Đôi mắt to tròn của Tiểu Giai Hi nhìn chằm chằm mẹ không rời, cậu bé lớn tiếng tranh đấu cho mình:
"Con muốn đi học!"
Không biết còn tưởng đây là thời những năm 60-70 không có tiền đi học, bị gia đình không cho đến trường vậy.
Tiểu Giai Hi cố gắng tranh thủ:
"Con không sợ đâu!"
Lê Thư Hân:
"Nhưng con còn..."
Cô có chút chần chừ, Tiểu Giai Hi lập tức nói to:
"Con lớn rồi."
Cậu bé vội vàng lắm sợ mẹ không cho đi học.
Lê Thư Hân thấy con trai tha thiết muốn đến trường mẫu giáo như vậy liền gật đầu:
"Thôi được rồi, lần này nghe con."
Tiểu Giai Hi lập tức tươi roi rói kiêu ngạo vô cùng, mẹ cũng phải nghe lời cậu! Ha ha!
Thiệu Lăng xem một màn này chỉ biết lặng lẽ nhìn trời, cảm thấy Lê Thư Hân còn trẻ con hơn cả Tiểu Giai Hi.
Hai vợ chồng dẫn con cùng ra ngoài. Buổi chiều Tiểu Giai Hi đã đi bộ dạo chơi nên lúc vào siêu thị Thiệu Lăng đương nhiên đẩy xe cho bé. Trẻ con còn nhỏ đi nhiều sẽ rất mệt.
Tiểu Giai Hi ngồi trên xe đẩy đi theo ba mẹ dạo siêu thị. Tiểu Giai Hi thích siêu thị nhất vì trong đó có rất nhiều đồ ăn ngon. Nhưng cậu bé cũng biết những món ngon này không thể ăn ngay được. Mọi người đều bỏ vào xe đẩy rồi ra cửa tính tiền.
Cậu nhóc kéo tay mẹ,
"Mẹ ơi, con muốn cầm ví tiền."
Lê Thư Hân không do dự đưa ví cho con trai:
"Đây, cho con. Đừng làm mất nhé."
Tiểu Giai Hi lập tức nghiêm túc gật đầu:
"Dạ!"
Cậu nhóc cầm c.h.ặ.t ví, biết rằng có tiền mới mua được đồ ăn ngon. Nhưng cậu còn nhỏ không biết tính xem phải trả bao nhiêu tiền nên chỉ có thể cầm ví thôi. Nhưng đợi cậu đi học, cậu sẽ học được.
Vì thường xuyên đi cùng ba mẹ ra ngoài cũng thường xuyên nhìn ba mẹ mua đồ, nên Tiểu Giai Hi biết nhiều hơn những đứa trẻ khác, kiến thức cũng rộng hơn.
Tiểu Giai Hi mím môi khao khát nghĩ, đợi cậu đi học cậu sẽ biết tiền có thể mua được bao nhiêu thứ.
Cậu nhóc ngồi trên xe đẩy nhìn ba mẹ đi thẳng đến khu đồ ăn vặt. Mắt cậu cong cong, đúng rồi ở đây có rất nhiều đồ ăn ngon. Tiểu Giai Hi lại kéo tay mẹ.
Lê Thư Hân hỏi:
"Sao vậy con? Con muốn ăn gì?"
Tiểu Giai Hi mềm mại đáp:
"Con muốn ăn thạch."
Tuy chiều con nhưng Thiệu Lăng và Lê Thư Hân không hay cho con ăn thạch. Như ở nhà thì không ai mua càng không cho cậu ăn. Món này họ cứ cảm thấy cho trẻ con ăn không an toàn nên cũng không mua nhiều.
Lê Thư Hân do dự một chút rồi nói:
"Thôi được rồi, nhưng chỉ được mua một cái thôi nhé."
Tiểu Giai Hi gật đầu, một cái đã là tốt lắm rồi. Rất nhiều lần cậu đòi ăn thạch, ba mẹ đều không đồng ý mua.
Tiểu Giai Hi:
"Con còn muốn uống sữa chua nữa."
Lê Thư Hân:
"Được, cái này được."
Tiểu Giai Hi tuy ngồi trên xe đẩy nhưng lại ra dáng chỉ huy lắm.
Cậu bé chỉ tay về phía xa xa:
"Con còn muốn cái kia nữa, bánh gạo ạ."
Lê Thư Hân:
"Được thôi."
Cả nhà ba người mua rất nhiều đồ ăn vặt rồi lại đến khu thực phẩm tươi sống mua một ít hải sản. Tiểu Giai Hi mím môi thèm thuồng. Dù chưa được ăn nhưng đã thèm lắm rồi.
Tiểu Giai Hi hỏi:
"Mẹ ơi, con muốn ăn."
Lê Thư Hân:
"Về nhà để bà Lâm làm cho con nhé, được không?"
Tiểu Giai Hi vội vàng gật đầu.
Không thể không nói, tay nghề của dì Lâm đúng là đỉnh của đỉnh. Họ về nhà chưa được bao lâu, bà ấy đã nấu một bàn thịnh soạn hương vị màu sắc đều đầy đủ.
Lê Thư Hân vào bếp ăn vụng cảm thán:
"Dì Lâm, tay nghề của dì tốt quá."
Dì Lâm nói:
"Dĩ nhiên rồi, tôi dựa vào cái này để kiếm tiền mà. Thực ra lúc tôi mới đến Bằng Thành, nấu ăn toàn thích thịt cá nhiều dầu nhiều muối. Sống khổ nhiều rồi nên cứ nghĩ như vậy mới là ngon. Nhưng lúc đó chủ nhà đã nói chuyện với tôi, hai vợ chồng nhà đó đều là trí thức làm bác sĩ. Họ nói ăn uống phải chú trọng dinh dưỡng thanh đạm một chút, nhiều dầu nhiều muối không tốt cho sức khỏe. Tuy tôi không có học nhưng sau khi nấu ba bữa cho con họ, làm ở đó hai năm tay nghề của tôi cũng lên. Hơn nữa những người làm giúp việc như chúng tôi cũng thường xuyên trao đổi với nhau. Học nhiều mới có sức cạnh tranh chứ."
Lê Thư Hân cười gật đầu nói:
"Đó cũng là do dì ham học hỏi."
Kiếp trước Lê Thư Hân cũng từng thuê giúp việc nhưng đó là khoảng mười mấy năm sau.
Lúc đó cô rất không thoải mái. Người giúp việc đó làm việc chẳng ra gì nhưng lại thường xuyên tụ tập với những người giúp việc khác để so bì rồi về đòi tăng lương.
Lần đầu tiên Lê Thư Hân đồng ý nhưng không được hai tháng lại đòi tăng lương. Nếu bà ta làm tốt thì Lê Thư Hân sẵn sàng trả cao hơn. Giống như dì Lâm, làm việc có chừng mực mà nấu ăn hợp khẩu vị, Lê Thư Hân dĩ nhiên sẵn sàng trả một mức lương cao.
Nhưng người giúp việc ở kiếp trước nấu ăn có vấn đề rất lớn, nói nhiều lần cũng không thay đổi lại còn được đằng chân lân đằng đầu. Vì vậy lần thứ hai đòi tăng lương Lê Thư Hân đã cho nghỉ việc luôn. Sau khi nghỉ việc người đó cũng không làm ở nhà ai được lâu. Sau này còn chủ động tìm Lê Thư Hân xin lỗi muốn quay lại nhưng Lê Thư Hân đã từ chối.
Công việc nào cũng là sự lựa chọn hai chiều, nếu làm không tốt người khác cũng sẽ không dung túng.
Nhưng Lê Thư Hân cũng hiểu rằng tìm được một người giúp việc phù hợp không phải là chuyện dễ dàng. Như dì Lâm là rất tốt rồi. Dĩ nhiên thời điểm này tìm người giúp việc thì những người chăm chỉ chịu khó cũng nhiều hơn mười mấy năm sau rất nhiều.
Lê Thư Hân suy nghĩ miên man.
Cô hỏi:
"Dì Lâm ra ngoài làm việc thế này, sau này không định về quê nữa sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dì Lâm gật đầu:
"Chắc là không về nữa. Mẹ tôi mất từ khi tôi còn nhỏ, có mẹ kế thì cũng có cha dượng. Ba tôi với mẹ kế sinh được một thằng con trai. Có con rồi tôi còn là cái gì nữa. Chưa lấy chồng thì ở nhà làm ô sin không bị đ.á.n.h thì bị mắng. Lớn lên lại bị gả cho nhà chồng tai quái chỉ vì tiền thách cưới cao. Họ lấy tiền thách cưới của tôi để cưới vợ cho thằng em. Tôi coi như là không có nhà mẹ đẻ. Tôi gả cho một người đàn ông bệnh tật nhưng lại đối xử với tôi rất tốt. Nhưng ba mẹ chồng tôi đều khắc nghiệt, ông ấy tốt với tôi cũng vô dụng, cuộc sống của chúng tôi không ra gì. Chồng tôi sức khỏe không tốt, ba mẹ chồng tôi cũng không coi trọng ông ấy. Lúc đó tôi mới hiểu trước đây là ông ấy đã để ý tôi, phải c.h.ế.t đi sống lại, lại còn viết giấy nợ mới mượn được tiền thách cưới từ ba mẹ để cưới tôi ra khỏi hố lửa."
Lê Thư Hân không ngờ, chỉ một câu hỏi bâng quơ mà lại moi ra được một câu chuyện tình yêu. Cô bèn chống cằm ngồi nghe.
Dì Lâm:
"Ông ấy là một người rất tốt. Tôi sinh đôi, mẹ chồng một ngày ở cữ cũng không cho tôi nghỉ. Vẫn là ông ấy kiên quyết không cho tôi dậy vì tôi mà chống đối ba mẹ. Cả vùng đó đều nói tôi là hồ ly tinh mê hoặc tâm trí ông ấy."
Nói đến đây giọng bà ấy nhỏ lại:
"Chúng tôi lúc đó rất hạnh phúc nhưng tiếc là ngày vui không dài. Con tôi mới được vài tuổi, ông ấy xuống sông bắt cá bị ngã xuống nước sau đó cảm lạnh mãi không khỏi. Vốn dĩ sức khỏe đã không tốt, lần bệnh này cũng dầu hết đèn tắt. Ông ấy mất rồi nhà chồng không muốn giữ ba mẹ con tôi lại. Dù con trai tôi là con trai nhưng nhà họ còn có hai người con trai nữa, cháu trai cũng có vài đứa không quan tâm thêm một đứa. Nuôi đứa trẻ này lớn lên cũng phải rất lâu mới có thể giúp được việc nên họ đã chiếm nhà của vợ chồng tôi rồi đuổi chúng tôi ra ngoài. Lúc bị đuổi đi một bộ quần áo cũng không cho chúng tôi mang theo. Lúc đó nhà mẹ đẻ tôi cũng muốn cho tôi ở nhưng tôi hiểu không có lợi thì không dậy sớm. Họ muốn gả tôi thêm một lần nữa để lấy tiền thách cưới. Tôi không mắc lừa, khó khăn lắm mới thoát khỏi ổ sói tôi không thèm để ý đến họ nữa. Lúc đó ba mẹ con tôi không một xu dính túi phải lên huyện tìm chị họ, con gái của dì tôi. Thực ra mẹ tôi mất lúc tôi mới ba tuổi, sau khi mẹ mất dì tôi có qua vài lần giúp đỡ nhưng đều bị ba tôi và mẹ kế mắng đi, sau này dần dần ít qua lại. Sau đó dì tôi cũng mất. Phụ nữ bên nhà mẹ tôi số phận đều không tốt, sống không lâu. Dì tôi trước đây gặp đã ít huống chi là chị họ, tôi chỉ biết chị ấy gả lên huyện. Tôi đi tìm lúc gặp nhau chị ấy cũng ngỡ ngàng. Nhưng chị họ vẫn cho tôi một trăm đồng và mấy bộ quần áo. Lúc đó một trăm đồng không phải ít, bằng cả tháng lương. Chị ấy cho tôi còn không bắt tôi trả. Chị ấy nói nếu tôi muốn sống thì phải đi, nếu không ba và mẹ kế của tôi cũng sẽ không buông tha tôi. Dù tôi có cố gắng nuôi con lớn, cũng không tránh khỏi nhà chồng lại nghĩ đến chuyện cướp con. Con trai lớn có thể làm việc, con gái gả đi có thể lấy của hồi môn họ sẽ không bỏ qua. Nên tôi nhất định phải đi, mới có đường sống. Nếu đi tốt nhất là đến thành phố lớn vì thành phố lớn nhiều cơ hội hơn. Tôi cũng biết ở quê không được nên tôi đã dắt con gái đến Bằng Thành kiếm sống. Tôi nghĩ đây là đặc khu, lúc nào cũng có cơ hội. Quả nhiên ở đây tôi đã dần dần đứng vững. Tôi đã mười năm không về quê, sau này cũng sẽ không về. Ở đó cũng chẳng còn người thân."
Lê Thư Hân nghe xong nhẹ nhàng gật đầu:
"Bây giờ con của dì đều đã lớn, sau này cuộc sống sẽ ngày càng tốt hơn."
Dì Lâm gật đầu:
"Chắc chắn rồi, các con tôi đều rất hiếu thuận và ngoan ngoãn."
Lê Thư Hân nghĩ mình chỉ nghe được một câu chuyện buồn của dì Lâm nhưng không ngờ lại đáng thương đến vậy. Một người phụ nữ xa quê nuôi hai đứa con thật không dễ dàng.
Lê Thư Hân:
"Dì thật vĩ đại."
Dì Lâm:
"Có gì đâu, tôi không thấy vậy. Tôi chỉ biết chồng tôi rất tốt với tôi, con tôi ngoan ngoãn, tôi phải nuôi chúng khôn lớn. Còn những chuyện khác thì tôi không nghĩ đến. Thực ra những năm đầu cũng có người khuyên tôi đi bước nữa nhưng tôi không muốn. Tôi đã nếm trải đủ khổ của mẹ kế rồi. Tôi và chị họ đều mất mẹ. Ba tôi lấy vợ khác nên cuộc sống của tôi mới thành ra như vậy. Dượng tôi thì chung thủy không lấy vợ nữa một mình nuôi chị họ khôn lớn, nhà người ta còn không có con trai nuôi con gái cũng rất tốt, chị họ tôi còn là giáo viên cấp ba nữa. Lấy người khác, không chừng tình cảm với con cái sẽ thay đổi. Vả lại tôi cũng không muốn tìm người khác, chồng tôi tuy mất sớm nhưng đối xử với tôi rất tốt. Cả đời này tôi chỉ yêu một mình ông ấy thôi."
Lê Thư Hân khẽ cười.
Dì Lâm:
"Cô xem tôi này, đang nấu ăn mà lại nói linh tinh với cô. Nghe tôi kể mấy chuyện cũ rích này phiền lắm phải không?"
Lê Thư Hân nhẹ nhàng lắc đầu:
"Không đâu, cháu thấy dì thật lợi hại. Một mình dì xa quê cũng có thể sống được, còn nuôi được hai đứa con học đại học, người bình thường không làm được đâu."
Dì Lâm:
"Haiz, cô không biết đấy thôi, thực ra cũng có người khuyên tôi đừng cho con gái đi học nhưng tôi không nghe. Đi học hay không khác nhau lắm. Cô xem chị họ tôi, chị ấy là người có học thức nên làm việc hay nhìn nhận vấn đề khác hẳn. Tôi hy vọng con gái tôi cũng trở thành người có học thức, có suy nghĩ như chị họ chứ không phải như mấy cô gái ở quê không được đi học, lấy chồng và sống một cách mơ hồ. Không ít người còn bị đ.á.n.h đập chịu bắt nạt. Tôi không muốn con gái mình nuôi nấng t.ử tế lại phải sống cuộc sống như vậy."
Lê Thư Hân gật đầu rất tán thành.
"Đi học tốt~"
Một giọng nói mềm mại vang lên.
Lê Thư Hân giật mình, thấy con trai mình không biết từ lúc nào đã đứng ở cửa bếp.
Không biết cậu bé đã nghe được bao nhiêu nhưng vẻ mặt lại rất kiên định,
"Đi học."
Cậu bé nhìn mẹ xác nhận lại lần nữa:
"Mẹ sẽ đưa con đến trường mẫu giáo chứ? Sẽ chứ? Không lừa con chứ?"
Lê Thư Hân:
"..."
Khóe miệng cô giật giật, cô ngồi xổm xuống đưa ngón út ra:
"Ngoéo tay, đảm bảo sẽ cho con đi học mẫu giáo."
Tiểu Giai Hi nhận lời ngoéo tay với mẹ, hứa một trăm năm không thay đổi.
Ngoéo tay xong cậu bé vui vẻ cong môi.
Cậu vui mừng chạy đi vừa chạy vừa nhảy:
"Tôi đi học đây, tôi đi học mẫu giáo đây."
Lê Thư Hân:
"..."
Con nhà mình rất thích đi học mẫu giáo!
Lê Thư Hân có chút hoang mang cảm thán sâu sắc, con trai mình đúng là không đi theo lối mòn.
Dì Lâm phì cười:
"Tiểu Giai Hi sao mà đáng yêu thế, tôi đã thấy bao nhiêu đứa trẻ đi học mẫu giáo mà khóc như lợn bị chọc tiết."
Hầu hết những gia đình thuê giúp việc, ngoài việc có người già trong nhà thì đều có trẻ con. Vì vậy dì Lâm đã có nhiều kinh nghiệm. Những đứa trẻ dì gặp, không nói 100% thì 99,9% đều không thích đi học mẫu giáo.
Nên một đứa trẻ háo hức đi học mẫu giáo như Tiểu Giai Hi thì bà ấy chưa từng thấy.
Dì Lâm:
"Thằng bé ngoan thật, hai vợ chồng cô biết nuôi con đấy."
Nói đến nhà này cũng lạ, người ta thì "đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm", nhà này lại là bà chủ ra ngoài làm việc còn ông chủ ở nhà trông con. Nhưng dù vậy dì Lâm cũng biết ít nhiều là ông chủ Thiệu cũng kiếm tiền.
Chơi cổ phiếu hay gì đó, cái này bà ấy biết nhưng không hiểu gì cả.
Nhưng dù kiếm được tiền hay không thì ông chủ ở nhà vẫn rất kỳ lạ, là người hiếm thấy.
Cũng phải nói người làm ba mà trông con cũng có cái tốt, đàn ông khỏe hơn. Ông Thiệu ngày nào cũng dắt Tiểu Giai Hi ra ngoài chơi, con mệt thì ba có thể bế được. Chứ làm mẹ mà dắt đứa trẻ lớn như vậy ra ngoài, vừa phải chuẩn bị xe đẩy vừa phải chuẩn bị những thứ khác, ít nhiều cũng vất vả.
Người làm ba thì tiện hơn, không cần mang nhiều thứ, không đi được thì vác lên vai.
Ngày nào cũng được ra ngoài, trẻ con ra ngoài nhiều tính cách cũng cởi mở tự nhiên phóng khoáng.
Tiểu Giai Hi nói sớm mà biết nói nhiều, khả năng hiểu cũng tốt hơn những đứa trẻ cùng tuổi.
Điều này dì Lâm có thể cảm nhận được một cách trực quan.
Bà cảm thán:
"Ba mà trông con, cũng không thua kém gì đâu."
Lê Thư Hân cười:
"Đó là vì A Lăng nhà chúng cháu giỏi đấy, chứ người khác chưa chắc đâu."