy, có phải vì ba mẹ họ thật sự không cần họ nữa không?"
Lời này vừa thốt ra tiếng khóc trong phòng rõ ràng lớn hơn vài phần.
Sắc mặt cô giáo cứng đờ, Giai Hi còn ngây thơ nhìn cô.
Cô vội nói:
"Ba mẹ họ cũng cần họ mà, chiều tối sẽ đến đón các bạn. Mỗi bạn nhỏ đều là thiên thần nhỏ của ba mẹ."
Giai Hi:
"Ồ, cô không lừa con chứ?"
"Cô không lừa con."
Giai Hi "à" một tiếng, không biết đã tin hay chưa. Cô giáo cũng không dám để cậu đi lòng vòng nữa, sợ lại hỏi ra câu hỏi kỳ quặc nào rồi lại khóc thành một bầy.
Cô vội nói:
"Giai Hi ngoan nhé, con về chỗ ngồi được không?"
Giai Hi bĩu môi.
Cô giáo lập tức hiểu ý:
"Cô cho con một món đồ chơi nhỏ nhé."
Giai Hi lập tức:
"Dạ."
Duệ Duệ:
"...Con cũng muốn."
Cô giáo lập tức mỉm cười:
"Cũng cho con nữa nhé."
Nếu đồ chơi có thể dỗ được trẻ con thì cô giáo sẵn sàng cho, chỉ cần đừng gây sự đừng khóc lóc.
Duệ Duệ ngồi ở ghế sau Giai Hi. Cậu bé cũng biết ông bà nội đều đi rồi, mình khóc cũng không về nhà được, thà chơi đồ chơi một lát còn hơn.
Giọng cậu đã hơi khàn:
"Con khát."
"Cô đi rót nước cho các con ngay."
Không lâu sau Giai Hi và bạn đều được một con thú bông nhỏ. Giai Hi nghịch con hổ bông, "gầm gừ" học tiếng hổ kêu. Không hề bị ảnh hưởng bởi tiếng khóc của các bạn.
Không chỉ không bị ảnh hưởng mà cậu còn chơi cùng với người bạn quen thuộc. Bạn kia được một con thỏ con.
Hai đứa trẻ mỗi đứa ôm một con thú bông ríu rít.
Thiệu Lăng và Lê Thư Hân xem một lúc lâu, cuối cùng cũng im lặng gật đầu yên tâm.
Thiệu Lăng:
"Được rồi, chúng ta đi thôi, anh xem nó có thể thích ứng được."
Lê Thư Hân:
"Được."
Hai vợ chồng lại nhìn con trai một lần nữa.
Lê Thư Hân nghĩ lại gọi:
"Giai Hi."
Giai Hi lập tức ngẩng đầu.
Lê Thư Hân vẫy vẫy tay:
"Ba mẹ đi trước nhé, tạm biệt con."
Phụ huynh khác đều lén lút đi, họ làm ầm ĩ thế này cũng không nhiều.
Nhưng Giai Hi nghe thấy lời này không hề suy sụp ngược lại ngoan ngoãn gật đầu.
Lê Thư Hân:
"Chờ con tan học, ba mẹ sẽ đến đón con."
Giai Hi:
"~"
Hai người đều bật cười.
Giai Hi nhìn bóng dáng ba mẹ rời đi, trong lòng bỗng có chút sợ hãi nho nhỏ.
Cậu mím môi mắt từ từ đỏ lên...
Cô giáo: Không!
Ngay khi cô giáo định nói gì đó, Giai Hi hít hít mũi nức nở một tiếng rồi ngẩng đầu lên nói to: