Tuy đã trở về nhưng dạo gần đây Thiệu Lăng cũng không mấy khi ở nhà. Hầu như ngày nào anh cũng chạy về thôn Thiệu một chuyến để chốt cho xong việc thầu đất. Chuyện này thực ra không có gì khó khăn nên Thiệu Lăng đã nhanh ch.óng giải quyết xong xuôi.
Anh không phải người tham lam chỉ nhận thầu trong 50 năm, đương nhiên phí thầu đất thì trả theo từng năm.
Vì là đồi hoang nên phí thuê không cao lắm, Thiệu Lăng đã nhanh ch.óng chốt xong.
Sau khi ký hợp đồng, anh không ngại chi thêm tiền để hoàn tất mọi thủ tục cho rành mạch rõ ràng. Xong xuôi đâu đó anh liền đi tìm chú Hai Quách.
Dù phong trào đầu tư tài chính trong thôn đang rầm rộ nhưng chú Hai Quách lại vừa động lòng vừa do dự. Suốt chuyến đi du lịch ông cũng có chút xiêu lòng.
Những lúc ngồi trên xe nghe đám người ông Uông, cậu Triệu tẩy não, cảm xúc của ông ấy cũng dâng trào.
Nhưng tối về nói chuyện với Thiệu Lăng một lát thì lại bình tĩnh trở lại.
Cứ lấn cấn mãi, trong tâm trạng lên xuống thất thường như vậy chú Hai Quách cũng quay về thôn Thiệu.
Sau khi về lại có đủ các buổi hội thảo.
Ngay cả Quách Bân con trai chú Hai Quách cũng động tâm nhưng vợ chú thì lại không mấy tin tưởng. Phụ nữ vốn cẩn thận hơn, bà ấy luôn cảm thấy mấy chuyện tốt đẹp như thế này nghe rất ảo, hơn nữa phụ nữ là người hiểu phụ nữ nhất.
Tô Tuyết Kiều trước giờ quan hệ với dân làng cũng chẳng tốt đẹp gì, cớ sao lại tốt bụng giới thiệu chuyện hời như vậy cho họ chứ.
Thế nên cả nhà cứ rối rắm mãi.
Giữa lúc tâm trạng nhà chú Hai rối bời như vậy, Thiệu Lăng đã làm xong thủ tục thầu đất. Chú Hai Quách lập tức phấn chấn hẳn lên.
Chú không rành về đầu tư tài chính nhưng lại rất am hiểu chuyện nuôi gà, nuôi heo.
Nhà họ đã di dời, trên núi không tiện nuôi heo, nhưng nuôi gà thì chẳng thành vấn đề.
Người dân ở đây rất thích hầm canh, gà trống hay gà mái già đều là nguyên liệu tuyệt vời. Vì vậy chú Hai Quách liền gạt phắt chuyện đầu tư ra sau đầu nhanh ch.óng nhập hội cùng Thiệu Lăng.
Thiệu Lăng thuê cả nhà ba người của chú Hai Quách cùng nhau nuôi gà. Họ nuôi theo kiểu thả vườn nên chú Hai Quách lập tức chuẩn bị dùng cành gai rào quanh chân quả đồi hoang lại để tránh mất gà. Dù sao thì cũng không thể quá tin vào nhân phẩm của người khác.
Thực ra nhà chú Hai còn một cô con gái út nhưng đang đi học ở Dương Thành, chưa tới kỳ nghỉ nên cũng không về.
Hiện tại trong thôn cực kỳ náo nhiệt nhưng không khí bên họ lại hoàn toàn khác biệt. Một bên thì cần cù chăm chỉ làm chăn nuôi, một bên thì sôi nổi hừng hực làm đầu tư. Quả thực là hai thế giới khác nhau.
Thật ra sau chuyến đi vừa rồi Thiệu Lăng đã nhìn thấu mọi chuyện. Lúc về anh cũng đã nói chuyện riêng với ông bí thư già. Chính vì thế mà ông bí thư đã mấy lần can ngăn nhưng chẳng khác nào trứng chọi đá, ông lo lắm nhưng nói phải trái khó lọt tai mấy kẻ muốn c.h.ế.t.
Mọi người chẳng ai thèm nghe.
Có lẽ vì ông bí thư cực lực phản đối nên bây giờ các hoạt động đều được tổ chức ở thôn Thang Khẩu, do phóng viên Vương liên hệ địa điểm.
Thiệu Lăng biết động tĩnh bên đó nhưng cũng chẳng buồn xen vào chuyện người khác.
Anh đâu có rảnh rỗi mà đi lo chuyện bao đồng. Việc của mình anh đã sắp xếp gần xong, cứ thế mà sống tốt cuộc đời của mình. So với những người khác, phong cách sống của vợ chồng Thiệu Lăng thực sự rất khác biệt.
Thiệu Lăng thì khá thường xuyên về thôn, còn Lê Thư Hân thì không. Công ty của cô vừa mới khởi động thực ra vẫn chưa kiếm được tiền.
Hiện tại toàn bộ công ty thời trang đều phải dựa vào nguồn thu từ ba cửa hàng bán sỉ để gồng gánh nhưng cô đã liên hệ được xưởng sản xuất lớn.
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cô vẫn quyết định tìm đến xưởng may Cát Tường. Cô đã hợp tác với xưởng Cát Tường lâu nhất và chất lượng của họ cũng luôn được đảm bảo.
Tuy rằng trước đây khi cô lấy hàng, họ cũng tiết lộ mẫu cho nhà khác nhưng chuyện này cũng chẳng có gì đáng để nói nhiều. Bởi vì nhà nào cũng làm vậy đây không phải là mẫu độc quyền của riêng ai, Lê Thư Hân cũng không mua đứt bản quyền. Người khác nhìn theo mắt thẩm mỹ của cô để lấy hàng thì cũng chẳng thể nói được gì.
Nhưng chính thức đặt gia công số lượng lớn thì lại khác.
Giá cả sẽ cao hơn một chút nhưng nếu họ tuồn mẫu mã của cô cho người khác thì chính là vi phạm hợp đồng. Mà chẳng ai là kẻ ngốc, về điểm này Lê Thư Hân vẫn tin tưởng vào nhân phẩm của Trần Lệ Linh.
Dù sao thì ở kiếp trước, Trần Lệ Linh làm thêm gần chục năm nữa cũng chưa từng nghe nói cô có tai tiếng gì về chuyện này.
Vì vậy Lê Thư Hân vẫn tin tưởng được. Đương nhiên tin tưởng là một chuyện, hợp đồng vẫn phải rõ ràng rành mạch.
Việc chuyên môn phải để người chuyên môn làm, Lê Thư Hân đã tìm đến văn phòng luật sư của Tô Tuyết Liên.
Thực ra Tô Tuyết Liên có thể làm rất tốt nhưng với tư cách là một thực tập sinh, cô vẫn giới thiệu cho Lê Thư Hân một đàn anh là luật sư Quan.
Lê Thư Hân cũng đã thuê mặt bằng trong trung tâm thương mại. Ngoài cửa hàng flagship, cô còn thuê thêm ba gian hàng ở ba trung tâm thương mại khác.
Là một người mới trong ngành, Lê Thư Hân chắc chắn phải xây dựng thương hiệu của mình trước sau đó mới có thể thu hút các đại lý.
Tiếp theo nữa mới là các bước xuất khẩu hoặc sáng lập thương hiệu mới.
Lê Thư Hân bận tối mày tối mặt, công việc khí thế ngất trời. Lô trang phục đầu tiên cô cũng toàn quyền tham gia bởi vì so với những người khác, cô hiểu rõ xu hướng thời trang hơn nên đã đưa ra không ít chỉ dẫn.
Công việc của Lê Thư Hân rất bận rộn nhưng cô lại có nhiều dịp tiếp xúc với Tô Tuyết Liên hơn.
Vốn là người quen cũ lại là hàng xóm trên dưới lầu, giờ đây các hợp đồng của công ty Lê Thư Hân đều nhờ văn phòng luật sư của Tô Tuyết Liên xử lý.
Tuy công việc không nhiều nhưng tiếp xúc qua lại thường xuyên, họ dần dần trở thành bạn bè.
Đúng vậy không phải vì cùng làng, không phải vì là hàng xóm mà là bạn bè.
Đôi khi mối quan hệ giữa người với người là như vậy. Tuy có thể trở thành bạn bè do hoàn cảnh bên ngoài hoặc các lý do khác nhưng không gì có thể khiến tình bạn phát triển nhanh bằng việc có tam quan hợp nhau. Lê Thư Hân và Tô Tuyết Liên chính là như thế, họ thực sự rất hợp cạ.
Có thể nói là tam quan tương đồng.
Đừng nhìn kiếp trước Lê Thư Hân là một cô nội trợ nhưng cô không phải ngay từ đầu đã như vậy, sau này là do sức khỏe không tốt. Thực chất trong xương tủy cô là một người rất mạnh mẽ. Và Tô Tuyết Liên cũng vậy.
Cho nên kiếp trước họ mới có thể trở thành bạn bè.
Còn đời này, điều đó càng dễ dàng hơn. Dù Tô Tuyết Liên không hiểu về thời trang, Lê Thư Hân không am hiểu luật pháp nhưng tính cách cốt lõi của họ lại khá giống nhau.
Hiếm hoi có một buổi chiều rảnh rỗi, hai người còn có thể hẹn nhau xuống lầu uống trà chiều. Thành phố Bằng của họ khá gần Hồng Kông, thời kỳ đầu phát triển cũng có không ít thương nhân Hồng Kông qua đây đầu tư nên phong cách sống ở đây có phần giống với Hồng Kông.
Ví dụ như trà chiều là một thói quen mà mọi người khá yêu thích các quán cà phê, quán trà cũng rất nhiều. Ngay dưới lầu chỗ họ có một quán cà phê.
Lê Thư Hân không quá câu nệ phong cách, chỉ là lúc rảnh rỗi xuống dưới nghỉ ngơi một chút, cảm giác cũng rất thư thái.
Mà Tô Tuyết Liên là thực tập sinh nên thực ra cũng không quá bận rộn.
Hai người cùng nhau uống cà phê dưới lầu Lê Thư Hân cười nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Sếp của cô sẽ không nghĩ tôi bắt cóc cô đấy chứ?"
Tô Tuyết Liên:
"Nếu cô thật sự bắt cóc tôi, có khi sếp tôi lại mừng ấy chứ, đỡ được một người phải bận tâm."
Lê Thư Hân:
"Sao có thể chứ, cô ưu tú như vậy mà."
Tô Tuyết Liên bật cười:
"Chỉ mong là cô nghĩ vậy thôi. Tôi học không nhanh lắm. Hơn nữa càng học nhiều, tôi càng nhận ra mình còn thiếu sót rất nhiều."
Lê Thư Hân:
"..."
Cô có lịch sự không vậy?
Một nghiên cứu sinh như cô lại nói thế trước mặt một đứa tốt nghiệp trung cấp như tôi sao?
Lê Thư Hân lặng lẽ che mặt:
"Tôi tổn thương đó."
Tô Tuyết Liên cười càng tươi hơn:
"Tôi hoàn toàn không có ý đó, nhưng mà..."
Cô nhìn Lê Thư Hân, nói:
"Tôi phát hiện nhiều hành động của cô rất trẻ con đấy."
Lê Thư Hân:
"Hả?"
Cái này thật không phải Lê Thư Hân cố tình làm nũng, mà là khi nhà có trẻ con thì sẽ bất giác trở nên như vậy.
Đặc biệt là với trẻ nhỏ khi ở cùng các bé, người lớn cũng sẽ trở nên trẻ con hơn một chút, lâu dần thành thói quen khó bỏ.
Giống như vừa rồi, bình thường Lê Thư Hân tuyệt đối sẽ không che mặt ra vẻ dễ thương nhưng lại không kìm được...
Lê Thư Hân:
"Tôi thật sự là..."
Tô Tuyết Liên bật cười:
"Tôi hiểu mà."
Cô nói:
"Chị hàng xóm nhà tôi cũng thường như vậy, chị ấy là giáo viên mầm non, hay tương tác với trẻ con nên nói chuyện hàng ngày cũng bị ảnh hưởng. Lần trước về thôn tôi thấy Thiệu Lăng cũng có cảm giác như vậy."
Lê Thư Hân ngẫm lại rồi gật đầu:
"Cô nói đúng thật. Tôi với Thiệu Lăng ngày nào cũng ở bên nhau nên không cảm thấy gì nhiều. Nhưng nghĩ kỹ lại, anh ấy đúng là có chút khác so với trước đây. Nhưng tôi thực sự rất cảm ơn Thiệu Lăng, nếu không có anh ấy chăm sóc nhóc mập, tôi không thể nào toàn tâm toàn ý lo cho công ty được."
Đôi khi thật sự không có cách nào khác. Nếu trong nhà không có người trông nom, hai vợ chồng rất khó cùng nhau ra ngoài khởi nghiệp.
Họ có thể thuê bảo mẫu nhưng đó chỉ là lựa chọn cuối cùng. Ngay từ đầu Thiệu Lăng đã nói anh muốn chăm sóc nhóc mập, điều này đã giải quyết không ít vấn đề cho Lê Thư Hân.
Cô nói:
"Thực ra tôi đã nghĩ rồi, vừa làm việc vừa trông con. Nếu hoàn toàn bỏ mặc tiểu Giai Hi thì chắc chắn không được. Trẻ con còn nhỏ chính là lúc cần được quan tâm chăm sóc, giai đoạn này rất quan trọng đối với tính cách của nó sau này."
Tô Tuyết Liên:
"Tôi hiểu."
Nhắc đến trẻ con, cô ấy lại nghĩ đến thằng nhóc quỷ sứ con trai của chị họ mình. Cô trông giúp một tuần mà mệt cả thể xác lẫn tinh thần. Đứa bé đó chẳng biết điều chút nào, còn hay ăn cắp vặt, thật sự là ch.ó chê mèo ghét.
Đó chính là hậu quả của việc không giáo d.ụ.c con cái cẩn thận.
Lúc này Lê Thư Hân cũng bật cười:
"Cô xem tôi kìa, sao lại lái chủ đề sang con cái rồi. Mấy bà mẹ là vậy đó, nói ba câu không rời đứa con."
Cô cười một tiếng, rồi hỏi:
"Hợp đồng lần trước của tôi sao rồi?"
Tô Tuyết Liên:
"Anh Quan đã xem qua cho cô một lần, về cơ bản là ổn rồi. Anh ấy còn thêm cho cô vài điều khoản chi tiết để đảm bảo không có sơ suất nào."
Lê Thư Hân:
"Vậy thì tốt quá."
Cô cảm thán:
"Kinh doanh lúc mới bắt đầu thật không dễ dàng. Tôi đã xem thường ngành này. Trước đây tôi cứ nghĩ mình hiểu rõ lắm nhưng thực ra cái tôi hiểu chỉ là bán sỉ, mà bán sỉ thì có là gì đâu."
Tô Tuyết Liên lại không nghĩ vậy, cô nói:
"Tôi lại thấy cô làm rất tốt mà. Tôi không rành mấy cái này, nhưng tôi cảm thấy từng bước cô đi đều rất vững chắc."
Lê Thư Hân:
"Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao thôi."
Tô Tuyết Liên bật cười rồi ngập ngừng một lát, hỏi:
"Chuyện đầu tư tài chính trong thôn vẫn đang nóng lắm à?"