Nhắc đến đài truyền hình, họ lại nói đến chuyện Vũ Béo muốn làm quảng cáo.
Trương Hiên nghiêm túc nói:
“Tôi thấy hay là thôi đi, cửa hàng của các anh cũng không lớn lắm. Thật ra chi phí quảng cáo trên truyền hình rất cao, mà chi phí quay phim quảng cáo cũng không thấp đâu.”
Anh ta nói rất thật lòng.
Vũ Béo đáp:
“Chẳng phải tôi thấy bên vợ của A Lăng có hiệu quả tốt sao?”
“Cô ấy có tiền mà!”
Vũ Béo:
“…”
Thế này thì đúng là không thể nói chuyện tiếp được.
Lê Thư Hân cười:
“Bây giờ tôi cũng được coi là có tiền rồi sao?”
Trương Hiên:
“So với chúng tôi thì giàu hơn rồi. À đúng rồi, lần trước chương trình mời gọi đầu tư các cô không trúng thầu có kế hoạch gì mới chưa?”
Lê Thư Hân:
“Chúng tôi chắc sẽ tự làm quảng cáo. Tôi đã giao việc này cho thư ký của tôi, cô ấy sẽ đi trao đổi.”
Trương Hiên:
“Ồ, tôi nhớ rồi, thư ký của cô xinh lắm.”
Tô Tuyết Liên lườm anh ta một cái nhưng Trương Hiên dường như không hề để ý.
Anh ta nói:
“Này, nữ thư ký của cô có bạn trai chưa? Có cần tôi giới thiệu cho không?”
Tô Tuyết Liên:
“Có rồi, là sư huynh của em!”
Không đợi Lê Thư Hân trả lời, cô ấy đã lên tiếng.
Trương Hiên cười một tiếng,
“À, là bạn gái của luật sư Quan nhỉ.”
Anh ta nhìn về phía Tô Tuyết Liên nhướng mày nói:
“Họ cũng xứng đôi thật.”
Tô Tuyết Liên:
“Đúng vậy.”
Trương Hiên “à” một tiếng.
Lê Thư Hân nhìn người này rồi lại nhìn người kia, cảm thấy có gì đó là lạ.
Buổi tụ tập kết thúc, trên đường về Lê Thư Hân cuối cùng cũng phản ứng lại nói với Thiệu Lăng:
“Trương Hiên có phải đang ghen không? Anh ta ghen với Tô Tuyết Liên và luật sư Quan.”
Thiệu Lăng:
“Giờ em mới nhận ra à?”
Lê Thư Hân:
“…”
Cô nói:
“Em đâu có biết nhiều chuyện như vậy?”
Thiệu Lăng:
“Tô Tuyết Liên suốt ngày ở bên luật sư Quan, Trương Hiên có ý kiến rồi. Thật ra anh ta biết Tiểu Điền là bạn gái của luật sư Quan nhưng anh ta cố tình nói vậy đấy.”
Lê Thư Hân:
“…”
Đàn ông các anh cũng phức tạp thật, có gì thì nói thẳng ra đi còn vòng vo như vậy.
Lê Thư Hân cảm thán:
“Toàn là chuyện gì đâu không.”
Cô do dự một chút rồi hỏi:
“Anh nói xem Trương Hiên và Tô Tuyết Liên có thể bền lâu không?”
Thiệu Lăng:
“Không thể.”
Anh trả lời quả quyết đến mức Lê Thư Hân cũng không ngờ tới.
Cô ngạc nhiên hỏi:
“Tại sao vậy?”
Thiệu Lăng:
“Họ không cùng một loại người, sao có thể bền lâu được? Họ không hợp nhau đâu.”
Reng reng reng!
Thiệu Lăng đang ngồi lê đôi mách chuyện người khác thì điện thoại của anh vang lên.
Anh nhanh ch.óng bắt máy:
“Alo?”
“Anh hai, em là Thiệu Tĩnh đây, nhà mình có chuyện rồi.”
Thiệu Lăng gõ ngón tay lên vô lăng, hỏi:
“Chuyện gì?”
Thiệu Tĩnh:
“Còn không phải là Thiệu Chi sao, cái thằng mà nó cặp kè ấy, thằng đó không phải là người, nó đ.á.n.h Thiệu Chi.”
Dù Thiệu Tĩnh cũng không thích cô em gái út của mình nhưng lúc này cũng đầy căm phẫn:
“Thằng khốn đó đ.á.n.h Thiệu Chi nên ba qua tìm nó tính sổ, đ.á.n.h nó một trận. Bây giờ mọi người đều đang ở đồn cảnh sát. Nhà bọn họ biết anh là người có hộ khẩu thành phố, có tiền nên đang hét giá trên trời. Anh hai, em…”
Anh ta hít một hơi thật sâu rồi hỏi:
“Anh qua xem được không?”
Thiệu Lăng:
“Đợi đấy.”
Anh cúp điện thoại nói với vợ:
“Em và con về nhà trước đi, anh qua đó xem sao.”
Nói đến đây anh cười lạnh một tiếng:
“Ông ấy đối với tôi thì chẳng ra sao nhưng với Thiệu Chi thì lại rất tốt.”
Đối với Thiệu Lăng, Thiệu Quốc Uy thật sự không phải một người cha tốt nhưng đối với Thiệu Chi thì ông ta lại là một người cha hiền từ.
Lê Thư Hân:
“Anh qua đó nhớ cẩn thận nhé.”
Thiệu Lăng cười:
“Anh biết rồi.”
Lê Thư Hân do dự một chút rồi hỏi:
“Anh định xử lý chuyện này thế nào?”
Thiệu Lăng:
“Đồn cảnh sát đâu phải nhà bọn họ mở, họ muốn nói sao thì nói à? Mơ đi! Anh qua xem thế nào, em về nhà trước đi. Cho anh số điện thoại của luật sư Quan.”
“Vâng.”
Thiệu Lăng đưa Lê Thư Hân về nhà cô ôm con trai lên lầu, cậu nhóc mũm mĩm gục đầu trên vai mẹ, hỏi:
“Mẹ ơi, ba không về nhà ạ?”
Lê Thư Hân:
“Ba con có việc, lát nữa sẽ về ngay, con ngoan nhé.”
Cậu nhóc dụi đầu vào vai mẹ “ưm” một tiếng, mắt lim dim buồn ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Con mệt thì ngủ đi nhé.”
Tiểu Giai Hi “dạ” một tiếng.
Cô lên lầu nhưng không đặt con vào phòng ngay, mà bế con trên tay nhẹ nhàng vỗ về:
“Ngủ đi con.”
Tiểu Giai Hi nói bằng giọng mềm mại:
“Mẹ ngủ cùng con.”
Lê Thư Hân:
“Ừ.”
Cô ôm tiểu Giai Hi nhớ lại kiếp trước, khi đó họ rất ít qua lại với nhà họ Thiệu, cũng không biết Thiệu Chi có gặp phải chuyện này không, hình như là không.
Hoặc cũng có thể là có nhưng họ không hề biết. Dù Thiệu Chi có tệ đến đâu thì Lê Thư Hân vẫn cực kỳ ghét những người đàn ông đ.á.n.h phụ nữ. Có bản lĩnh thì đi mà đấu với võ sĩ quyền anh ấy. Đánh phụ nữ chẳng qua là thấy phụ nữ dễ bắt nạt mà thôi.
Lê Thư Hân rất ghét loại người này.
Loại súc sinh này, c.h.ử.i một câu “ăn cơm nghẹn c.h.ế.t đi” đã là cô nhân từ lắm rồi.
Lê Thư Hân miên man suy nghĩ, không biết đã ngủ thiếp đi từ lúc nào…
Trong cơn mơ màng cô cảm thấy có thứ gì đó đang chọc vào má mình. Lê Thư Hân mở mắt ra đập vào mắt là gương mặt tươi cười rạng rỡ của con trai.
Cậu nhóc mũm mĩm đang khoanh chân ngồi trên giường, thấy mẹ tỉnh dậy liền nhoài người tới thơm mẹ một cái, giọng mềm nhũn:
“Mẹ!”
Lê Thư Hân dụi mắt, nhìn quanh, thấy Thiệu Lăng vẫn chưa về, liền kéo con trai vào lòng,
“Con trai dậy rồi à.”
Cậu nhóc mũm mĩm:
“Ăn cơm ạ.”
Lê Thư Hân cười,
“Được rồi, ăn cơm thôi. Ba về chưa con?”
Cậu nhóc lắc đầu:
“Chưa ạ.”
Hóa ra cậu nhóc này không phải mới dậy, chắc là đã ra ngoài đi một vòng rồi mới quay lại gọi cô ăn sáng.
Lê Thư Hân vươn vai một cái,
“Được rồi, dậy ăn sáng thôi.”
Cô dắt con trai ra phòng khách, thấy bữa sáng đã được chuẩn bị xong.
Dì Lâm cười nói:
“Sáng nay có bánh cuốn.”
Lê Thư Hân:
“Để lại một ít cho Thiệu Lăng nhé dì, chắc anh ấy sẽ về ăn sáng, cũng không biết…”
Chưa nói dứt lời thì người đã bước vào cửa.
Lê Thư Hân bật cười:
“Anh đúng là thiêng thật đó, em vừa mới nói đến anh là anh đã về rồi.”
Cô gọi Thiệu Lăng:
“Lại ăn sáng đi, mọi chuyện thế nào rồi?”
Thiệu Lăng:
“Không có gì.”
Nếu chút chuyện nhỏ này mà anh cũng không xử lý được thì còn làm được gì nữa.
Anh nói:
“Ba anh ra rồi còn thằng kia bị tạm giam. Anh cũng đã qua xem Thiệu Chi, vết thương khá nặng. Nhưng cũng nhờ vậy mà nó tỉnh ra rồi.”
Anh rửa tay rồi ngồi vào bàn ăn:
“Đói c.h.ế.t đi được.”
Cậu nhóc mũm mĩm nghe vậy liền đẩy đĩa của mình về phía ba, mặt lộ rõ vẻ tự hào “con là người hiểu chuyện nhất”.
Thiệu Lăng cười:
“Ôi, vẫn là con trai của ba là tốt nhất, biết cả ba đang đói nữa.”
Anh nói tiếp:
“Thiệu Chi vô dụng, ngày thường ở nhà tác oai tác quái nhưng đến nhà người ta thì làm như osin. Thằng kia vốn dĩ chỉ vì tiền mới cặp kè với nó. Moi không được tiền từ nó thì nổi điên. Con ngốc Thiệu Chi bị đ.á.n.h không phải một lần, lần này là nặng nhất thôi.”
Lê Thư Hân ngẩn người, đột nhiên nhớ ra một chuyện,
“Không phải nó có t.h.a.i sao?”
Thiệu Lăng:
“Giả đấy.”
Lê Thư Hân:
“Hả?”
Thiệu Lăng:
“Là Thiệu Chi bịa chuyện để lừa tiền của anh thôi, nó nói dối đấy chứ làm gì có thai, đến thằng kia nó cũng lừa.”
Lê Thư Hân:
“Thiệu Chi cũng cao tay thật.”
Thiệu Lăng cười khẩy:
“Đấy là cô em gái tốt của anh đấy!”
Giọng anh đầy vẻ mỉa mai.
Anh nhướng mày rồi nói tiếp:
“Nhưng thấy bộ dạng nó bây giờ, con bé còn nhỏ dại không hiểu chuyện anh không chấp nhặt với nó.”
Anh coi thường Thiệu Chi nhưng dù sao trong chuyện này cô ta cũng là nạn nhân. Thiệu Lăng sẽ không để cô ta bị bắt nạt vô cớ, nói cho cùng dù tệ thế nào thì cũng là em gái của anh, hơn nữa anh ghét nhất là cái loại đàn ông ra oai với phụ nữ.
Anh nói:
“Thiệu Chi cũng không phải là hoàn toàn không có đầu óc. Lần này tuy bị đ.á.n.h nhưng người cũng tỉnh táo ra rồi. Nó nói nhất định phải cắt đứt quan hệ với thằng kia. Bọn họ chỉ là bạn trai bạn gái còn chưa phải vợ chồng. Anh đã khuyên họ kiện thằng đó tội cố ý gây thương tích.”
Lê Thư Hân:
“Họ có nghe không?”
Thiệu Lăng:
“Anh trả phí luật sư, em nói xem họ có nghe không?”
Lê Thư Hân nghĩ đến tính cách của ba mẹ chồng, lặng lẽ nói:
“Họ chắc chắn sẽ nghe.”
Thiệu Lăng:
“Chứ còn gì nữa, hai vị đó thì…chậc.”
Anh lại phàn nàn:
“Anh cả của anh đúng là một kẻ ích kỷ điển hình. Thiệu Chi bị người ta đ.á.n.h như thế mà anh ta còn muốn giải quyết trong hòa bình, chẳng bằng Thiệu Tĩnh. À mà, Thiệu Tĩnh trước giờ vẫn luôn có ích hơn anh ta.”
Bất kể ngày thường những người này thế nào nhưng trong sự việc lần này thì Thiệu Chi là nạn nhân. Và ông già Thiệu Quốc Uy tuy hành động bac đồng nhưng thật lòng thương con gái. Lúc mấu chốt vẫn đứng ra bênh vực con dù cách làm chẳng ra sao nhưng ít nhất không phải kẻ hèn nhát.
Ngược lại anh cả của anh lại muốn giải quyết mọi chuyện êm đẹp, không biết đầu óc có bị lừa đá cho hỏng không nữa.
Có lẽ không phải bị lừa đá mà đơn giản là không muốn rước phiền phức vào người.
Loại người này chính là ích kỷ.
Thiệu Lăng:
“Anh đã tìm luật sư và trả phí luật sư cho họ. Anh nhất định phải cho thằng khốn đó một bài học, bắt nó phải ngồi tù.”
Nói đến đây, anh dừng lại một chút rồi nói thêm:
“Kể cả không ngồi tù anh cũng phải khiến nó mất một khoản tiền lớn, lột của nó một lớp da, nếu không nó còn tưởng ai cũng dễ bắt nạt.”