Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 171:



 

 Lê Thư Hân không hề thấy khó chịu khi Thiệu Lăng ra mặt giúp Thiệu Chi. Ngược lại cô cảm thấy anh làm vậy là hoàn toàn đúng đắn.

Nếu Thiệu Chi vẫn u mê không tỉnh cứ lún sâu vào vũng bùn đó thì cô sẽ không nói nửa lời. Nhưng bây giờ thì khác, Thiệu Chi đã tỉnh ngộ vì vậy Lê Thư Hân cho rằng nên giúp cô ta.

Thiệu Chi và Trương Nhã Hân, quan hệ của cả hai với Lê Thư Hân đều không thể gọi là tốt đẹp. Hoàn cảnh của họ cũng có những điểm tương đồng.

Trước đây cô không khuyên nhủ Trương Nhã Hân nhiều cũng là vì cô nhận ra Trương Nhã Hân không thực sự muốn thoát khỏi hoàn cảnh đó. Còn Thiệu Chi sau khi bị đ.á.n.h đã muốn thoát ra. Chỉ riêng điểm này thôi thì Lê Thư Hân đã tán thành việc Thiệu Lăng giúp đỡ Thiệu Chi.

Cô và cô em chồng này không thân thiết nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn chuyện như vậy xảy ra.

“Thiệu Chi đang ở bệnh viện nào, em đến thăm cô ấy.”

Thiệu Lăng:

“Ở Bệnh viện số 1 Lâm Thành. Khi nào em đi thì bảo anh, anh sẽ đi cùng.”

Lê Thư Hân cười,

“Được.”

Thiệu Lăng nói thêm:

“Thiệu Chi bị thương khá nặng, anh nghĩ Tết này chắc phải ở lại bệnh viện rồi. Em không cần vội qua đó, lúc nào rảnh thì đi cũng được, dù sao nó cũng ở bệnh viện suốt.”

Lê Thư Hân:

“...”

Hồi lâu sau cô hỏi:

“Cô ấy bị nặng đến vậy sao?”

Thiệu Lăng thở dài gật đầu:

“Chuyện bạo lực gia đình này em biết mà. Nếu lần đầu không phản kháng thì những lần sau sẽ càng ngày càng nghiêm trọng hơn. Ở quê anh, anh cũng từng thấy rồi, mấy thế hệ trước chuyện đ.á.n.h vợ là chuyện thường ngày.”

Lê Thư Hân khẽ gật đầu buông ra hai chữ:

“Rác rưởi.”

Thiệu Lăng cũng gật đầu lòng đầy cảm xúc.

Anh biết thực ra mình không phải là người tốt gì. Có lẽ trong mắt Lê Thư Hân anh là một người rất tốt. Nhưng Thiệu Lăng tự biết lòng nghĩa hiệp của anh có giới hạn. Anh đã trải qua quá nhiều, cũng đã thấy quá nhiều nên bảo anh giữ mãi một tấm lòng lương thiện thuần khiết thì điều đó là không thể.

Nhưng nguyên tắc của anh là: Người không động đến ta, ta không động đến người.

Nhưng nếu ai dám tính kế anh thì anh tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

Thiệu Lăng anh trước nay chưa bao giờ là người có lòng nhân từ gì cho cam.

Kẻ khác nhắm vào anh sớm muộn gì anh cũng sẽ đáp trả. Nhưng dù vậy anh vẫn thực sự khinh thường những kẻ lợi dụng hay đ.á.n.h đập phụ nữ.

Có bản lĩnh thì hãy đối đầu với kẻ mạnh, bắt nạt kẻ yếu thì có gì hay ho.

“Vậy mai đi nhé, chúng ta cùng đi thăm Thiệu Chi. Tối qua anh cũng không được nghỉ ngơi, hôm nay hãy nghỉ ngơi cho khỏe.”

Thiệu Lăng:

“Được.”

Thật ra thể trạng của anh vẫn ổn nhưng vợ đã quan tâm thì anh đương nhiên phải nghe lời.

Thiệu Lăng hỏi:

“Lát nữa em đến công ty à?”

Lê Thư Hân gật đầu:

“Vâng.”

Cô hỏi:

“Anh có việc gì không? Em không đi cũng được cũng không vội một hai ngày.”

Thiệu Lăng:

“Không có gì, lúc về ghé qua tiệm Tín Ký mua cho anh một hộp bánh trứng cuộn nhé, anh thèm.”

Lê Thư Hân:

“Được rồi, được rồi.”

Cậu nhóc mũm mĩm nhà cô chắc chắn là giống anh.

Thiệu Lăng liếc cô:

“Em đang nói xấu anh trong bụng đấy à?”

Lê Thư Hân nói đầy lý lẽ:

“Đúng vậy đó, em còn dám nói thẳng vào mặt anh cần gì phải nói trong bụng?”

Thiệu Lăng:

“Cũng đúng ha.”

Anh bật cười.

Thấy nụ cười của anh Lê Thư Hân chợt nhớ lại chuyện Thiệu Lăng từng kể, có một năm anh về nhà họ Thiệu ăn Tết, có người biếu một hộp bánh trứng cuộn của Tín Ký. Thiệu Lăng rất thích ăn nhưng Thiệu Chi cũng thích. Thiệu Chi đã mắng anh một trận rồi giấu hộp bánh đi.

Và chỉ vì tranh đồ ăn với em gái mà anh còn bị Thiệu Quốc Uy đ.á.n.h cho một trận.

Thật ra những chuyện như vậy xảy ra không chỉ một lần.

Nhưng kể từ sau lần đó Thiệu Lăng luôn có một nỗi ám ảnh với những món đồ mà anh không được ăn.

Có lẽ anh không hẳn là thích ăn nhưng lại thường xuyên mua. Lê Thư Hân vốn không nghĩ đến mối liên hệ này nhưng hôm nay đột nhiên hai chuyện lại nối liền với nhau.

Lê Thư Hân không kìm được bước tới ôm lấy Thiệu Lăng thì thầm:

“Chúng ta đều đã trưởng thành rồi, anh có em cuộc sống của chúng ta sẽ ngày càng tốt hơn.”

Thiệu Lăng ngước mắt nhìn Lê Thư Hân, cô nhướng mày:

“Anh không tin à?”

Thiệu Lăng cười:

“Anh tin.”

Cậu nhóc mũm mĩm đã quen với cảnh ba mẹ tình cảm, cậu bé ăn no xong liền tự mình chạy đi chơi.

Ngày hôm sau Lê Thư Hân và Thiệu Lăng cùng nhau đến bệnh viện.

Những nơi như thế này họ chắc chắn sẽ không mang con theo. Bệnh viện Lâm Thành tuy tên là vậy nhưng không phải là một bệnh viện tốt. Cũng không còn cách nào khác, nơi đây quá gần Bằng Thành và Dương Thành, bác sĩ giỏi đều bị bệnh viện của hai thành phố đó lôi kéo đi hết nên Lâm Thành chỉ còn lại những bệnh viện rất đỗi bình thường.

Tất nhiên bình thường ở đây có nghĩa là không thể điều trị các bệnh nan y phức tạp, còn vết thương như của Thiệu Chi thì hoàn toàn không thành vấn đề.

Vợ chồng Thiệu Lăng cùng nhau đến, Phạm Liên đang chăm sóc con gái gương mặt đầy vẻ u sầu.

“Mẹ!”

Đây là lần đầu tiên Lê Thư Hân thấy Phạm Liên sầu não như vậy.

Phạm Liên:

“Ôi, hai đứa đến rồi à, hai đứa xem Tiểu Chi này, sao con bé này lại khổ thế này cơ chứ…”

Lê Thư Hân nhìn về phía Thiệu Chi, cô ta nằm trên giường bệnh người quấn băng gạc không chút sinh khí.

Trước đây Thiệu Chi luôn hoạt bát mạnh mẽ, chưa bao giờ thấy cô ta trong bộ dạng này.

Cả hai kiếp Lê Thư Hân đều chưa từng thấy qua.

Cô nói:

“Tôi mua ít trái cây, cô có ăn chút không?”

Thiệu Chi không nói gì.

Lê Thư Hân ngồi xuống nhưng Thiệu Chi vẫn không buồn động đậy mí mắt.

Lê Thư Hân cũng hiểu, trải qua một cú sốc lớn như vậy có lẽ cô ta vẫn chưa thể bình tâm lại.

Hồi lâu sau.

Thiệu Chi ngước mắt, hỏi:

“Chị đến đây để xem tôi t.h.ả.m hại thế nào à?”

Lê Thư Hân nhìn cô,

“Cô cứ yên tâm dưỡng bệnh ở đây, những chuyện khác tự nhiên sẽ có người lo liệu.”

Thiệu Chi lại hỏi:

“Chị đến để chế giễu tôi phải không? Có phải chị đến để cười nhạo tôi chọn sai người không?”

Lê Thư Hân:

“Tôi cũng không rảnh rỗi đến thế. Cô có thời gian ở đây gây sự với tôi sao không dành thời gian đó mà nghỉ ngơi cho tốt, để khi ra tòa còn có sức mà c.ắ.n c.h.ế.t cái kẻ đã bắt nạt cô.”

Thiệu Chi lại im lặng.

Lê Thư Hân:

“Cô không dám à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thiệu Chi lập tức nổi m.á.u:

“Tôi đương nhiên là dám, tôi sẽ không bỏ qua đâu!”

Lê Thư Hân nhận ra cô ấy có chút ra vẻ mạnh miệng cô nói:

“Nếu không bỏ qua thì tôi sẽ chờ xem cô có thể làm được gì. Nếu cô mà tha thứ cho kẻ đã làm tổn thương mình, lúc đó tôi mới thực sự coi thường cô.”

Thiệu Chi:

“Tôi sẽ không bao giờ!”

Cô kích động hét lớn:

“Lần này tôi tuyệt đối sẽ không bị hắn ta dụ dỗ nữa!”

Lê Thư Hân:

“Tôi sẽ theo dõi cô. Làm không được thì tôi sẽ cười vào mặt cô.”

Thiệu Chi tức đến trợn mắt, thở hổn hển nhìn Lê Thư Hân.

Lê Thư Hân nói:

“Dù thế nào đi nữa, nhiệm vụ hiện tại của cô chỉ là dưỡng bệnh mà thôi.”

Thiệu Chi nghiến răng:

“Tôi sẽ nhanh ch.óng khỏe lại.”

Lê Thư Hân:

“Thế thì cũng không cần, cứ từ từ mà dưỡng dù sao cô cũng là người bị hại.”

Thiệu Chi:

“?”

Cô không hiểu lắm nhưng Phạm Liên thì đã hiểu.

Phạm Liên:

“Đúng vậy, con cứ yên tâm dưỡng bệnh, dù sao đang ở viện thằng khốn đó dám không trả tiền viện phí sao?”

Tiền t.h.u.ố.c men của Thiệu Chi là do gã đàn ông kia chi trả.

Hắn ta không muốn nhưng có những việc không phải do hắn quyết định.

Tối qua hắn còn định ăn vạ người khác nhưng chỉ sau một đêm tình thế đã đảo ngược, bây giờ hắn đã bị tạm giam.

Phạm Liên xót con gái, nắm lấy bàn tay quấn đầy băng gạc của con,

“Thằng đàn ông này không được, chúng ta tìm người khác, đàn ông hai chân thiếu gì. Chúng ta không thể để người khác bắt nạt được.”

Thiệu Chi khẽ “dạ” một tiếng.

“Con cứ yên tâm dưỡng thương, mẹ sẽ làm đồ ăn ngon cho con chúng ta phải bồi bổ thật tốt. Anh hai con nói sẽ tìm luật sư cho con, đến lúc đó chúng ta nhất định phải kiện c.h.ế.t thằng đó!”

“Vâng.”

Phạm Liên vẫn không ngừng lải nhải an ủi con gái.

Lê Thư Hân nhìn sang Thiệu Lăng, thấy anh không có biểu cảm gì thừa thãi.

Trong chuyện của Thiệu Chi, Thiệu Quốc Uy và Phạm Liên đều đã làm không tồi.

Con người thật kỳ lạ, cùng là cha mẹ nhưng họ lại hoàn toàn không thể đối xử chu đáo với Thiệu Lăng như vậy. Nhưng đối với Thiệu Chi họ quả thực là những bậc cha mẹ rất tốt.

Thiệu Lăng nhìn một lúc không có vẻ gì là xúc động, anh nói:

“Con thấy bộ dạng này của Thiệu Chi cũng không tự lo được, một mình mẹ cũng không ổn. Con sẽ tìm cho hai người một hộ sĩ.”

Mắt Phạm Liên sáng lên, nhìn Thiệu Lăng vui vẻ nói:

“Vậy thì tốt quá, tốt quá rồi, dù sao nó cũng là em gái con. Con bé này số khổ, gặp phải một thằng súc sinh may mà còn có con là anh trai. Con là anh hai phải chăm sóc em gái cho tốt đấy...”

Thiệu Lăng không đợi bà nói hết, ngắt lời:

“Đừng có lôi kéo quan hệ.”

Anh nói:

“Thiệu Chi suýt bị người ta đ.á.n.h c.h.ế.t, con đương nhiên sẽ quản. Nhưng nếu dính dáng đến chuyện khác thì đừng có mơ. Con không phải người dễ nói chuyện đâu. Không phải nó thân với anh cả hơn sao, đừng có chuyện gì cũng trông chờ vào con. Con không phải chỗ dựa của các người. À đúng rồi, đưa cho con địa chỉ nhà của thằng kia.”

Phạm Liên:

“Được, được, được.”

Thiệu Chi đột nhiên hỏi:

“Anh định làm gì?”

Thiệu Lăng bình thản nhướng mày:

“Cô nghĩ tôi có thể làm gì? Tôi là người văn minh sẽ không làm chuyện phạm pháp đâu.”

Anh càng nói vậy lại càng khiến người ta không yên tâm.

Thiệu Chi:

“Anh…”

Cô ta ngập ngừng, không biết nói thế nào.

Thiệu Chi không phải sợ Thiệu Lăng đ.á.n.h gã lòng lang dạ sói kia sẽ liên lụy đến gia đình mà ngược lại là sợ Thiệu Lăng gặp rắc rối. Dù cô ta không thích người anh hai này nhưng cũng không muốn anh vì chuyện này mà xảy ra chuyện.

Suy cho cùng người này vẫn còn đứng ra bênh vực cô ta.

Trông chờ vào người khác càng không thể trông cậy được.

Là như vậy, chính là như vậy.

Thiệu Chi nghi ngờ nhìn Thiệu Lăng, do dự không biết làm thế nào để khuyên anh đừng hành động thiếu suy nghĩ.

Thiệu Lăng:

“Cô cũng không cần nhìn tôi như vậy, nhân phẩm của tôi tốt hơn cô nhiều.”

Thiệu Chi:

“…”

Cô hừ một tiếng thật mạnh.

Thiệu Lăng nói chuyện với họ, Lê Thư Hân không hề xen vào, chuyện này vốn dĩ cô cũng không nên can dự.

Phạm Liên:

“Này, A Lăng à, con muốn tìm hộ sĩ sao không tìm dì của con ấy? Dì con làm việc tốt lắm, bà ấy chăm Thiệu Chi từ nhỏ, thương nó nhất, chắc chắn sẽ chăm sóc nó chu đáo.”

Thiệu Lăng còn lạ gì mẹ mình?

Quả nhiên vừa rồi còn ra dáng người, một giây sau đã bắt đầu tính toán.

Thiệu Lăng lạnh lùng nói:

“Con sẽ tìm hộ sĩ của bệnh viện. Mẹ đừng có nói mấy chuyện vớ vẩn này với con. Nếu mẹ còn kén chọn vậy thì không cần ai cả, tự mình chăm sóc đi.”

Phạm Liên nhíu mày:

“Con xem, cùng là tiêu tiền thì sao lại để người ngoài kiếm, không bằng để người nhà mình kiếm. Dì của con cũng là người đáng thương.”

“Thì liên quan gì đến con?”

Thiệu Lăng lạnh lùng nhìn mẹ mình,

“Nếu thật sự yêu thương Thiệu Chi, vậy con nghĩ chắc cũng không cần lấy tiền đâu nhỉ? Vừa hay con cũng tiết kiệm được khoản đó.”

“Đừng!”

Phạm Liên nhìn con trai, thấy anh không hề nể mặt mình, ánh mắt lại chuyển sang Lê Thư Hân:

“Con dâu hai à, con phải nghe lời mẹ chồng chứ. Con cũng là phụ nữ nên hiểu được sự vất vả của dì con, con nói giúp vài câu đi…”

Lê Thư Hân bật cười:

“Con không biết, con cũng không hiểu càng không quen. Con và Thiệu Lăng kết hôn bao nhiêu năm nay chưa từng gặp bà dì này, cũng chưa từng nghe nói bà ấy đối xử tốt với A Lăng nhà con ra sao vậy tại sao con phải tỏ ra tốt bụng? Mẹ, con thấy mẹ đừng đưa ra những gợi ý linh tinh nữa. A Lăng, em thấy mẹ có thể chăm sóc tốt cho Tiểu Chi đấy, chúng ta không cần tìm hộ sĩ làm gì.”

Phạm Liên nhìn Lê Thư Hân hận đến nghiến răng nghiến lợi. Con dâu này không phải do bà ta chọn đúng là không cùng một lòng với mình.

Lại nghĩ đến con dâu cả và con dâu ba cũng chẳng cùng một lòng với mình, Phạm Liên liền cảm thấy lòng mình khổ c.h.ế.t đi được. Sao bà ta lại khổ thế này, người ta tìm con dâu đứa nào cũng ngoan ngoãn, còn nhà bà thì đứa nào cũng có tâm tư riêng.

Mấy con tiện nhân này đứa nào cũng đáng bị kéo đi dìm sông.

Phạm Liên trong lòng tức giận nhưng cuối cùng cũng không dám tranh cãi với Thiệu Lăng, sợ công cốc, bà hít một hơi thật sâu,

“Vậy… thì thuê hộ sĩ đi.”

Dù ít dù nhiều, có chút lợi lộc là phải chiếm lấy.

Thiệu Lăng:

“Hừ.”

--

Hết chương 68.