Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 110: Bạn bè (2)



 

Thực ra nói thẳng ra thì đây là hình thức huy động vốn.

Nhưng Tô Tuyết Liên không nói thẳng ra như vậy.

Lê Thư Hân gật đầu:

"Vẫn đang rầm rộ lắm náo nhiệt như Tết, ông bí thư khuyên cũng không được."

Tô Tuyết Liên khẽ nói:

"Tôi đã đến gặp ông bí thư mấy lần nhưng cũng vô dụng."

Ông bí thư đương nhiên không tin có chuyện tốt như vậy. Tuy họ đúng là được đi du lịch thủ đô miễn phí nhưng không tin vẫn là không tin, chẳng làm gì được. Tô Tuyết Liên cũng rất phiền lòng.

"Cô nói xem tại sao mọi người lại không chịu tin nhỉ?"

Lê Thư Hân lắc đầu:

"Tôi cũng không hiểu mấy chuyện này."

Tô Tuyết Liên thở dài:

"Thật đáng lo."

Lê Thư Hân nhẹ nhàng khuyên:

"Thực ra cô cũng không cần phải lo lắng quá. Những gì cần nói, cần làm cô đều đã làm rồi. Mỗi người đều phải tự chịu trách nhiệm cho cuộc đời của mình, họ tự nguyện như vậy thì cô còn cách nào nữa. Chẳng phải có câu 'hoàng đế không vội thái giám vội' sao? Cô hà tất phải thế."

Tô Tuyết Liên:

"Tôi hiểu, chỉ là nghĩ dù sao cũng cùng một thôn..."

Lê Thư Hân:

"Người ta chỉ cần chịu trách nhiệm cho bản thân mình là đủ rồi, cô không gánh vác nổi cuộc đời của người khác đâu."

Nghe vậy, Tô Tuyết Liên im lặng, một lúc lâu sau mới gật đầu:

"Cô nói có lý."

Lê Thư Hân khẽ cười:

"Thôi được rồi."

Cô vươn tay vỗ vai Tô Tuyết Liên:

"Mấy lời này nhà tôi Thiệu Lăng cũng nói không ít nhưng chẳng ai nghe. Cô rời thôn từ sớm lại càng không ai nghe đâu."

Tô Tuyết Liên:

"..."

Cô lại thở dài một hơi.

Nhưng rất nhanh, mặt cô hơi ửng hồng,

"Tôi đang hẹn hò."

Lê Thư Hân:

"Hả?"

Tô Tuyết Liên:

"Là bạn học cùng trường với tôi nhưng không phải học luật mà là tài chính. Bữa nào tôi giới thiệu cho hai người làm quen."

Lê Thư Hân đáp "được" nhưng khi cúi mắt xuống lại có chút kỳ lạ. Người bạn trai này của Tô Tuyết Liên, Lê Thư Hân cũng quen, tên là A Hiên. Anh ta là mối tình đầu của Tô Tuyết Liên. Cô còn biết, suốt ban năm đại học Tô Tuyết Liên không hề yêu đương chính là vì người đàn ông này.

Cô đã luôn thầm mến vị nam thần của trường nhưng chưa bao giờ ngỏ lời vì anh ta đã có bạn gái. Tô Tuyết Liên chắc chắn sẽ không làm kẻ thứ ba.

Thực ra trong suốt thời gian đại học, anh chàng này cũng không chỉ có một cô bạn gái. Đương nhiên không phải anh ta bắt cá hai tay mà là tốc độ yêu đương của anh ta nhanh như gió lốc, hết cô này đến cô khác, cô trước vừa mới chia tay, hôm sau đã có thể tìm người mới. Tô Tuyết Liên biết anh ta từ lâu nhưng anh ta chưa bao giờ hẹn hò với cô.

Không thể không nói, người lý trí đến đâu khi gặp phải tình yêu cũng có phần mù quáng. Tô Tuyết Liên chính là như vậy.

Dù biết rõ anh ta lăng nhăng thậm chí tận mắt chứng kiến, cô ấy vẫn vui vẻ khi ở bên anh ta. Họ ở bên nhau hai năm rồi chia tay.

Lý do chia tay là vì tam quan không hợp. Đúng vậy, một lý do đơn giản như vậy nhưng lại khiến người ta cảm thấy vô cùng bình thường.

Tô Tuyết Liên học luật, bất kể ngành này thế nào bản thân cô là người có chút chính nghĩa.

Nhưng A Hiên lại học tài chính, thứ anh ta tiếp xúc nhiều hơn là thế giới hào nhoáng xa hoa. Cuối cùng hai người vẫn không thể đi đến cuối con đường.

Tuy không đến được với nhau nhưng họ cũng không trở mặt thành thù. Dù sao thì công ty quỹ của A Hiên vẫn tìm đến văn phòng luật của Tô Tuyết Liên làm cố vấn pháp lý. Nhưng cái không trở mặt này cũng chỉ là quan hệ xã giao, không có gì hơn.

Họ không cãi vã ầm ĩ nhưng cũng chẳng thể gọi là hòa hợp.

Nhưng nhìn bây giờ Tô Tuyết Liên có vẻ rất vui, đang chia sẻ niềm vui yêu đương với người bạn vừa mới thân thiết của mình.

"Chúc mừng cô nhé."

Tô Tuyết Liên mặt đỏ bừng:

"He he, tôi cũng không ngờ anh ấy sẽ tỏ tình với tôi nhưng tôi vui lắm."

Lê Thư Hân:

"Yêu đương thì phải vui chứ, kết hôn rồi là cơm áo gạo tiền thôi."

Lê Thư Hân biết Tô Tuyết Liên sẽ chia tay nhưng không nói gì thêm. Không phải cô không nhận ra người tốt kẻ xấu mà cô cảm thấy Tô Tuyết Liên đã thầm mến nhiều năm như vậy, giờ giấc mơ thành sự thật thì cứ tận hưởng niềm vui yêu đương đi đã.

Thỏa mãn tâm nguyện của mình chưa bao giờ là một chuyện xấu.

Cô cười cười, hỏi:

"Bạn trai cậu làm nghề gì thế?"

Tô Tuyết Liên:

"Anh ấy làm ở công ty quỹ, chuyên về đầu tư mạo hiểm siêu lợi hại. Lần đầu tiên tôi để ý anh ấy là trong một buổi hội thảo ở trường, tôi đã cảm thấy vị đàn anh này thật sự quá giỏi giang, quá tài năng."

Biểu cảm của Lê Thư Hân lại trở nên kỳ quặc. Ừm, tài năng? Lợi hại?

Tô Tuyết Liên và vị huynh đài này từ lúc yêu đến lúc chia tay, cô đều biết rõ. Sau khi chia tay, Tô Tuyết Liên không qua lại với anh ta nữa nhưng Lê Thư Hân lại nắm rõ tình hình của anh ta như lòng bàn tay.

Bởi vì Thiệu Lăng và anh ta có quan hệ khá tốt, A Hiên là dân chuyên ngành, Thiệu Lăng còn theo anh ta chơi cổ phiếu, cả trong nước lẫn ngoài nước đều đã thử qua.

Tóm lại là vị huynh đài này cứ như sao chổi chuyển thế vậy.

Đây không phải là nói xấu mà anh ta thật sự là như thế. Cứ như có một loại vận rủi đặc biệt, anh ta mua cái gì cái đó rớt giá.

Anh ta không đ.á.n.h giá cao cái gì cái đó lại tăng vọt. Cứ như là phong vũ biểu ngược của ngành vậy. Kiếp trước lúc đó vợ chồng họ kiếm tiền không nhiều, theo mua một ít lỗ cũng không bao nhiêu. Về sau mua ngược lại, he he.

Nhưng mà họ thật sự đã chứng kiến vị này làm bao nhiêu người mất tiền.

Anh ta thật sự không được.

Lê Thư Hân thậm chí còn nghĩ, có phải Tô Tuyết Liên chia tay vị này cũng là vì vầng hào quang đàn anh ưu tú ngày xưa đã tan biến. Người ta nói mười lần đ.á.n.h bạc chín lần thua, còn vị này trong lĩnh vực đầu tư thì chính là phong vũ biểu ngược vĩnh viễn.

Chưa một lần thành công.

Mười lần đ.á.n.h bạc chín lần thua, ít ra còn có một lần thắng.

Vị này, không có.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Anh ta thật sự là không có.

Nhưng trước khi cô qua đời ở kiếp trước, Thiệu Lăng và anh ta vẫn qua lại quan hệ còn khá tốt, đến mức Tết nhất hai nhà có thể hẹn nhau đi ăn. Thiệu Lăng nhờ mua ngược lại mà thật sự kiếm được một khoản trên thị trường chứng khoán.

Ài, đây có thể coi là câu chuyện bi t.h.ả.m của vị huynh đài này.

Nhưng anh ta lại là một ngôi sao chổi như vậy trong ngành, chỉ vì trụ lại đủ lâu, lại được bao bọc tốt nên ngược lại được rất nhiều người tung hô.

Vị này còn thường xuyên tham gia các chương trình TV, ở đó c.h.é.m gió tưng bừng.

Thật đúng là trò hề.

Lê Thư Hân hoàn hồn, chậm rãi nói:

"Khi nào cô giới thiệu bạn trai cho vợ chồng tôi làm quen đi? Chẳng hiểu sao tôi có cảm giác anh ấy và Thiệu Lăng nhà tôi sẽ rất hợp nhau."

Tô Tuyết Liên:

"Được thôi, vài ngày nữa nhé. Mấy hôm nay anh ấy đi công tác, đợi anh ấy về chúng ta tụ tập."

Lê Thư Hân:

"Ok."

Cô nửa thật nửa đùa:

"A Lăng nhà tôi trước đây có mua một đống sách về quản lý tài chính và đầu tư, rảnh rỗi ở nhà hay xem, đến lúc đó nhờ bạn trai cô chỉ điểm một chút nhé."

Tô Tuyết Liên:

"Không vấn đề gì, nhưng mà..."

Cô tò mò hỏi:

"Thiệu Lăng xem có vào không? Tôi nhớ anh ấy đâu có ham học."

Lê Thư Hân cười:

"Anh ấy nói là sách thì quen anh ấy, chứ anh ấy không quen sách."

Năm ngoái cô và Thiệu Lăng cùng nhau đi mua một đống sách, giờ vẫn chất trong phòng sách. Bình thường cũng thấy Thiệu Lăng lật xem nhưng bảo hấp thu được bao nhiêu kiến thức thì anh không dám chắc, lần nào cũng dùng làm công cụ ru ngủ.

Tô Tuyết Liên cười:

"Đúng là Thiệu Lăng rồi. Thực ra hồi tiểu học anh ấy học khá lắm nhưng lớn lên lại không được, chuyện học hành này thật khó nói."

Lê Thư Hân:

"Cũng không có gì khó nói cả. Hồi nhỏ kiến thức đơn giản chỉ cần đầu óc nhanh nhạy là được. Nhưng lớn hơn một chút, muốn học lên cao hơn thì không chỉ cần đầu óc nhanh mà còn phải chăm chỉ. Anh ấy không có nhiều thời gian để chăm chỉ nên tự nhiên là học kém đi thôi."

Tô Tuyết Liên khẽ gật đầu, tán thành cách nói này.

"Cô Lê."

Hai người đang trò chuyện thì có người gọi cô.

Lê Thư Hân quay đầu lại, thấy một người phụ nữ tóc xoăn lọn to. Cô ta đeo kính râm không nhìn rõ mặt.

Lê Thư Hân hỏi:

"Chị là?"

Người phụ nữ tháo kính xuống.

Lê Thư Hân ngạc nhiên:

"Chị Thu?"

Đời này Lê Thư Hân và chị Thu cũng quen biết nhau. Cửa hàng của họ ở cùng một trung tâm thương mại, tuy không qua lại thân thiết nhưng cũng là xã giao.

Đừng nói là chị Thu, ngay cả cô chủ Tống và Vương Dục từng gây sự với Lê Thư Hân, khi gặp mặt cô cũng sẽ gật đầu chào một tiếng.

Cô cười nói:

"Trùng hợp thật."

Chị Thu gật đầu:

"Đúng vậy."

Ánh mắt cô ta dừng trên người Tô Tuyết Liên.

Lê Thư Hân giới thiệu:

"Đây là bạn của tôi, Tô Tuyết Liên, làm ở văn phòng luật sư trên lầu. Tuyết Liên, đây là chị Thu, cửa hàng của chị ấy cùng trung tâm thương mại với tôi."

Tô Tuyết Liên:

"Chào chị."

Chị Thu cũng đưa tay ra:

"Chào cô."

Cô ta cười hỏi:

"Tôi ngồi xuống đây được không?"

Lê Thư Hân nhìn sang Tô Tuyết Liên, Tô Tuyết Liên nói:

"Sao cũng được ạ."

Chị Thu tình cờ gặp Lê Thư Hân ở đây nhưng cô ta ngồi xuống không phải vì thân thiết gì, mà là vì có việc.

Cô ta cười nói:

"Dạo này cô Lê ít ra cửa hàng nhỉ."

Lê Thư Hân:

"Vâng, chị tìm tôi có việc gì à?"

Chị Thu gật đầu:

"Đúng vậy, nhưng thực ra người tôi muốn tìm không phải cô. Tôi thấy Wendy không còn làm ở cửa hàng của cô nữa, không biết có thể xin cô phương thức liên lạc của cô ấy không?"

Cô ta nói chuyện mà mắt không chớp, nhìn thẳng vào Lê Thư Hân.

Lê Thư Hân khẽ cười:

"Chị đến hỏi tôi như vậy, không phải là hơi bất lịch sự sao? Sao chị không hỏi nhân viên trong cửa hàng của tôi? Hỏi họ chẳng phải tốt hơn là hỏi thẳng tôi à?"

Chị Thu lại rất thẳng thắn, cô ta xòe tay:

"Thực ra tôi hỏi rồi, nhưng mà..."

Cô ta lại nhún vai:

"Không ai cho tôi cả."

Lê Thư Hân ngạc nhiên nhìn chị Thu, chị Thu gật đầu:

"Tôi nói thật đấy, mấy cô bé trong tiệm của cô rất trung thành. Tôi hỏi thăm về Wendy, không ai thèm trả lời tôi cả."

Lê Thư Hân bật cười.

Chuyện này tuy không ảnh hưởng gì lớn nhưng cũng khiến người ta vui lòng.